Khi BTC tăng giá, trong đầu tôi lúc nào cũng có một giọng nói:
"Tại sao mình không mua?"
"Giờ còn kịp đu theo không?"
"Không đu nữa là muộn đấy."
Khi giá giảm cũng có:
"Tại sao mình không bán?"
"Nó còn giảm nữa không?"
"Cứ cắt lỗ đi, để ít thiệt hơn."
Sau đó tôi nhận ra, giọng nói đó không chỉ mình tôi có.
Gần như mọi nhà đầu tư nhỏ lẻ đều nằm trong cùng một nhịp điệu:
không dám đu theo → hối hận → lao vào vì FOMO → bị kẹt vốn → hoảng loạn cắt lỗ.
Lặp đi lặp lại, như thể bị cài sẵn một chương trình.
Trước đây tôi cũng như vậy.
Cho đến một lần, tôi viết kế hoạch giao dịch của mình ra một mẩu giấy, rồi dán cạnh màn hình.
"Điều kiện mua: BTC quay về vị trí XX"
"Điều kiện bán: Lãi XX% hoặc lỗ XX%"
Hôm đó BTC đã tăng 8%.
Tôi chẳng làm gì cả.
Vì điều kiện chưa đến.
Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được — cảm giác không bị thị trường dắt mũi.
Không phải là bạn có thể dự đoán tăng giảm, mà là bạn biết mình muốn gì.
Bạn có thói quen viết kế hoạch giao dịch không?
Nếu có thì bấm 1, nếu chưa có nhưng muốn bắt đầu bấm 2, nếu thấy không hữu ích bấm 3
$BTC #交易心理 #FOMO