مرحبا، أنا دنج، في مجتمع الكريبتو، الجميع يناديني 0xdungbui. تداول الكريبتو بالنسبة لي ليس مجرد أرقام أو مخططات، بل هو رحلة لاستكشاف طبيعة إنسانيتي. كل قرار، وكل تقلب في السوق يعكس جزءًا من صبري، وحزمتي، وإيماني بنفسي. التحديات التي واجهتها ساعدتني على النمو، ليس فقط كمتداول ولكن أيضًا كإنسان. الآن، أريد أن أشارك قصتي، مع الدروس والتجارب التي اكتسبتها طوال هذه الرحلة.
Khi nào các tác nhân AI không còn chỉ là một công cụ nội bộ thông thường, mà bắt đầu khiến chi phí sử dụng thị trường rẻ đến mức làm thu hẹp ranh giới của doanh nghiệp? AI có thể làm doanh nghiệp đổi hình trước khi nó thay lao động. Chỗ đáng nhìn không nằm ở việc AI có giỏi hơn con người hay không. Chỗ đáng nhìn hơn là: khi nào thị trường trở nên đủ rẻ, đủ tin cậy, đủ kiểm chứng được để thay một phần việc điều phối mà công ty từng phải giữ ở bên trong. Hãy nghĩ đến một quản lý mua hàng. Công việc của anh ta không chỉ là hỏi giá. Anh ta phải tìm nhà cung cấp, so điều khoản, thương lượng lại, theo dõi giao hàng, rồi xử lý khi có trục trặc. Vai trò đó tồn tại một phần vì dùng thị trường cho những việc này vẫn đắt. Nếu tác nhân AI chỉ giúp làm nhanh hơn, công ty gần như vẫn thế. Nhưng nếu nó có thể so, thương lượng, theo dõi và xác minh đủ rẻ, đủ ổn, thì ranh giới doanh nghiệp bắt đầu lùi lại. Doanh nghiệp có thể không biến mất. Nhưng một phần của nó có thể chỉ đang tồn tại vì thị trường trước đây quá đắt để dùng.
0xdungbui
·
--
[D's Market #183] Khi nào AI agent xóa nhòa ranh giới doanh nghiệp?
Hãy hình dung một quản lý mua hàng trong một công ty sản xuất. Anh ta không chỉ hỏi giá. Anh ta phải tìm nhà cung cấp, so điều khoản, theo dõi giao hàng, thương lượng lại khi điều kiện đổi, rồi xử lý khi một mắt xích không làm đúng cam kết. Vị trí đó tồn tại một phần vì dùng thị trường liên tục cho các việc này vẫn tốn chi phí. Ronald Coase nhìn doanh nghiệp từ đúng chỗ đó. Ý của ông không phải là thị trường vô dụng. Ý của ông là dùng cơ chế giá không miễn phí. Bản thân việc tìm giá, đàm phán, lập hợp đồng, kiểm tra và xử lý tranh chấp đã là một loại chi phí. Khi các chi phí đó đủ cao, có những việc làm ở trong doanh nghiệp rẻ hơn làm qua thị trường. Đó là một phần rất quan trọng trong cách ông giải thích vì sao doanh nghiệp tồn tại. Nhìn từ đây, câu hỏi về tác nhân AI không còn nằm ở chỗ nó có thay được lao động hay không. Câu đó quá rộng. Chỗ đáng nhìn hơn là: khi nào nó chỉ là một công cụ mới bên trong công ty, và khi nào nó bắt đầu làm mỏng ranh giới của công ty. Ở đây, “làm mỏng ranh giới” không cần hiểu theo nghĩa công ty biến mất hay nhân sự sụt ngay. Mình đang nói một điều hẹp hơn và quan sát được hơn: có nhiều khâu công ty từng phải giữ bên trong nay có thể mua từ bên ngoài thường xuyên hơn, theo hợp đồng rõ hơn, với ít ma sát hơn. Nói cách khác, phạm vi việc công ty phải tự điều phối bằng mệnh lệnh nội bộ bắt đầu co lại, còn phần có thể giao cho thị trường bắt đầu rộng ra. Cách hiểu này đi đúng tinh thần Coase và Williamson khi xem thị trường và doanh nghiệp là hai cách tổ chức phối hợp khác nhau, với chi phí và ưu nhược riêng. Đó là lý do các nghiên cứu gần đây về tác nhân AI đáng chú ý. Chương The Coasean Singularity? của NBER nói khá rõ: ở cấp độ thị trường, agents có thể tạo hiệu quả bằng cách hạ chi phí tìm kiếm, giao tiếp và ký kết. Nhưng chương này cũng nói cùng lúc rằng agents có thể tạo thêm ma sát như tắc nghẽn và làm giá khó nhìn hơn, còn tác động ròng lên phúc lợi vẫn là câu hỏi thực nghiệm. Nó cũng gợi ý rằng nếu chi phí gợi đúng nhu cầu, thực thi hợp đồng và xác minh danh tính giảm xuống, thì phạm vi những thiết kế thị trường khả thi sẽ rộng ra. Nhưng từ đó đến kết luận rằng biên doanh nghiệp sẽ dịch chuyển vẫn còn một bước. Bước đó nằm ngay ở ví dụ quản lý mua hàng lúc đầu bài. Nếu tác nhân AI chỉ giúp anh ta hỏi giá nhanh hơn, thì công ty vẫn chỉ đang có một công cụ mới. Nếu tác nhân đó có thể so nhà cung cấp, thương lượng trong các khung cho phép, theo dõi việc thực hiện, và làm những việc ấy đủ rẻ, đủ tin cậy, đủ kiểm chứng được, thì lúc đó công ty mới bắt đầu có lý do đẩy một phần điều phối ra thị trường thay vì giữ hết ở bên trong. Điểm mấu chốt không phải là tác nhân AI “thông minh” theo nghĩa chung chung. Điểm mấu chốt là nó có làm đổi tương quan chi phí giữa hai cách điều phối hay không. Nếu không đổi được tương quan đó, biên công ty gần như vẫn nguyên. Nếu đổi được, biên mới bắt đầu lùi. Cách đặt vấn đề này khớp với Coase ở tầng nền, và cũng khớp với Williamson ở tầng lựa chọn cấu trúc quản trị phù hợp với từng loại giao dịch. Theo cách đọc đó, tác nhân AI có vẻ dễ làm mỏng ranh giới doanh nghiệp trước hết ở những việc hội đủ vài điều kiện cùng lúc. Thường đó là những việc đủ mô-đun, đủ đo được và đủ xác minh được. Nghĩa là đầu vào và đầu ra tương đối rõ, “tốt” có thể diễn tả bằng giá, thời hạn, tỷ lệ lỗi hay vài tiêu chí khá cụ thể, còn kết quả có thể kiểm tra là đúng hay sai. Thêm một điều kiện nữa là thị trường đối tác phải đủ dày. Có đủ lựa chọn để so, để thay, để mặc cả thì việc đẩy điều phối ra thị trường mới thành chuyện thật, chứ không chỉ là một ý tưởng đẹp. Và cuối cùng là hạ tầng thực thi phải đủ ổn. Nếu tìm kiếm rẻ đi nhưng xác minh vẫn đắt, hoặc thương lượng được nhưng tranh chấp vẫn khó xử lý, thì doanh nghiệp vẫn có lý do giữ phần điều phối đó ở bên trong. Chương The Coasean Singularity? nhấn khá mạnh đúng vào các lớp như thực thi hợp đồng, xác minh danh tính và thiết kế thị trường. Chiều ngược lại cũng quan trọng. Có những chỗ nhiều khả năng vẫn ở lại trong doanh nghiệp lâu hơn. Một là nơi giao dịch gắn với mức độ chuyên biệt tài sản cao. Williamson nhấn mạnh rằng khi các bên đầu tư sâu vào những tài sản khó chuyển sang chỗ khác, giao dịch đó khó giao hoàn toàn cho thị trường hơn. Hai là nơi mục tiêu còn mờ, hoặc chưa thể viết thành tiêu chí hành động đủ tốt. Tác nhân mạnh nhất khi nó biết mình đang tối ưu cái gì. Nó yếu hơn nhiều khi ngay cả tổ chức cũng chưa nói rõ “tốt” nghĩa là gì. Ba là nơi quyền quyết định và trách nhiệm khó tách rời. Phần này trong bài mình chỉ xem là suy luận từ logic chi phí giao dịch và cấu trúc quản trị, chưa phải kết luận đã được khóa bằng dữ liệu thực nghiệm rộng. Vì thế, cách hiểu có vẻ đứng nhất lúc này không phải là “AI sẽ làm công ty biến mất”. Cách hiểu hẹp hơn và có điều kiện hơn là: tác nhân AI có thể làm lộ ra phần nào của công ty đang tồn tại chủ yếu để bù cho chi phí giao dịch còn cao. Phần nào càng chuẩn hóa, càng đo được, càng xác minh được, phần đó càng có khả năng bị đẩy ra thị trường sớm hơn. Phần nào gắn với tài sản chuyên biệt, mục tiêu mơ hồ và trách nhiệm khó chuyển giao, phần đó có lý do ở lại lâu hơn. Đây là một mô hình nhìn đi ra từ Coase, Williamson và chương NBER ở trên. Nó chưa phải kết luận thực chứng đã đóng lại. Quay lại người quản lý mua hàng ở đầu bài, chỗ đáng nhìn không nằm ở việc anh ta có bị thay thế hay không. Chỗ đáng nhìn hơn là phần nào trong công việc của anh ta tồn tại chủ yếu vì dùng thị trường còn quá đắt, và phần nào tồn tại vì công ty thật sự cần giữ quyền điều phối ở bên trong. Nếu tác nhân AI làm phần thứ nhất rẻ đi đủ nhiều, biên doanh nghiệp có thể bắt đầu lùi lại. Không phải một lần, và cũng không phải ở mọi nơi như nhau. Nhưng như vậy cũng đủ để đổi cách mình nhìn doanh nghiệp: không còn như một khối cố định, mà như một đường biên luôn được quyết định lại bởi chi phí điều phối. #0xdungbui
[D's Market #183] Khi nào AI agent xóa nhòa ranh giới doanh nghiệp?
Hãy hình dung một quản lý mua hàng trong một công ty sản xuất. Anh ta không chỉ hỏi giá. Anh ta phải tìm nhà cung cấp, so điều khoản, theo dõi giao hàng, thương lượng lại khi điều kiện đổi, rồi xử lý khi một mắt xích không làm đúng cam kết. Vị trí đó tồn tại một phần vì dùng thị trường liên tục cho các việc này vẫn tốn chi phí. Ronald Coase nhìn doanh nghiệp từ đúng chỗ đó. Ý của ông không phải là thị trường vô dụng. Ý của ông là dùng cơ chế giá không miễn phí. Bản thân việc tìm giá, đàm phán, lập hợp đồng, kiểm tra và xử lý tranh chấp đã là một loại chi phí. Khi các chi phí đó đủ cao, có những việc làm ở trong doanh nghiệp rẻ hơn làm qua thị trường. Đó là một phần rất quan trọng trong cách ông giải thích vì sao doanh nghiệp tồn tại. Nhìn từ đây, câu hỏi về tác nhân AI không còn nằm ở chỗ nó có thay được lao động hay không. Câu đó quá rộng. Chỗ đáng nhìn hơn là: khi nào nó chỉ là một công cụ mới bên trong công ty, và khi nào nó bắt đầu làm mỏng ranh giới của công ty. Ở đây, “làm mỏng ranh giới” không cần hiểu theo nghĩa công ty biến mất hay nhân sự sụt ngay. Mình đang nói một điều hẹp hơn và quan sát được hơn: có nhiều khâu công ty từng phải giữ bên trong nay có thể mua từ bên ngoài thường xuyên hơn, theo hợp đồng rõ hơn, với ít ma sát hơn. Nói cách khác, phạm vi việc công ty phải tự điều phối bằng mệnh lệnh nội bộ bắt đầu co lại, còn phần có thể giao cho thị trường bắt đầu rộng ra. Cách hiểu này đi đúng tinh thần Coase và Williamson khi xem thị trường và doanh nghiệp là hai cách tổ chức phối hợp khác nhau, với chi phí và ưu nhược riêng. Đó là lý do các nghiên cứu gần đây về tác nhân AI đáng chú ý. Chương The Coasean Singularity? của NBER nói khá rõ: ở cấp độ thị trường, agents có thể tạo hiệu quả bằng cách hạ chi phí tìm kiếm, giao tiếp và ký kết. Nhưng chương này cũng nói cùng lúc rằng agents có thể tạo thêm ma sát như tắc nghẽn và làm giá khó nhìn hơn, còn tác động ròng lên phúc lợi vẫn là câu hỏi thực nghiệm. Nó cũng gợi ý rằng nếu chi phí gợi đúng nhu cầu, thực thi hợp đồng và xác minh danh tính giảm xuống, thì phạm vi những thiết kế thị trường khả thi sẽ rộng ra. Nhưng từ đó đến kết luận rằng biên doanh nghiệp sẽ dịch chuyển vẫn còn một bước. Bước đó nằm ngay ở ví dụ quản lý mua hàng lúc đầu bài. Nếu tác nhân AI chỉ giúp anh ta hỏi giá nhanh hơn, thì công ty vẫn chỉ đang có một công cụ mới. Nếu tác nhân đó có thể so nhà cung cấp, thương lượng trong các khung cho phép, theo dõi việc thực hiện, và làm những việc ấy đủ rẻ, đủ tin cậy, đủ kiểm chứng được, thì lúc đó công ty mới bắt đầu có lý do đẩy một phần điều phối ra thị trường thay vì giữ hết ở bên trong. Điểm mấu chốt không phải là tác nhân AI “thông minh” theo nghĩa chung chung. Điểm mấu chốt là nó có làm đổi tương quan chi phí giữa hai cách điều phối hay không. Nếu không đổi được tương quan đó, biên công ty gần như vẫn nguyên. Nếu đổi được, biên mới bắt đầu lùi. Cách đặt vấn đề này khớp với Coase ở tầng nền, và cũng khớp với Williamson ở tầng lựa chọn cấu trúc quản trị phù hợp với từng loại giao dịch. Theo cách đọc đó, tác nhân AI có vẻ dễ làm mỏng ranh giới doanh nghiệp trước hết ở những việc hội đủ vài điều kiện cùng lúc. Thường đó là những việc đủ mô-đun, đủ đo được và đủ xác minh được. Nghĩa là đầu vào và đầu ra tương đối rõ, “tốt” có thể diễn tả bằng giá, thời hạn, tỷ lệ lỗi hay vài tiêu chí khá cụ thể, còn kết quả có thể kiểm tra là đúng hay sai. Thêm một điều kiện nữa là thị trường đối tác phải đủ dày. Có đủ lựa chọn để so, để thay, để mặc cả thì việc đẩy điều phối ra thị trường mới thành chuyện thật, chứ không chỉ là một ý tưởng đẹp. Và cuối cùng là hạ tầng thực thi phải đủ ổn. Nếu tìm kiếm rẻ đi nhưng xác minh vẫn đắt, hoặc thương lượng được nhưng tranh chấp vẫn khó xử lý, thì doanh nghiệp vẫn có lý do giữ phần điều phối đó ở bên trong. Chương The Coasean Singularity? nhấn khá mạnh đúng vào các lớp như thực thi hợp đồng, xác minh danh tính và thiết kế thị trường. Chiều ngược lại cũng quan trọng. Có những chỗ nhiều khả năng vẫn ở lại trong doanh nghiệp lâu hơn. Một là nơi giao dịch gắn với mức độ chuyên biệt tài sản cao. Williamson nhấn mạnh rằng khi các bên đầu tư sâu vào những tài sản khó chuyển sang chỗ khác, giao dịch đó khó giao hoàn toàn cho thị trường hơn. Hai là nơi mục tiêu còn mờ, hoặc chưa thể viết thành tiêu chí hành động đủ tốt. Tác nhân mạnh nhất khi nó biết mình đang tối ưu cái gì. Nó yếu hơn nhiều khi ngay cả tổ chức cũng chưa nói rõ “tốt” nghĩa là gì. Ba là nơi quyền quyết định và trách nhiệm khó tách rời. Phần này trong bài mình chỉ xem là suy luận từ logic chi phí giao dịch và cấu trúc quản trị, chưa phải kết luận đã được khóa bằng dữ liệu thực nghiệm rộng. Vì thế, cách hiểu có vẻ đứng nhất lúc này không phải là “AI sẽ làm công ty biến mất”. Cách hiểu hẹp hơn và có điều kiện hơn là: tác nhân AI có thể làm lộ ra phần nào của công ty đang tồn tại chủ yếu để bù cho chi phí giao dịch còn cao. Phần nào càng chuẩn hóa, càng đo được, càng xác minh được, phần đó càng có khả năng bị đẩy ra thị trường sớm hơn. Phần nào gắn với tài sản chuyên biệt, mục tiêu mơ hồ và trách nhiệm khó chuyển giao, phần đó có lý do ở lại lâu hơn. Đây là một mô hình nhìn đi ra từ Coase, Williamson và chương NBER ở trên. Nó chưa phải kết luận thực chứng đã đóng lại. Quay lại người quản lý mua hàng ở đầu bài, chỗ đáng nhìn không nằm ở việc anh ta có bị thay thế hay không. Chỗ đáng nhìn hơn là phần nào trong công việc của anh ta tồn tại chủ yếu vì dùng thị trường còn quá đắt, và phần nào tồn tại vì công ty thật sự cần giữ quyền điều phối ở bên trong. Nếu tác nhân AI làm phần thứ nhất rẻ đi đủ nhiều, biên doanh nghiệp có thể bắt đầu lùi lại. Không phải một lần, và cũng không phải ở mọi nơi như nhau. Nhưng như vậy cũng đủ để đổi cách mình nhìn doanh nghiệp: không còn như một khối cố định, mà như một đường biên luôn được quyết định lại bởi chi phí điều phối. #0xdungbui
اختبار صعب للغاية لشخص يمتلك العملات الرقمية ليس بالضرورة أن يبدأ عندما تحدث انهيارات كبيرة. إنه يبدأ عندما لا يحدث شيء على الإطلاق. لا مضخات. لا انهيارات. فقط مرحلة من الأسعار التي لم تعد ترتفع بشكل مستمر لتستمر في تهدئة ثقتك. في سوق صاعدة، يمكن أن يحقق قرار ضعيف المال. الشراء السريع يمكن أن ينجح. المحفظة الضعيفة ترتفع بفضل التدفق النقدي العام. هذا هو الفخ. يمكن أن تؤكد النتائج قصيرة المدى المشاعر. لكنها ليست بالضرورة تأكيدًا لجودة أطروحة الاحتفاظ. عندما تتوقف الأسعار عن كونها دعامة، فإن السؤال الذي يجب طرحه لم يعد: هل لا أزال أؤمن؟ بل هو: على ماذا يعتمد قرار الاحتفاظ هذا؟ حقائق، افتراضات، آمال، أم زخم؟ إذا كان بإمكانك التعبير بكلمات بسيطة: أنا أحتفظ بما، لماذا أحتفظ به، من أين قد تأتي القيمة، وماذا يحدث إذا كان علي تغيير رأيي، فإن تلك الثقة لا تزال قائمة. أما إذا كان الشيء الذي يعتمد عليه قرارك في الغالب هو أمل غامض أو زخم من الدورة السابقة، فإن السوق البطيء غالبًا ما يكشف عن ذلك الضعف بسرعة كبيرة. السوق الهادئ لا يقرر من هو على حق ومن هو على خطأ. لكنه غالبًا ما يكشف عن حقيقة أكثر واقعية: عندما لا تعود الأسعار تدعم ثقتك، هل لا يزال سبب الاحتفاظ قائمًا؟
0xdungbui
·
--
[D's Market #182] عندما لا يعود السعر يرتفع، هل لا تزال ثقة حيازتك قائمة؟
تتحدث هذه المقالة إلى الأشخاص الذين يحتفظون بالأصول وفقًا لنقاط النقاش المتوسطة أو الطويلة الأجل، ولا تستهدف المتداولين على المدى القصير. هنا، “سوق السبات” ليس نموذجًا تقنيًا ثابتًا. أستخدمه للإشارة إلى فترة لم يعد السعر يرتفع بشكل مستمر لفترة كافية لتأكيد ثقة حاملي الأسهم. “ثقة الحيازة” ليست مجرد شعور بالإعجاب بأصل ما. إنها السبب الذي يجعلك تستمر في الاحتفاظ به عندما تبدأ المكافآت قصيرة الأجل من السعر في التراجع.
[D's Market #182] عندما لا يعود السعر يرتفع، هل لا تزال ثقة حيازتك قائمة؟
تتحدث هذه المقالة إلى الأشخاص الذين يحتفظون بالأصول وفقًا لنقاط النقاش المتوسطة أو الطويلة الأجل، ولا تستهدف المتداولين على المدى القصير. هنا، “سوق السبات” ليس نموذجًا تقنيًا ثابتًا. أستخدمه للإشارة إلى فترة لم يعد السعر يرتفع بشكل مستمر لفترة كافية لتأكيد ثقة حاملي الأسهم. “ثقة الحيازة” ليست مجرد شعور بالإعجاب بأصل ما. إنها السبب الذي يجعلك تستمر في الاحتفاظ به عندما تبدأ المكافآت قصيرة الأجل من السعر في التراجع.
كلما رأيت المزيد من التطبيقات الجديدة، زادت لدي شعور أوضح: سطح المنتج أصبح أقل ندرة. الذكاء الاصطناعي ليس بالضرورة أن يجعل التطبيق يفقد قيمته الاستخدامية على الفور. لكنه يمكن أن يجعل التطبيق يفقد قيمة الإشارة في وقت أقرب. في السابق، كانت مجرد وجود تطبيق يعمل، واجهة مستقرة، وتدفق سلس، كافية لتضيف نقاط للسوق. لم يثبت ذلك القيمة الكاملة. لكنه أظهر أن المشروع قد تجاوز مستوى احتكاك حقيقي لتحويل الفكرة إلى منتج. عندما يجعل الذكاء الاصطناعي تلك الطبقة أسهل في البناء، تضعف تلك الإشارة. وهنا تبدأ مشكلة العملات المشفرة. بعض الرموز كانت مدعومة جزئيًا بالشعور "لدينا منتج". لكن إذا كان الجزء الذي يراه المستخدمون يمكن أيضًا بناؤه بسرعة، سيسأل السوق بعمق أكثر: ما الذي ترتبط به هذه الرموز من شيء يصعب نسخه أكثر من ذلك التطبيق نفسه؟ إذا كان ما وراء ذلك هو السيولة، التوزيع، الثقة، البيانات، أو الحق في الوصول إلى الأموال، فإن القصة لا تزال قائمة. لكن إذا كان التطبيق في الأساس مجرد طبقة عرض للسرد، يمكن للذكاء الاصطناعي أن يجعل الفجوة بين السطح والجوهر تظهر بسرعة أكبر. السؤال القادم ربما لم يعد هو: هل لدى هذا المشروع تطبيق؟ بل هو: إذا لم يعد التطبيق نادرًا، فما الذي لا يزال نادرًا بما يكفي لدعم قيمة الرمز؟
[D's Market #181] عندما لا تكون التطبيقات نادرة، سيسأل السوق عن توكن سؤالًا أصعب
هناك شعور أواجهه بشكل متزايد عندما أنظر إلى التطبيقات الجديدة. ليس بالضرورة "هذا جيد". وأيضًا ليس بالضرورة "الذكاء الاصطناعي مخيف حقًا". إنه يشبه أكثر جملة سرية: الجزء الذي أراه هنا لم يعد من الصعب بناؤه كما كان من قبل. هذا الشعور لم يتكون بشكل طبيعي. لقد أدخلت OpenAI التطبيقات مباشرة في ChatGPT. يصف GitHub Spark بشكل مباشر أن المستخدمين يمكنهم التحدث بلغة طبيعية للحصول على تطبيق ويب ثم نشره مع احتكاك أقل مما كان عليه من قبل. كما أن Replit تتبع نفس الاتجاه: من الوصف بالكلمات إلى تطبيق أو موقع ويب يعمل.
في عالم العملات الرقمية هناك رافعة، الشيء الذي يدمر الطريق الطويل غالبًا لا يكمن في الخطأ الأول. نحن نحب أن نروي قصص خسارة الحسابات مثل أخطاء الشخصية: الطمع، نقص الانضباط، قلة الخبرة. هذه الرواية ليست خاطئة. لكنها تفتقر إلى النصف. النصف الآخر يكمن في هيكل اللعبة. في العقود الآجلة المستمرة والمراكز التي يسهل تصفيتها، غالبًا ما لا يبقى الخطأ الأول عند حجمه الأصلي. الرافعة والتقلبات تضغط على اللاعبين لاتخاذ قرارات في حالة من السوء المتزايد. من خطأ التحليل إلى خطأ السلوك. ثم من خطأ السلوك إلى الأذى طويل الأمد. هذا هو الخراب. ليس فقط خسارة كبيرة. بل هو فقدان رأس المال، تشويه النفس، ثم تدمير الطريقة التي نعمل بها لاحقًا. لذا، ليست المشكلة فقط في "الرافعة الخطيرة". المشكلة هي: هناك هياكل سوقية يمكن أن تحول خطأ يمكن إصلاحه إلى شيء يقطع الطريق الطويل. لذا السؤال الذي يسبق ليس: كم يمكن أن نربح من هذه الفرصة. بل هو: في الجزء من السوق الذي نلعب فيه، أي خطأ هو مجرد خطأ، وأي خطأ سيعزز هيكل اللعبة ليصبح خرابًا؟
[D’s Market #180] في العملات المشفرة ذات الرافعة المالية، الشيء الذي يقتل على المدى الطويل غالبًا لا يكمن في الخطأ الأول.
غالبًا ما نحكي قصة فقدان الأموال كمشكلة شخصية. بسبب الطمع. بسبب نقص الانضباط. بسبب عدم معرفة ما نفعله. هذه الرواية ليست خاطئة. لكنها تفتقر إلى نصف المشكلة. النصف المتبقي يكمن في هيكل اللعبة نفسها. هذه المقالة لا تتحدث عن جميع طرق المشاركة في العملات المشفرة بنفس الشكل. إنها صحيحة بشكل خاص بالنسبة للأجزاء ذات الرافعة المالية، وخاصة العقود الآجلة الدائمة والمراكز التي قد يتم تصفيتها بسهولة. في ذلك الجزء، خطأ أولي يبدو وكأنه يمكن تصحيحه كثيرًا ما لا يبقى ثابتًا على حجمه الأصلي. إنه يتضخم.
يمكن للذكاء الاصطناعي أن يتناسب مع العملات المشفرة قبل البشر. ليس لأن "العميل هو المستخدم الجديد." الفرق الحقيقي يكمن بين البرمجيات التي تقدم اقتراحات فقط والبرمجيات التي لديها ميزانية ويمكنها الإنفاق من تلقاء نفسها لإنجاز المهمة.
يتم تجاهل هذا التمييز من قبل معظم الناس. يسمعون عن الذكاء الاصطناعي + المدفوعات ويفكرون فورًا في العملات المشفرة. لكن غالبية العملاء الحاليين لا يزالون مجرد منسقين. هم يستدعون الأدوات ويوجهون المهام. العمل الاقتصادي الحقيقي لا يزال في مكان آخر.
لذا، فإن تسميتهم نوعًا جديدًا من مستخدمي العملات المشفرة لا يزال مبكرًا. العتبة المهمة هي: القدرة على الإنفاق. عندما تتمكن البرمجيات من اتخاذ القرار بنفسها متى يجب الدفع، ستتغير المعادلة.
في هذه المرحلة، لم يعد السؤال هو "هل هو ذكي بما فيه الكفاية؟" بل يصبح: كيف يحتفظ بالنقود، كيف ينفق، وكيف يمكن للأنظمة الأخرى التحقق من أن الدفع قد تم حتى يمكن متابعة العملية؟
هذا أقل أهمية عندما يشتري العميل سلعًا مادية للمستخدم. لا تزال الأنظمة المركزية قد تكون مناسبة هناك. إنها أكثر أهمية عندما تشتري البرمجيات المدخلات الرقمية داخل المهمة نفسها.
فكر في البيانات، موارد الحوسبة، استدعاءات واجهة برمجة التطبيقات، الوصول إلى الأدوات. تلك المدفوعات الصغيرة، المتكررة كثيرًا، تحدث غالبًا بين الأطراف التي ليس لديها علاقات حساب مشتركة. تلك هي النقطة التي تبدأ فيها onchain في أن تصبح جديرة بالاعتبار، وليس افتراضيًا أنها صحيحة.
حتى في تلك الحالة، هذا ليس "الذكاء الاصطناعي سينقذ العملات المشفرة." إنه أضيق: يمكن أن تتناسب العملات المشفرة مع البرمجيات أولاً، في الأماكن التي يجب أن تكون فيها النقود جزءًا من المنطق، وليس مجرد خطوة دفع تُضاف في النهاية.
[D’s Market #179] ربما تتناسب العملات الرقمية مع الآلات قبل أن تتناسب مع البشر
الحدود الجميلة هنا لا تقع بين الذكاء الاصطناعي وغير الذكاء الاصطناعي. إنها تقع بين نوعين مختلفين جداً من البرمجيات. نوع واحد فقط يعرف الاقتراحات. إنه يجيب على الأسئلة، يكتب البريد الإلكتروني، يقترح الجداول الزمنية، يقترح الموردين. هذا النوع لا يحتاج إلى محفظة بعد. إنه فقط برنامج أفضل. النوع الآخر مختلف في نقطة أكثر حساسية بكثير: يتم منحه ميزانية ويُسمح له بإنفاق المال لإنجاز العمل. يمكنه شراء البيانات بنفسه، استئجار الأدوات بنفسه، الاتصال بواجهة برمجة التطبيقات المدفوعة بنفسه، أو دفع ثمن خدمة أخرى لإكمال خطوة في العملية. هنا، يبدأ التركيز في المشكلة في التحول. السؤال لم يعد فقط ما إذا كان لديه الذكاء الكافي أم لا. السؤال هو كيف يحتفظ بالمال، وكيف ينفق المال، وكيف تعرف الأنظمة الأخرى أن هذه المصروفات قد حدثت.
[D’s Market #178] عندما ترتفع الأسهم على السلسلة، إلى أين ستتوجه قيمة الكريبتو؟
في بعض الأحيان في عالم الكريبتو، يكفي أن تقف بالقرب من المستقبل ليكون له قيمة. شيء لديه رمز، لديه قصة، ويأتي مع كلمة "onchain"، يكفي ليحصل على مكافأة كبيرة من السوق. ليس بالضرورة لأنه حقق شيئًا واضحًا. كثيرًا ما يكون السبب فقط لأنه يقف بالقرب من وعد كبير: سيكون هناك يوم سترتفع فيه كل الأشياء على السلسلة. عندما تكون تلك الوعود بعيدة، فإن الوقوف بالقرب منها يكون له فائدة. الأسهم على السلسلة تستحق النظر إليها بجدية لأنها تجعل هذا الوعد أقل غموضًا. الأسهم المرمزة لا تزال صغيرة مقارنة بسوق الأسهم التقليدي، ولكنها لم تعد صغيرة لدرجة يمكن اعتبارها كعينة تجريبية. RWA.xyz تسجل هذا القطاع بحوالي 1.08 مليار دولار أمريكي من القيمة الإجمالية؛ Ondo تمثل حوالي 60.49%، بينما xStocks تمثل حوالي 23.75%. كما ذكرت Kraken أن xStocks قد تجاوزت 25 مليار دولار أمريكي من إجمالي المعاملات، مع أكثر من 3.5 مليار دولار أمريكي من الأنشطة على السلسلة وأكثر من 80,000 حامل على السلسلة.
[D’s Market #177] أسلوب الاستثمار: اختر الرقم الصحيح قبل دخول الطريق
ليلة القيادة السريعة. الريح تضرب الزجاج الأمامي. المرايا المحدبة تكبر الأضواء الخلفية مثل سقوط النجوم. نفس المنعطف: هذا الشخص يضغط على دواسة الوقود. شخص آخر يضغط على الفرامل. العملات الرقمية كذلك. نفس الاهتزاز: من يرى الفرصة. من يسمع صفارة الإنذار. المهم ليس مدى التقلب الكبير. بل: ماذا ستفعل عندما يطرق الباب؟ يمكنك أن تتفاعل بشكل غريزي. بيع بسبب الخوف من الألم الإضافي. القفز خوفًا من فقدان الموجة.
[D’s Market #176] الأساس وتيار المال: تياران متوازيان في سوق العملات المشفرة
في عالم العملات المشفرة، هناك تياران دائمًا متوازيان. تيار المال على السطح — الانتباه، التوقعات، الشائعات. وبشكل أساسي تحت السطح — القيمة الحقيقية، المستخدمون الحقيقيون، التدفق المستدام للمال. اعلم أنك تسبح في أي تيار سيحدد لك الوصول إلى الشاطئ أو الانجراف بعيدًا. --- الأساس هو الجزء الذي يكون المستخدمون مستعدون لدفع المال من أجله لحل مشكلة معينة. إنه فائدة واضحة. الإيرادات الحقيقية. طلب التكرار. إنه يشبه أساس المنزل.
[ سوق D #175] الأسعار = القصة ذات الاستخدام المحدود: من يدفع، بماذا، ومتى؟
صباح هادئ. شاشة تومض بالأخضر والأحمر. على اليسار: جدول مزادات السندات الحكومية. على اليمين: جدول فتح الرموز لمشروع جمع التمويل الضخم. عالمين يبدوان مختلفين. لكنهم يروون نفس القصة: تخلى عن الوعد لجذب القوة الشرائية من المستقبل إلى الحاضر. اللحظة التي ترى فيها ذلك، لم تعد الأسعار لغزًا. السعر هو مقياس القصة التي تؤمن بها الجماهير. يبدأ من الأشياء البسيطة
[سوق D #174] تأثير المراقب: عندما يشكل السوق الواقع بنفسه
هناك سؤال يجعل كل من الفيزيائيين والمستثمرين يعانون من الأرق: الواقع هو شيء موجود بشكل مستقل، أم أنه يظهر فقط عندما ينظر إليه شخص ما؟ على المقياس الميكروسكوبي، الدرس الكمومي غير مهذب إلى حد ما: فقط إذا كنت تراقب، ستتغير النتائج. على المقياس الماكروسكوبي للمال، فإن ذلك… أكثر رعباً. لأن في السوق، الشيء الذي تراه – وتؤمن به – لا يعكس الواقع فقط. إنه يسحب الواقع نحوه.
الإلهام سهل التلف - تصرف على الفور. — نافال رافيكانت كان لدى اليونانيين القدماء طريقتان للحديث عن الوقت. كرونوس - الوقت الخطي، تمر كل ثانية بشكل منتظم، تتراكم وتنتظر. كايروس - اللحظة الوحيدة التي تفتح، حيث يمكن أن تتغير كل الأشياء إلى الأبد. أجمل صورة عن كايروس هي رامي السهام. هو يشد الوتر، التوتر في الانتظار. الريح تهب. الهدف يتغير.
[ D’s Market #173] الرأسمالية هي آلة للسفر عبر الزمن
هل تساءلت يومًا: ما هو السوق حقًا؟ يعتقد الكثيرون ببساطة: أنه مكان لبيع وشراء السلع. لكن في الحقيقة، السوق يمكنه فعل شيء أعظم بكثير: سحب القيمة من المستقبل إلى الحاضر. يبدو الأمر مجردًا. لكن دعني أخبرك قصة صغيرة. عندما تقترض من البنك لفتح مقهى، أنت لا تقترض المال فقط. أنت تقترض كل الإيرادات المستقبلية - شيء لم يكن موجودًا أبدًا.
[سوق D #172] هل يمكن أن يصبح الإيمان نموذجًا تجاريًا؟
في عالم العملات المشفرة، الشيء الأكثر تداولاً— ليس التكنولوجيا. ليست المنتجات الحقيقية. ما هو... الإيمان. هل شهدت يومًا العملات المشفرة المجهولة تتصاعد, فقط بسبب تغريدة من إيلون ماسك. أو وعد غامض من وجه مألوف على يوتيوب. لكن هل تساءلت يومًا: هل يمكن أن يصبح إيمان شخص مشهور نموذجًا تجاريًا مستدامًا؟ --- حاول التفكير في الحقائب الفاخرة.
[D’s Market #171] كن صديقًا للمخاطر، بدلاً من الهروب منها
العملات الرقمية - بالنسبة لي - تشبه المحيط. الأمواج الكبيرة = الأرباح. الأمواج الخفية = المخاطر. العجيب هو: أن معظم الناس يراقبون فقط الأمواج الكبيرة. قليل من الناس يتحملون النظر إلى الأسفل. --- هل تساءلت يومًا لماذا يحب الناس القمار؟ ليس لأنهم يحبون خسارة المال. ولكن بسبب الشعور بالإثارة عند مواجهة عدم اليقين. لكن الاستثمار ليس قمارًا. إنه فن قياس عدم اليقين.
سجّل الدخول لاستكشاف المزيد من المُحتوى
انضم إلى مُستخدمي العملات الرقمية حول العالم على Binance Square
⚡️ احصل على أحدث المعلومات المفيدة عن العملات الرقمية.
💬 موثوقة من قبل أكبر منصّة لتداول العملات الرقمية في العالم.
👍 اكتشف الرؤى الحقيقية من صنّاع المُحتوى الموثوقين.