Binance Square
mysam1234
747 投稿

mysam1234

123 フォロー
183 フォロワー
522 いいね
投稿
·
--
記事
翻訳参照
Newton Protocol và Trusted Execution EnvironmentCó một thời điểm tôi gần như bỏ qua Newton Protocol. Không phải vì tôi nghĩ ý tưởng của nó sai chỉ là tôi đã nhìn thấy quá nhiều chu kỳ mà mỗi chu kỳ đều giới thiệu một "lớp hạ tầng còn thiếu" được kỳ vọng sẽ giải quyết tất cả những vấn đề mà thế hệ trước chưa xử lý được. DeFi từng là lời hứa về một hệ thống tài chính mở. Layer 2 hứa hẹn khả năng mở rộng. Restaking nói về việc tái sử dụng niềm tin. Giờ đây khi AI bắt đầu tham gia vào việc quản lý tài sản và đưa ra quyết định, Trusted Execution Environment (TEE) lại xuất hiện như một lớp bảo đảm mới. Ban đầu tôi nghĩ đây cũng chỉ là một narrative khác. Rồi có một chi tiết nhỏ khiến tôi dừng lại lâu hơn. Điều thú vị nhất có lẽ không nằm ở việc TEE giúp một chương trình chạy trong môi trường an toàn. Những tài liệu kỹ thuật đều có thể giải thích điều đó. Điều khiến tôi bận tâm hơn là việc internet đang dần mất đi giả định cũ rằng mọi quyết định đều do con người trực tiếp thực hiện. Chúng ta đang bước vào một giai đoạn mà rất nhiều hành động sẽ được thực hiện bởi các agent. Chúng sẽ tổng hợp dữ liệu, điều phối thanh khoản, ký giao dịch, phối hợp với các agent khác và tối ưu hóa những mục tiêu mà con người chỉ còn theo dõi ở khoảng cách xa hơn vì khi đó vấn đề không còn đơn thuần là ai sở hữu private key mà là làm thế nào để phần còn lại của mạng lưới biết rằng quyết định ấy được tạo ra trong đúng ngữ cảnh với đúng dữ liệu và đúng giới hạn đã được thiết lập. Dần dần tôi nhận ra Trusted Execution Environment không thực sự nói về bảo mật. Nó nói về bối cảnh. Internet nhiều năm qua rất giỏi trong việc xác minh kết quả. Blockchain xác nhận rằng một giao dịch đã diễn ra. Chữ ký số chứng minh ai đã ký nhưng những gì xảy ra trước khoảnh khắc đó lại gần như vô hình. Dữ liệu nào được sử dụng, mô hình nào đã đưa ra quyết định, có điều kiện nào bị thay đổi giữa quá trình xử lý hay không vì phần lớn những yếu tố đó biến mất ngay trước khi giao dịch xuất hiện trên chuỗi. Có lẽ vì thế mà TEE bắt đầu trở nên đáng chú ý hơn khi đặt cạnh Newton Protocol. Không phải vì nó tạo ra một internet "không cần tin cậy". Tôi ngày càng ít tin vào những khẩu hiệu như vậy. Điều hấp dẫn hơn là nó cố gắng giữ lại một phần lịch sử của quá trình ra quyết định trước khi hành động được ghi nhận. Nó không chỉ bảo vệ dữ liệu mà nó bảo vệ ngữ cảnh của dữ liệu. Điều đó thay đổi hoàn toàn cách tôi nhìn về coordination. Trong nhiều năm chúng ta nói rất nhiều về contribution. Ai viết mã, ai cung cấp thanh khoản, ai staking, ai vận hành node nhưng internet đang trở nên mô-đun hơn. Một đóng góp ngày mai có thể đến từ một nhóm nhỏ chuyên gia, một agent AI được huấn luyện cho một nhiệm vụ rất hẹp hay một cộng đồng niche chỉ hiểu một lĩnh vực cực kỳ chuyên biệt. Giá trị không còn nằm ở việc ai làm nhiều nhất mà ở khả năng attribution chính xác giữa vô số thành phần nhỏ đang cùng tạo nên một kết quả. Có điều gì đó khiến tôi bận tâm mỗi khi nghĩ đến điều này. Nếu các agent bắt đầu cộng tác với nhau nhanh hơn con người có thể theo dõi thì điều gì sẽ trở thành đơn vị cơ bản của niềm tin? Có lẽ không còn là danh tính cũng không hẳn là quyền sở hữu mà là khả năng chứng minh rằng mỗi quyết định vẫn còn mang theo dấu vết của quá trình đã tạo ra nó. Thứ thú vị nhất có lẽ không nằm ở công nghệ. Nó bắt đầu giống một dạng văn hóa hơn là phần mềm. Một nền văn hóa nơi specialized knowledge không còn bị giữ trong đầu từng cá nhân mà liên tục di chuyển giữa con người, agent và các hệ thống mô-đun. Một nền văn hóa nơi persistence quan trọng hơn tốc độ bởi tri thức chỉ tạo thành collective intelligence khi nó có thể tồn tại đủ lâu để người khác kế thừa và cũng là nơi những invisible infrastructure như TEE gần như không bao giờ được người dùng cuối nhìn thấy nhưng lại âm thầm quyết định liệu toàn bộ nền kinh tế số có còn giữ được tính liên tục hay không. Có lẽ vibecoding cũng là một tín hiệu của sự chuyển dịch này khi việc tạo ra phần mềm trở nên dễ dàng hơn và giá trị không còn nằm hoàn toàn ở khả năng viết mã. Nó chuyển dần sang việc hiểu ngữ cảnh, điều phối các thành phần và duy trì chất lượng của những hệ thống được ghép từ vô số mô-đun khác nhau. Viết phần mềm ngày càng giống việc tham gia vào một mạng lưới tri thức tập thể hơn là hoàn thành một sản phẩm cá nhân. Càng nhìn sâu hơn tôi càng cảm thấy Newton Protocol không hẳn đang xây dựng thêm một giao thức. Nó dường như đang thử nghiệm một giả định khác về internet rằng khi con người và agent cùng tồn tại trong một nền kinh tế chung, điều khan hiếm nhất sẽ không còn là năng lực tính toán hay băng thông vì thứ khan hiếm có thể là khả năng duy trì mối liên hệ giữa dữ liệu, hành động và trách nhiệm qua thời gian. Nếu giả định đó đúng thì Trusted Execution Environment có lẽ sẽ không được nhớ đến như một tính năng bảo mật. Nó có thể chỉ là một trong những lớp hạ tầng âm thầm giúp internet vẫn còn nhớ vì sao một quyết định đã từng được đưa ra ngay cả khi không còn ai trực tiếp đưa ra quyết định đó nữa. @NewtonProtocol #Newt $NEWT

Newton Protocol và Trusted Execution Environment

Có một thời điểm tôi gần như bỏ qua Newton Protocol.
Không phải vì tôi nghĩ ý tưởng của nó sai chỉ là tôi đã nhìn thấy quá nhiều chu kỳ mà mỗi chu kỳ đều giới thiệu một "lớp hạ tầng còn thiếu" được kỳ vọng sẽ giải quyết tất cả những vấn đề mà thế hệ trước chưa xử lý được. DeFi từng là lời hứa về một hệ thống tài chính mở. Layer 2 hứa hẹn khả năng mở rộng. Restaking nói về việc tái sử dụng niềm tin. Giờ đây khi AI bắt đầu tham gia vào việc quản lý tài sản và đưa ra quyết định, Trusted Execution Environment (TEE) lại xuất hiện như một lớp bảo đảm mới.
Ban đầu tôi nghĩ đây cũng chỉ là một narrative khác.
Rồi có một chi tiết nhỏ khiến tôi dừng lại lâu hơn.
Điều thú vị nhất có lẽ không nằm ở việc TEE giúp một chương trình chạy trong môi trường an toàn. Những tài liệu kỹ thuật đều có thể giải thích điều đó. Điều khiến tôi bận tâm hơn là việc internet đang dần mất đi giả định cũ rằng mọi quyết định đều do con người trực tiếp thực hiện.
Chúng ta đang bước vào một giai đoạn mà rất nhiều hành động sẽ được thực hiện bởi các agent. Chúng sẽ tổng hợp dữ liệu, điều phối thanh khoản, ký giao dịch, phối hợp với các agent khác và tối ưu hóa những mục tiêu mà con người chỉ còn theo dõi ở khoảng cách xa hơn vì khi đó vấn đề không còn đơn thuần là ai sở hữu private key mà là làm thế nào để phần còn lại của mạng lưới biết rằng quyết định ấy được tạo ra trong đúng ngữ cảnh với đúng dữ liệu và đúng giới hạn đã được thiết lập.
Dần dần tôi nhận ra Trusted Execution Environment không thực sự nói về bảo mật.
Nó nói về bối cảnh.
Internet nhiều năm qua rất giỏi trong việc xác minh kết quả. Blockchain xác nhận rằng một giao dịch đã diễn ra. Chữ ký số chứng minh ai đã ký nhưng những gì xảy ra trước khoảnh khắc đó lại gần như vô hình. Dữ liệu nào được sử dụng, mô hình nào đã đưa ra quyết định, có điều kiện nào bị thay đổi giữa quá trình xử lý hay không vì phần lớn những yếu tố đó biến mất ngay trước khi giao dịch xuất hiện trên chuỗi.
Có lẽ vì thế mà TEE bắt đầu trở nên đáng chú ý hơn khi đặt cạnh Newton Protocol.
Không phải vì nó tạo ra một internet "không cần tin cậy". Tôi ngày càng ít tin vào những khẩu hiệu như vậy. Điều hấp dẫn hơn là nó cố gắng giữ lại một phần lịch sử của quá trình ra quyết định trước khi hành động được ghi nhận. Nó không chỉ bảo vệ dữ liệu mà nó bảo vệ ngữ cảnh của dữ liệu.
Điều đó thay đổi hoàn toàn cách tôi nhìn về coordination.
Trong nhiều năm chúng ta nói rất nhiều về contribution. Ai viết mã, ai cung cấp thanh khoản, ai staking, ai vận hành node nhưng internet đang trở nên mô-đun hơn. Một đóng góp ngày mai có thể đến từ một nhóm nhỏ chuyên gia, một agent AI được huấn luyện cho một nhiệm vụ rất hẹp hay một cộng đồng niche chỉ hiểu một lĩnh vực cực kỳ chuyên biệt. Giá trị không còn nằm ở việc ai làm nhiều nhất mà ở khả năng attribution chính xác giữa vô số thành phần nhỏ đang cùng tạo nên một kết quả.
Có điều gì đó khiến tôi bận tâm mỗi khi nghĩ đến điều này.
Nếu các agent bắt đầu cộng tác với nhau nhanh hơn con người có thể theo dõi thì điều gì sẽ trở thành đơn vị cơ bản của niềm tin? Có lẽ không còn là danh tính cũng không hẳn là quyền sở hữu mà là khả năng chứng minh rằng mỗi quyết định vẫn còn mang theo dấu vết của quá trình đã tạo ra nó.
Thứ thú vị nhất có lẽ không nằm ở công nghệ.
Nó bắt đầu giống một dạng văn hóa hơn là phần mềm.
Một nền văn hóa nơi specialized knowledge không còn bị giữ trong đầu từng cá nhân mà liên tục di chuyển giữa con người, agent và các hệ thống mô-đun. Một nền văn hóa nơi persistence quan trọng hơn tốc độ bởi tri thức chỉ tạo thành collective intelligence khi nó có thể tồn tại đủ lâu để người khác kế thừa và cũng là nơi những invisible infrastructure như TEE gần như không bao giờ được người dùng cuối nhìn thấy nhưng lại âm thầm quyết định liệu toàn bộ nền kinh tế số có còn giữ được tính liên tục hay không.
Có lẽ vibecoding cũng là một tín hiệu của sự chuyển dịch này khi việc tạo ra phần mềm trở nên dễ dàng hơn và giá trị không còn nằm hoàn toàn ở khả năng viết mã. Nó chuyển dần sang việc hiểu ngữ cảnh, điều phối các thành phần và duy trì chất lượng của những hệ thống được ghép từ vô số mô-đun khác nhau. Viết phần mềm ngày càng giống việc tham gia vào một mạng lưới tri thức tập thể hơn là hoàn thành một sản phẩm cá nhân.
Càng nhìn sâu hơn tôi càng cảm thấy Newton Protocol không hẳn đang xây dựng thêm một giao thức.
Nó dường như đang thử nghiệm một giả định khác về internet rằng khi con người và agent cùng tồn tại trong một nền kinh tế chung, điều khan hiếm nhất sẽ không còn là năng lực tính toán hay băng thông vì thứ khan hiếm có thể là khả năng duy trì mối liên hệ giữa dữ liệu, hành động và trách nhiệm qua thời gian.
Nếu giả định đó đúng thì Trusted Execution Environment có lẽ sẽ không được nhớ đến như một tính năng bảo mật.
Nó có thể chỉ là một trong những lớp hạ tầng âm thầm giúp internet vẫn còn nhớ vì sao một quyết định đã từng được đưa ra ngay cả khi không còn ai trực tiếp đưa ra quyết định đó nữa.
@NewtonProtocol #Newt $NEWT
翻訳参照
Tôi từng nghĩ Newton Protocol chỉ là một cái tên khác trong làn sóng AI infrastructure. Sau quá nhiều narrative về AI, privacy và trust, thật khó để tin rằng một dự án mới có thể chạm đến vấn đề cốt lõi nhưng càng đọc tôi càng nhận ra họ không cố trả lời AI thông minh đến đâu mà đang hỏi làm sao để AI có thể được tin tưởng mà dữ liệu vẫn thuộc về người sở hữu. Điều đó khiến tôi dừng lại vì phần lớn cuộc thảo luận về AI vẫn mặc định rằng muốn xác minh thì phải chia sẻ dữ liệu. Newton Protocol đi theo hướng ngược lại thì kết quả có thể được kiểm chứng mà không cần phơi bày toàn bộ thông tin phía sau. Nghe có vẻ là một chi tiết kỹ thuật nhưng hệ quả của nó lại mang tính hạ tầng. Nếu AI agent trở thành một phần của internet thì coordination sẽ quan trọng không kém khả năng suy luận. Mỗi agent cần cộng tác nhưng cũng cần giữ được attribution, data ownership và ranh giới của riêng mình. Không phải mọi niềm tin đều nên được xây bằng sự minh bạch tuyệt đối. Có lẽ điều thú vị nhất ở Newton Protocol không nằm trong công nghệ xác minh mà ở cách nó hình dung một internet nơi hợp tác và quyền sở hữu có thể cùng tồn tại. Đó là một thay đổi âm thầm nhưng có thể định hình cách chúng ta xây dựng niềm tin trong kỷ nguyên AI. #newt $NEWT @NewtonProtocol
Tôi từng nghĩ Newton Protocol chỉ là một cái tên khác trong làn sóng AI infrastructure. Sau quá nhiều narrative về AI, privacy và trust, thật khó để tin rằng một dự án mới có thể chạm đến vấn đề cốt lõi nhưng càng đọc tôi càng nhận ra họ không cố trả lời AI thông minh đến đâu mà đang hỏi làm sao để AI có thể được tin tưởng mà dữ liệu vẫn thuộc về người sở hữu.

Điều đó khiến tôi dừng lại vì phần lớn cuộc thảo luận về AI vẫn mặc định rằng muốn xác minh thì phải chia sẻ dữ liệu. Newton Protocol đi theo hướng ngược lại thì kết quả có thể được kiểm chứng mà không cần phơi bày toàn bộ thông tin phía sau. Nghe có vẻ là một chi tiết kỹ thuật nhưng hệ quả của nó lại mang tính hạ tầng.

Nếu AI agent trở thành một phần của internet thì coordination sẽ quan trọng không kém khả năng suy luận. Mỗi agent cần cộng tác nhưng cũng cần giữ được attribution, data ownership và ranh giới của riêng mình. Không phải mọi niềm tin đều nên được xây bằng sự minh bạch tuyệt đối.

Có lẽ điều thú vị nhất ở Newton Protocol không nằm trong công nghệ xác minh mà ở cách nó hình dung một internet nơi hợp tác và quyền sở hữu có thể cùng tồn tại. Đó là một thay đổi âm thầm nhưng có thể định hình cách chúng ta xây dựng niềm tin trong kỷ nguyên AI.
#newt $NEWT @NewtonProtocol
記事
翻訳参照
Newton Protocol: Liệu AI có thể trở thành một thực thể kinh tế độc lập?Có một thời gian tôi nghĩ rằng câu hỏi “AI có thể trở thành một thực thể kinh tế độc lập hay không?” chỉ là một narrative khác của thị trường. Cứ mỗi chu kỳ internet lại tìm ra một khái niệm đủ hấp dẫn để thổi phồng, từ DeFi, DAO, metaverse cho đến AI. Chúng ta quen với việc gắn cho công nghệ những kỳ vọng rất lớn trước khi hiểu chính xác điều gì đang thực sự thay đổi. Vì thế khi bắt đầu tìm hiểu Newton Protocol phản ứng đầu tiên của tôi không phải là sự tò mò mà là một chút dè dặt. Có điều gì đó khiến tôi bận tâm vì phần lớn các cuộc thảo luận đều xoay quanh việc AI sẽ tự giao dịch, tự kiếm tiền hay tự sở hữu ví crypto nhưng càng đọc sâu hơn tôi càng cảm thấy đó lại là lớp bề mặt của vấn đề. Một AI biết gửi transaction không đồng nghĩa với việc nó đã trở thành một thực thể kinh tế. Khả năng thanh toán chỉ là điều kiện cần. Điều kiện đủ lại nằm ở một thứ ít được nhắc đến hơn nhiều, khả năng tham gia vào những mối quan hệ phối hợp kéo dài với những tác nhân khác trên internet. Điều đó thay đổi hoàn toàn cách tôi nhìn Newton Protocol. Thứ thú vị nhất có lẽ không nằm ở việc giao thức này nói về AI mà nằm ở cách nó đặt câu hỏi về contribution và attribution. Internet nhiều năm qua luôn rất giỏi trong việc lan truyền thông tin nhưng lại khá kém trong việc ghi nhận ai thực sự tạo ra giá trị. Một đoạn code được fork hàng trăm lần. Một mô hình AI học từ vô số tập dữ liệu. Một agent hoàn thành hàng nghìn tác vụ nhỏ. Cuối cùng giá trị kinh tế thường chỉ tích tụ ở những điểm cuối cùng của chuỗi trong khi phần lớn đóng góp phía sau gần như vô hình. Có lẽ đây mới là nghịch lý lớn nhất của internet hiện đại. Chúng ta đã xây dựng được mạng lưới truyền tải dữ liệu ở quy mô toàn cầu nhưng vẫn chưa thực sự xây dựng được hạ tầng để ghi nhớ lịch sử của những đóng góp đó. Dần dần tôi nhận ra Newton Protocol dường như quan tâm nhiều hơn đến lớp hạ tầng vô hình này. Nếu AI muốn tham gia nền kinh tế internet giống con người thì điều quan trọng không phải là nó thông minh đến đâu mà là liệu hệ thống có thể xác định nó đã đóng góp điều gì, ở thi điểm nào, cho ai và giá trị đó được duy trì ra sao theo thời gian. Attribution dưới góc nhìn đó không còn là vấn đề kế toán mà nó trở thành nền tảng của niềm tin. Điều này cũng khiến tôi nghĩ nhiều hơn về specialized knowledge. AI ngày càng giỏi trong việc tổng hợp tri thức phổ quát nhưng nền kinh tế internet lại thường được xây dựng bởi những cộng đồng rất nhỏ với kiến thức cực kỳ chuyên biệt. Những niche communities này không tồn tại nhờ thuật toán tối ưu hóa. Chúng tồn tại vì những người tham gia liên tục đóng góp, điều chỉnh và gìn giữ những quy tắc ngầm mà chỉ người trong cộng đồng mới hiểu. Nếu một AI thực sự muốn trở thành một thực thể kinh tế và có lẽ nó cũng phải học cách tham gia vào những nền văn hóa như vậy thay vì chỉ tối ưu kết quả đầu ra. Càng nhìn sâu hơn tôi càng cảm thấy đây không còn là câu chuyện của AI nữa mà nó bắt đầu giống một dạng triết học về coordination. Internet đang dần chuyển từ việc kết nối con người sang điều phối vô số agent, mô hình, ứng dụng và cộng đồng hoạt động đồng thời. Trong bối cảnh đó modular systems trở nên quan trọng không phải vì chúng linh hoạt hơn mà vì không một thực thể nào còn đủ khả năng hiểu toàn bộ hệ thống. Collective intelligence xuất hiện khi rất nhiều thành phần nhỏ phối hợp được với nhau mà không cần một trung tâm điều khiển tuyệt đối. Có lẽ đó cũng là lý do vibecoding trở thành một hiện tượng thú vị. Chúng ta đang chứng kiến ngày càng nhiều sản phẩm được tạo ra thông qua sự cộng tác giữa con người và AI nhưng điều đáng chú ý không phải tốc độ viết code nhanh hơn. Điều đáng chú ý là ranh giới giữa người tạo ra sản phẩm và công cụ tạo ra sản phẩm bắt đầu trở nên mờ hơn. Khi đó câu hỏi về data ownership hay attribution không còn mang tính pháp lý đơn thuần. Nó trở thành câu hỏi về bản sắc của nền kinh tế số. Newton Protocol khiến tôi nghĩ đến một khả năng khác có lẽ AI sẽ không bao giờ trở thành một thực thể kinh tế độc lập theo cách con người vẫn hình dung giống như một cá nhân có tài khoản ngân hàng và tự đưa ra mọi quyết định. Thay vào đó nó có thể trở thành một thành phần thường trực trong những mạng lưới phối hợp rộng lớn hơn, nơi giá trị được tạo ra bởi sự tương tác liên tục giữa con người, agent và cộng đồng. Nếu điều đó xảy ra tương lai của AI có lẽ sẽ không được quyết định bởi việc nó thông minh hơn bao nhiêu. Nó sẽ được quyết định bởi việc internet có học được cách ghi nhận, duy trì và điều phối những đóng góp vô hình ấy hay không và có lẽ đó mới là lớp hạ tầng mà chúng ta vẫn chưa thực sự nhìn thấy, dù nó đang âm thầm định hình nền kinh tế của internet ngay từ bây giờ. @NewtonProtocol #Newt $NEWT

Newton Protocol: Liệu AI có thể trở thành một thực thể kinh tế độc lập?

Có một thời gian tôi nghĩ rằng câu hỏi “AI có thể trở thành một thực thể kinh tế độc lập hay không?” chỉ là một narrative khác của thị trường. Cứ mỗi chu kỳ internet lại tìm ra một khái niệm đủ hấp dẫn để thổi phồng, từ DeFi, DAO, metaverse cho đến AI. Chúng ta quen với việc gắn cho công nghệ những kỳ vọng rất lớn trước khi hiểu chính xác điều gì đang thực sự thay đổi. Vì thế khi bắt đầu tìm hiểu Newton Protocol phản ứng đầu tiên của tôi không phải là sự tò mò mà là một chút dè dặt.
Có điều gì đó khiến tôi bận tâm vì phần lớn các cuộc thảo luận đều xoay quanh việc AI sẽ tự giao dịch, tự kiếm tiền hay tự sở hữu ví crypto nhưng càng đọc sâu hơn tôi càng cảm thấy đó lại là lớp bề mặt của vấn đề. Một AI biết gửi transaction không đồng nghĩa với việc nó đã trở thành một thực thể kinh tế. Khả năng thanh toán chỉ là điều kiện cần. Điều kiện đủ lại nằm ở một thứ ít được nhắc đến hơn nhiều, khả năng tham gia vào những mối quan hệ phối hợp kéo dài với những tác nhân khác trên internet.
Điều đó thay đổi hoàn toàn cách tôi nhìn Newton Protocol.
Thứ thú vị nhất có lẽ không nằm ở việc giao thức này nói về AI mà nằm ở cách nó đặt câu hỏi về contribution và attribution. Internet nhiều năm qua luôn rất giỏi trong việc lan truyền thông tin nhưng lại khá kém trong việc ghi nhận ai thực sự tạo ra giá trị. Một đoạn code được fork hàng trăm lần. Một mô hình AI học từ vô số tập dữ liệu. Một agent hoàn thành hàng nghìn tác vụ nhỏ. Cuối cùng giá trị kinh tế thường chỉ tích tụ ở những điểm cuối cùng của chuỗi trong khi phần lớn đóng góp phía sau gần như vô hình.
Có lẽ đây mới là nghịch lý lớn nhất của internet hiện đại. Chúng ta đã xây dựng được mạng lưới truyền tải dữ liệu ở quy mô toàn cầu nhưng vẫn chưa thực sự xây dựng được hạ tầng để ghi nhớ lịch sử của những đóng góp đó.
Dần dần tôi nhận ra Newton Protocol dường như quan tâm nhiều hơn đến lớp hạ tầng vô hình này. Nếu AI muốn tham gia nền kinh tế internet giống con người thì điều quan trọng không phải là nó thông minh đến đâu mà là liệu hệ thống có thể xác định nó đã đóng góp điều gì, ở thi điểm nào, cho ai và giá trị đó được duy trì ra sao theo thời gian. Attribution dưới góc nhìn đó không còn là vấn đề kế toán mà nó trở thành nền tảng của niềm tin.
Điều này cũng khiến tôi nghĩ nhiều hơn về specialized knowledge. AI ngày càng giỏi trong việc tổng hợp tri thức phổ quát nhưng nền kinh tế internet lại thường được xây dựng bởi những cộng đồng rất nhỏ với kiến thức cực kỳ chuyên biệt. Những niche communities này không tồn tại nhờ thuật toán tối ưu hóa. Chúng tồn tại vì những người tham gia liên tục đóng góp, điều chỉnh và gìn giữ những quy tắc ngầm mà chỉ người trong cộng đồng mới hiểu. Nếu một AI thực sự muốn trở thành một thực thể kinh tế và có lẽ nó cũng phải học cách tham gia vào những nền văn hóa như vậy thay vì chỉ tối ưu kết quả đầu ra.
Càng nhìn sâu hơn tôi càng cảm thấy đây không còn là câu chuyện của AI nữa mà nó bắt đầu giống một dạng triết học về coordination. Internet đang dần chuyển từ việc kết nối con người sang điều phối vô số agent, mô hình, ứng dụng và cộng đồng hoạt động đồng thời. Trong bối cảnh đó modular systems trở nên quan trọng không phải vì chúng linh hoạt hơn mà vì không một thực thể nào còn đủ khả năng hiểu toàn bộ hệ thống. Collective intelligence xuất hiện khi rất nhiều thành phần nhỏ phối hợp được với nhau mà không cần một trung tâm điều khiển tuyệt đối.
Có lẽ đó cũng là lý do vibecoding trở thành một hiện tượng thú vị. Chúng ta đang chứng kiến ngày càng nhiều sản phẩm được tạo ra thông qua sự cộng tác giữa con người và AI nhưng điều đáng chú ý không phải tốc độ viết code nhanh hơn. Điều đáng chú ý là ranh giới giữa người tạo ra sản phẩm và công cụ tạo ra sản phẩm bắt đầu trở nên mờ hơn. Khi đó câu hỏi về data ownership hay attribution không còn mang tính pháp lý đơn thuần. Nó trở thành câu hỏi về bản sắc của nền kinh tế số.
Newton Protocol khiến tôi nghĩ đến một khả năng khác có lẽ AI sẽ không bao giờ trở thành một thực thể kinh tế độc lập theo cách con người vẫn hình dung giống như một cá nhân có tài khoản ngân hàng và tự đưa ra mọi quyết định. Thay vào đó nó có thể trở thành một thành phần thường trực trong những mạng lưới phối hợp rộng lớn hơn, nơi giá trị được tạo ra bởi sự tương tác liên tục giữa con người, agent và cộng đồng.
Nếu điều đó xảy ra tương lai của AI có lẽ sẽ không được quyết định bởi việc nó thông minh hơn bao nhiêu. Nó sẽ được quyết định bởi việc internet có học được cách ghi nhận, duy trì và điều phối những đóng góp vô hình ấy hay không và có lẽ đó mới là lớp hạ tầng mà chúng ta vẫn chưa thực sự nhìn thấy, dù nó đang âm thầm định hình nền kinh tế của internet ngay từ bây giờ.
@NewtonProtocol #Newt $NEWT
翻訳参照
Có điều gì đó khiến tôi luôn hoài nghi mỗi khi thị trường bắt đầu nói nhiều về một giao thức mới dành cho stablecoin. Sau nhiều chu kỳ hầu hết narrative đều nghe rất hợp lý ở thời điểm xuất hiện nhưng rất ít trong số đó thực sự thay đổi cách con người phối hợp với nhau trên internet. Newton Protocol ban đầu cũng tạo cho tôi cảm giác tương tự. Thứ khiến tôi dừng lại không phải là công nghệ hay token mà là cách nó nhìn stablecoin như một lớp hạ tầng âm thầm cho attribution và coordination thay vì chỉ là phương tiện thanh toán. Dần dần tôi nhận ra phần lớn mọi người vẫn đang đánh giá stablecoin bằng góc nhìn của dòng tiền trong khi giá trị dài hạn có lẽ nằm ở việc ghi nhận contribution, bảo toàn specialized knowledge và duy trì persistence của những cộng đồng nhỏ nhưng bền bỉ. Khi agent, con người và các hệ thống modular cùng tham gia vào một mạng lưới, vấn đề quan trọng không còn là ai sở hữu nhiều tài sản hơn mà là ai giữ được dữ liệu, danh tính và ngữ cảnh của những đóng góp đã diễn ra. Càng nhìn sâu hơn tôi càng cảm thấy Newton Protocol không cố tạo ra một nền kinh tế mới. Nó đang thử xây thêm một tầng hạ tầng vô hình, nơi internet dần học cách ghi nhớ, phối hợp và phân bổ giá trị tốt hơn. Có lẽ tương lai sẽ được quyết định nhiều hơn bởi những lớp hạ tầng yên lặng như vậy thay vì những narrative ồn ào mà thị trường luôn theo đuổi. #newt $NEWT @NewtonProtocol
Có điều gì đó khiến tôi luôn hoài nghi mỗi khi thị trường bắt đầu nói nhiều về một giao thức mới dành cho stablecoin. Sau nhiều chu kỳ hầu hết narrative đều nghe rất hợp lý ở thời điểm xuất hiện nhưng rất ít trong số đó thực sự thay đổi cách con người phối hợp với nhau trên internet. Newton Protocol ban đầu cũng tạo cho tôi cảm giác tương tự. Thứ khiến tôi dừng lại không phải là công nghệ hay token mà là cách nó nhìn stablecoin như một lớp hạ tầng âm thầm cho attribution và coordination thay vì chỉ là phương tiện thanh toán.

Dần dần tôi nhận ra phần lớn mọi người vẫn đang đánh giá stablecoin bằng góc nhìn của dòng tiền trong khi giá trị dài hạn có lẽ nằm ở việc ghi nhận contribution, bảo toàn specialized knowledge và duy trì persistence của những cộng đồng nhỏ nhưng bền bỉ. Khi agent, con người và các hệ thống modular cùng tham gia vào một mạng lưới, vấn đề quan trọng không còn là ai sở hữu nhiều tài sản hơn mà là ai giữ được dữ liệu, danh tính và ngữ cảnh của những đóng góp đã diễn ra.

Càng nhìn sâu hơn tôi càng cảm thấy Newton Protocol không cố tạo ra một nền kinh tế mới. Nó đang thử xây thêm một tầng hạ tầng vô hình, nơi internet dần học cách ghi nhớ, phối hợp và phân bổ giá trị tốt hơn. Có lẽ tương lai sẽ được quyết định nhiều hơn bởi những lớp hạ tầng yên lặng như vậy thay vì những narrative ồn ào mà thị trường luôn theo đuổi.
#newt $NEWT @NewtonProtocol
記事
ニュートン・プロトコルは本当にまったく新しいインフラ層を作っているのか?かつて、市場に「次なるインフラ層」を名乗る新しいプロトコルが現れるたびに、私はほぼ決まってそれを無視してしまっていた時期がありました。暗号資産には、本当に起きている問題から始まり、すぐにインターネット全体の再構築を約束する物語が語られることが多いですが、その大半は結局のところ、トークン発行と流動性の誘致の別のループに過ぎません。

ニュートン・プロトコルは本当にまったく新しいインフラ層を作っているのか?

かつて、市場に「次なるインフラ層」を名乗る新しいプロトコルが現れるたびに、私はほぼ決まってそれを無視してしまっていた時期がありました。暗号資産には、本当に起きている問題から始まり、すぐにインターネット全体の再構築を約束する物語が語られることが多いですが、その大半は結局のところ、トークン発行と流動性の誘致の別のループに過ぎません。
ある時期、私はニュートン・プロトコルが単なる新しいナラティブにすぎないのだと思っていました。DeFi、レスタッキング、あるいはAIエージェントの後も、市場は前に進み続けるために常に“新しい物語”を必要としているように見えたので、当初の「マルチシグの代替」というアイデアは、私の注意を引くほどではありませんでした。それは実際の変化というより、むしろ言い換えに聞こえたのです。 しかし次第に、注目すべきなのは「ニュートンがマルチシグを置き換えるかどうか」ではないと気づきました。マルチシグはそもそも、コーディネーションのごく小さな一層しか解決しません。なぜなら、今日のインターネットは、貢献、帰属(アトリビューション)、専門知識といった多様な要素を通じて動いており、人間とエージェントのあいだで、意思決定が絶えず行われているからです。 多くの人が見落としているのはおそらく、目に見えないインフラが、vibecodingやモジュラー・システム、データがインターネット・エコノミーの土台になるよりも、ずっと遅い速度でしか変わらないという点でしょう。つまり、協調は「署名権」だけを巡るものではなく、「参加権」や「承認・記録される権利」を巡るものになっていくのです。 さらに深く見るほど、これは文化についての物語でもあると感じます。長く存続するニッチなコミュニティは、完璧なセキュリティ・メカニズムのおかげではなく、複数のサイクルを通じて、信頼、持続性、そして集合知を維持できる力によって生き残ってきました。 ニュートン・プロトコルが直接的な意味でマルチシグを置き換えることはないかもしれませんが、もしそれが「人間・データ・エージェントがインターネット上でどのようにして信頼を生み出すのか」を私たちに改めて考えさせるのなら、関心を持つべき問いは、そもそも“どのプロトコルが勝つか”ではなく、“次の世代のインフラにおいて、どのような振る舞いがデフォルトになるのか”だったのかもしれません。#newt $NEWT @NewtonProtocol
ある時期、私はニュートン・プロトコルが単なる新しいナラティブにすぎないのだと思っていました。DeFi、レスタッキング、あるいはAIエージェントの後も、市場は前に進み続けるために常に“新しい物語”を必要としているように見えたので、当初の「マルチシグの代替」というアイデアは、私の注意を引くほどではありませんでした。それは実際の変化というより、むしろ言い換えに聞こえたのです。

しかし次第に、注目すべきなのは「ニュートンがマルチシグを置き換えるかどうか」ではないと気づきました。マルチシグはそもそも、コーディネーションのごく小さな一層しか解決しません。なぜなら、今日のインターネットは、貢献、帰属(アトリビューション)、専門知識といった多様な要素を通じて動いており、人間とエージェントのあいだで、意思決定が絶えず行われているからです。

多くの人が見落としているのはおそらく、目に見えないインフラが、vibecodingやモジュラー・システム、データがインターネット・エコノミーの土台になるよりも、ずっと遅い速度でしか変わらないという点でしょう。つまり、協調は「署名権」だけを巡るものではなく、「参加権」や「承認・記録される権利」を巡るものになっていくのです。

さらに深く見るほど、これは文化についての物語でもあると感じます。長く存続するニッチなコミュニティは、完璧なセキュリティ・メカニズムのおかげではなく、複数のサイクルを通じて、信頼、持続性、そして集合知を維持できる力によって生き残ってきました。

ニュートン・プロトコルが直接的な意味でマルチシグを置き換えることはないかもしれませんが、もしそれが「人間・データ・エージェントがインターネット上でどのようにして信頼を生み出すのか」を私たちに改めて考えさせるのなら、関心を持つべき問いは、そもそも“どのプロトコルが勝つか”ではなく、“次の世代のインフラにおいて、どのような振る舞いがデフォルトになるのか”だったのかもしれません。#newt $NEWT @NewtonProtocol
記事
ニュートン・プロトコル:AIにはインテリジェンスよりも信頼が必要以前、市場でAIに関する新しいナラティブが現れるたびに、私の最初の反応は好奇心というよりは懐疑心でした。私たちはあまりにも多くのサイクルを経てきました。どの技術も最終解決策として紹介され、ブロックチェーンはあらゆる業界を変える、メタバースがインターネットに取って代わる、AIがほとんどの知的業務で人間の代わりになる——といった約束がありました。そして数年後、それらの約束の大半は消え去る一方で、本当に作られたのは、あまり注目されない場所で静かに整備されたインフラでした。

ニュートン・プロトコル:AIにはインテリジェンスよりも信頼が必要

以前、市場でAIに関する新しいナラティブが現れるたびに、私の最初の反応は好奇心というよりは懐疑心でした。私たちはあまりにも多くのサイクルを経てきました。どの技術も最終解決策として紹介され、ブロックチェーンはあらゆる業界を変える、メタバースがインターネットに取って代わる、AIがほとんどの知的業務で人間の代わりになる——といった約束がありました。そして数年後、それらの約束の大半は消え去る一方で、本当に作られたのは、あまり注目されない場所で静かに整備されたインフラでした。
おそらく「いいえ」と答える人は少なくないでしょう。ニュートン・プロトコルは、AIが市場の中心として注目を集めるまさにそのタイミングで登場したため、ナラティブ(物語)に追随するプロジェクトだと見なされやすいのです。最初の私もそう思っていましたが、何度も繰り返すうちに、疑念は興奮よりも信頼できることが多いと感じるようになりました。 しかし、ニュートン・プロトコルについて読み進めるほど、このプロジェクトはAIの“物語”を売り込もうとしているのではないと強く感じるようになりました。ニュートン・プロトコルが一貫して強調しているのは、contribution(貢献)、attribution(帰属)、coordination(協調)です。焦点は「どれだけ強いAIか」ではなく、「人間とAIがともに価値を生み出し、それが公平に認められるか」にあるように思えます。 それは、私のニュートン・プロトコルの見方を完全に変えました。もしAIがただデータを増やし続けるだけなら、インターネットはすぐに冗長になってしまうでしょう。ニュートン・プロトコルは、data ownership(データ所有権)、persistence(永続性)、そしてagent coordination(エージェントの協調)――価値を保存し、適切に配分できるかを左右するインフラ層――に問いを投げかけています。 最も興味深いのは、おそらく技術そのものではありません。ニュートン・プロトコルは、vibecoding、モジュラーなシステム、ニッチなコミュニティ、そして専門知識が組み合わさり、集中型の基盤ではなく、ある種の集合知を形作るインターネットの姿を映し出しています。 もしニュートン・プロトコルがAIのナラティブに先行しているのだとしたら、それはプロジェクトがより優れたAIを持っているからというよりも、ニュートン・プロトコルが「AIの後」の段階に備えているように見えるからかもしれません。つまり、最大の問いが「誰が知能を作ったのか」ではなく、「インターネットはその知能をどう連携し、どう記録し、どう知的財産として所有するのか」に移っていく時期です。#newt $NEWT @NewtonProtocol
おそらく「いいえ」と答える人は少なくないでしょう。ニュートン・プロトコルは、AIが市場の中心として注目を集めるまさにそのタイミングで登場したため、ナラティブ(物語)に追随するプロジェクトだと見なされやすいのです。最初の私もそう思っていましたが、何度も繰り返すうちに、疑念は興奮よりも信頼できることが多いと感じるようになりました。

しかし、ニュートン・プロトコルについて読み進めるほど、このプロジェクトはAIの“物語”を売り込もうとしているのではないと強く感じるようになりました。ニュートン・プロトコルが一貫して強調しているのは、contribution(貢献)、attribution(帰属)、coordination(協調)です。焦点は「どれだけ強いAIか」ではなく、「人間とAIがともに価値を生み出し、それが公平に認められるか」にあるように思えます。

それは、私のニュートン・プロトコルの見方を完全に変えました。もしAIがただデータを増やし続けるだけなら、インターネットはすぐに冗長になってしまうでしょう。ニュートン・プロトコルは、data ownership(データ所有権)、persistence(永続性)、そしてagent coordination(エージェントの協調)――価値を保存し、適切に配分できるかを左右するインフラ層――に問いを投げかけています。

最も興味深いのは、おそらく技術そのものではありません。ニュートン・プロトコルは、vibecoding、モジュラーなシステム、ニッチなコミュニティ、そして専門知識が組み合わさり、集中型の基盤ではなく、ある種の集合知を形作るインターネットの姿を映し出しています。

もしニュートン・プロトコルがAIのナラティブに先行しているのだとしたら、それはプロジェクトがより優れたAIを持っているからというよりも、ニュートン・プロトコルが「AIの後」の段階に備えているように見えるからかもしれません。つまり、最大の問いが「誰が知能を作ったのか」ではなく、「インターネットはその知能をどう連携し、どう記録し、どう知的財産として所有するのか」に移っていく時期です。#newt $NEWT @NewtonProtocol
記事
Newton Protocolはどのようにブロックチェーンでポリシーを実行するのか?暗号資産(crypto)の中には、私が新たな進歩を目撃しているのだと思うような場面がとてもたくさんありますが、数か月後には、それが単に新しい語彙で語り直された別のナラティブにすぎなかったと気づくのです。"AI"、"modular"、"intent"、"agents"... それぞれのサイクルごとに、市場がずっと抱いてきた古い問いを忘れさせるほど魅力的な一連の概念が生み出されます。では最終的に、ブロックチェーンは人間の行動において何を解決しているのでしょうか?

Newton Protocolはどのようにブロックチェーンでポリシーを実行するのか?

暗号資産(crypto)の中には、私が新たな進歩を目撃しているのだと思うような場面がとてもたくさんありますが、数か月後には、それが単に新しい語彙で語り直された別のナラティブにすぎなかったと気づくのです。"AI"、"modular"、"intent"、"agents"... それぞれのサイクルごとに、市場がずっと抱いてきた古い問いを忘れさせるほど魅力的な一連の概念が生み出されます。では最終的に、ブロックチェーンは人間の行動において何を解決しているのでしょうか?
Newton Protocolについて読んだときの私の最初の反応は、とてもシンプルで「AIエージェントとオートメーションを軸にした新しいnarrativeが追加された」と感じたことでした。暗号資産を何度も行き来するうちに、「次のインターネット世代」だという約束にはだんだんと興味が薄れていきました。ですが、何か引っかかるものがあったので、違いを探すためではなく、それがいったいどのレイヤー(インフラ)に依存しているのかを理解するために読み続けました。 次第に、Newton Protocolは最初から信頼を築こうとしているわけではないのだと分かってきました。EigenLayerを活用することは、時間をかけて蓄積されてきたコーディネーション用のレイヤーを借りるようなものです。そこでは、多くのエージェントが同じ経済・セキュリティの土台の上で連携できます。これによって、私のプロジェクトの見方は完全に変わりました。これは単なるモジュラー・システムやrestakingの物語ではなく、人間・データ・AIエージェントのあいだでの協調コストを下げるために、インターネットがこれまで見えにくかったインフラのレイヤーを再利用し始める方法なのです。 おそらく最も面白いのは技術そのものよりも、contributionが次第にattributionとしてより明確になっていく点、専門的な知識がより長く存続できる点、そしてニッチなコミュニティが単にコンテンツを作るのではなく、collective intelligenceのためのインフラまで作り出している点にあります。さらに深く見ていくほど、EigenLayerは新しいプロトコルに対するセキュリティの拡張を行っているだけではないのだと感じます。それは、インターネットの未来が、ほとんど誰にも見えないけれど、ほぼすべてのシステムがこっそり依存して、進化を続けるであろう「インフラ層」によって定義されていくという、より静かな変化を映し出しているのです。#newt $NEWT @NewtonProtocol
Newton Protocolについて読んだときの私の最初の反応は、とてもシンプルで「AIエージェントとオートメーションを軸にした新しいnarrativeが追加された」と感じたことでした。暗号資産を何度も行き来するうちに、「次のインターネット世代」だという約束にはだんだんと興味が薄れていきました。ですが、何か引っかかるものがあったので、違いを探すためではなく、それがいったいどのレイヤー(インフラ)に依存しているのかを理解するために読み続けました。

次第に、Newton Protocolは最初から信頼を築こうとしているわけではないのだと分かってきました。EigenLayerを活用することは、時間をかけて蓄積されてきたコーディネーション用のレイヤーを借りるようなものです。そこでは、多くのエージェントが同じ経済・セキュリティの土台の上で連携できます。これによって、私のプロジェクトの見方は完全に変わりました。これは単なるモジュラー・システムやrestakingの物語ではなく、人間・データ・AIエージェントのあいだでの協調コストを下げるために、インターネットがこれまで見えにくかったインフラのレイヤーを再利用し始める方法なのです。

おそらく最も面白いのは技術そのものよりも、contributionが次第にattributionとしてより明確になっていく点、専門的な知識がより長く存続できる点、そしてニッチなコミュニティが単にコンテンツを作るのではなく、collective intelligenceのためのインフラまで作り出している点にあります。さらに深く見ていくほど、EigenLayerは新しいプロトコルに対するセキュリティの拡張を行っているだけではないのだと感じます。それは、インターネットの未来が、ほとんど誰にも見えないけれど、ほぼすべてのシステムがこっそり依存して、進化を続けるであろう「インフラ層」によって定義されていくという、より静かな変化を映し出しているのです。#newt $NEWT @NewtonProtocol
記事
ニュートン・プロトコルは長期投資に有利ですか?当初、私はニュートン・プロトコルにかなり馴染みのある疑念を抱いて取り組みました。市場の古い周期の中で新しい名前が登場すると、いつも同じような感覚がします。agent、automation、coordinationといった言葉がさまざまな形で繰り返されても、その根底にあるのは変わらない一つの問題です。人々は、インターネット上で互いを少ない摩擦で、少ない誤解で、そして手作業の信頼にあまり依存せずに連携する方法を見つけようとしているのです。

ニュートン・プロトコルは長期投資に有利ですか?

当初、私はニュートン・プロトコルにかなり馴染みのある疑念を抱いて取り組みました。市場の古い周期の中で新しい名前が登場すると、いつも同じような感覚がします。agent、automation、coordinationといった言葉がさまざまな形で繰り返されても、その根底にあるのは変わらない一つの問題です。人々は、インターネット上で互いを少ない摩擦で、少ない誤解で、そして手作業の信頼にあまり依存せずに連携する方法を見つけようとしているのです。
暗号の各サイクルには、いずれ「標準」になることが期待されるプロトコルが必ず登場する。正直に言うと、当初は私もニュートン・プロトコルを、どこか見慣れたナラティブだと思っていた。市場は往々にして、持続的な変化よりも物語を生み出すのが得意だ。 しかし、よく観察すると気にならずにはいられない点がある。多くの人はAIエージェントについて語るが、貢献がどのように記録され、アトリビューションがどのように保護され、データがそれを作った人のものであり続けるのか——その点についてはあまり触れられていない。それこそが、エコシステムが長く存続できるかどうかを左右する、ひっそりとしたインフラの層なのだ。 次第に私は、インターネットが「人をつなぐ」ことから、「人とソフトウェア全体をも統率する」方向へ移行しているのだと気づくようになった。エージェントが協働を始めると、coordination(調整)はもはや単なる機能ではなくなり、新しいデジタル経済を形づくるための条件になっていく。 最も面白いのは、技術そのものというより、ニッチなコミュニティ、専門知識、そしてvibecoding(ノリと感覚でのコーディング)にあるのかもしれない。価値は、無数の小さな貢献から生まれ、それがpersistence(持続性)を持って、やがて積み重なり、collective intelligence(集合知)へと成長していく。 それによって私のニュートン・プロトコルへの見方は完全に変わった。おそらく問うべきは、それが業界標準になるかどうかではなく、インターネットの未来が最終的に、時間の経過とともに生み出される価値を記録し、調整し、保存するための目に見えないインフラを常に必要とするのか、ということだ。 #newt $NEWT @NewtonProtocol
暗号の各サイクルには、いずれ「標準」になることが期待されるプロトコルが必ず登場する。正直に言うと、当初は私もニュートン・プロトコルを、どこか見慣れたナラティブだと思っていた。市場は往々にして、持続的な変化よりも物語を生み出すのが得意だ。

しかし、よく観察すると気にならずにはいられない点がある。多くの人はAIエージェントについて語るが、貢献がどのように記録され、アトリビューションがどのように保護され、データがそれを作った人のものであり続けるのか——その点についてはあまり触れられていない。それこそが、エコシステムが長く存続できるかどうかを左右する、ひっそりとしたインフラの層なのだ。

次第に私は、インターネットが「人をつなぐ」ことから、「人とソフトウェア全体をも統率する」方向へ移行しているのだと気づくようになった。エージェントが協働を始めると、coordination(調整)はもはや単なる機能ではなくなり、新しいデジタル経済を形づくるための条件になっていく。

最も面白いのは、技術そのものというより、ニッチなコミュニティ、専門知識、そしてvibecoding(ノリと感覚でのコーディング)にあるのかもしれない。価値は、無数の小さな貢献から生まれ、それがpersistence(持続性)を持って、やがて積み重なり、collective intelligence(集合知)へと成長していく。

それによって私のニュートン・プロトコルへの見方は完全に変わった。おそらく問うべきは、それが業界標準になるかどうかではなく、インターネットの未来が最終的に、時間の経過とともに生み出される価値を記録し、調整し、保存するための目に見えないインフラを常に必要とするのか、ということだ。
#newt $NEWT @NewtonProtocol
記事
Newton Protocol vs EigenLayerある時、私はニュートン・プロトコルとイーゲンレイヤーは、同じ物語を別の言い方で語っているだけだと思っていました。どちらも仮想通貨の新しいインフラの波の中で登場し、インターネット上での連携能力を拡張することについて語っており、より大きなエコシステムのための土台となることが期待されています。市場が常に新しいナラティブを探し求める中で、両者を互いに置き換え可能なパーツのように見ないのは難しいことです。

Newton Protocol vs EigenLayer

ある時、私はニュートン・プロトコルとイーゲンレイヤーは、同じ物語を別の言い方で語っているだけだと思っていました。どちらも仮想通貨の新しいインフラの波の中で登場し、インターネット上での連携能力を拡張することについて語っており、より大きなエコシステムのための土台となることが期待されています。市場が常に新しいナラティブを探し求める中で、両者を互いに置き換え可能なパーツのように見ないのは難しいことです。
ある時、私はニュートン・プロトコルが、AIが信頼を得るためにブロックチェーンが必要だという、よくある定型のナラティブをなぞっているだけなのではないかと思った。もっともらしく聞こえるが、インターネットがそうした類の約束に欠けたことは一度もない。私を疑わせたのは、多くの人がまだ信頼を、最後に付け足せる“機能”のように捉えている点だ。 だんだんと、AIがコンテンツを生成し、コードを書き、あるいは人間の意思決定を代替し始めると、それは必ずしも正しくないと気づいた。重要なのは、AIが何をできるかではなく、実際にそのアクションがどこから生まれ、誰がアトリビューションを受けるに値するのかをどう知るかということになっていく。 最も興味深いのは、多分暗号学そのものではなく、コントリビューションを目に見えないインフラの、持続可能な一部へと変えていくことにある。そこでは、データ、評判、そして specialized knowledge が、個別のアプリケーションが終わってしまうよりもずっと長く存在し続けられる。 それはまた、私のインターネットのエコノミーに対する見方も変える。価値は、もはや大きなプラットフォームに集中するのではなく、人間とAIが協調し、ますますモジュール化されたシステムの中で動く、ニッチなコミュニティから徐々に形成されていくのかもしれない。 さらに深く見るほど、ニュートン・プロトコルがAIをより賢くすることを目的にしているわけではないように感じてくる。おそらくそれは、インターネットが「誰が何を貢献したか」を覚えておけるようにするための仕組みを探しているだけで、そして時には、その“記憶する力”そのものが、長期的な信頼の土台になっているのだろう。 #newt $NEWT @OpenGradient
ある時、私はニュートン・プロトコルが、AIが信頼を得るためにブロックチェーンが必要だという、よくある定型のナラティブをなぞっているだけなのではないかと思った。もっともらしく聞こえるが、インターネットがそうした類の約束に欠けたことは一度もない。私を疑わせたのは、多くの人がまだ信頼を、最後に付け足せる“機能”のように捉えている点だ。

だんだんと、AIがコンテンツを生成し、コードを書き、あるいは人間の意思決定を代替し始めると、それは必ずしも正しくないと気づいた。重要なのは、AIが何をできるかではなく、実際にそのアクションがどこから生まれ、誰がアトリビューションを受けるに値するのかをどう知るかということになっていく。

最も興味深いのは、多分暗号学そのものではなく、コントリビューションを目に見えないインフラの、持続可能な一部へと変えていくことにある。そこでは、データ、評判、そして specialized knowledge が、個別のアプリケーションが終わってしまうよりもずっと長く存在し続けられる。

それはまた、私のインターネットのエコノミーに対する見方も変える。価値は、もはや大きなプラットフォームに集中するのではなく、人間とAIが協調し、ますますモジュール化されたシステムの中で動く、ニッチなコミュニティから徐々に形成されていくのかもしれない。

さらに深く見るほど、ニュートン・プロトコルがAIをより賢くすることを目的にしているわけではないように感じてくる。おそらくそれは、インターネットが「誰が何を貢献したか」を覚えておけるようにするための仕組みを探しているだけで、そして時には、その“記憶する力”そのものが、長期的な信頼の土台になっているのだろう。
#newt $NEWT @OpenGradient
エージェント・エコノミーが語られ始めるたびに、私の気がかりになる何かがあります。いくつもの技術サイクルを経てきたせいで、私は新しいナラティブにはかなり慎重です。最初、OpenGradientも私の目には、ちょうどいいタイミングで現れたAIインフラの追加プロジェクトに過ぎませんでした。 しかし次第に、注目すべき点は、エージェントがどれだけのことをできるかではないと気づきました。より重要なのは、OpenGradientが、エージェントを切り離されたシステムのように動かすことではなく、エージェント同士がどのように連携し、貢献を記録し、帰属(attribution)を維持できるかに重点を置いていることです。 深く見れば見るほど、エージェント・エコノミーの未来は、最も強力なモデルによって決まるのではないと感じます。それは、データがどのように所有されるのか、専門的な知識がどのように保存されるのか、そして各貢献が時間とともに価値を生み続けられるかどうかにかかっています。 最も興味深いのは、おそらく技術そのものではありません。OpenGradientは、目に見えないインフラ、つまりモジュール型のシステムやニッチなコミュニティ、そして集合知が、静かに連携して新しいインターネット経済を形作っていく場所を、私にもっと考えさせます。 それは私のAgent Economyに対する見方を完全に変えました。これは、AIやエージェントの物語にとどまらないのかもしれません。むしろ、インターネットが価値を認識し、人を調整し、これまでのどの技術サイクルよりも長く知識を維持するという“進化”のように思えてきます。#opg $OPG @OpenGradient
エージェント・エコノミーが語られ始めるたびに、私の気がかりになる何かがあります。いくつもの技術サイクルを経てきたせいで、私は新しいナラティブにはかなり慎重です。最初、OpenGradientも私の目には、ちょうどいいタイミングで現れたAIインフラの追加プロジェクトに過ぎませんでした。

しかし次第に、注目すべき点は、エージェントがどれだけのことをできるかではないと気づきました。より重要なのは、OpenGradientが、エージェントを切り離されたシステムのように動かすことではなく、エージェント同士がどのように連携し、貢献を記録し、帰属(attribution)を維持できるかに重点を置いていることです。

深く見れば見るほど、エージェント・エコノミーの未来は、最も強力なモデルによって決まるのではないと感じます。それは、データがどのように所有されるのか、専門的な知識がどのように保存されるのか、そして各貢献が時間とともに価値を生み続けられるかどうかにかかっています。

最も興味深いのは、おそらく技術そのものではありません。OpenGradientは、目に見えないインフラ、つまりモジュール型のシステムやニッチなコミュニティ、そして集合知が、静かに連携して新しいインターネット経済を形作っていく場所を、私にもっと考えさせます。

それは私のAgent Economyに対する見方を完全に変えました。これは、AIやエージェントの物語にとどまらないのかもしれません。むしろ、インターネットが価値を認識し、人を調整し、これまでのどの技術サイクルよりも長く知識を維持するという“進化”のように思えてきます。#opg $OPG @OpenGradient
最初は、OpenGradientに特別なものがあるとは思っていませんでした。AI Cryptoには、エージェント、データ、オートメーションといった、よく似たナラティブがあまりにも多くあります。いくつかの市場サイクルを経て、魅力的な物語の多くは、実際のインフラよりも先にすぐに出てくるのだと学びました。 ただ、OpenGradientのエコシステムを深く見ていく中で、気になっていることがあります。最も面白いのはAIの能力ではなく、プロジェクトが「貢献(contribution)」と「帰属(attribution)」を、インターネット経済が長く存続し続けるための条件として捉えている点だと思います。 やがて、彼らは単に、より賢いモデルを作ろうとしているのではなく、もっと古くからある問題——データ、専門性の高い知識、そしてニッチなコミュニティからの貢献が、プラットフォームの各ループの後に消えてしまわないようにする方法——を解こうとしているのだと気づきました。 それは私のプロジェクトに対する見方を完全に変えました。それはソフトウェアというより、一種の文化のように見え始めました。AIがますます collective intelligence、モジュラーなシステム、そしてエージェント間の連携によって作られていくなら、価値は最も強力なモデルではなく、人々が何年にもわたって所有権、評価、そして参加する動機を保ち続けるための、目に見えないインフラ層にあるのかもしれません。 おそらくAIの未来は、人工知能そのものだけで決まるのではなく、それを生み出すのに貢献した人々を、インターネットがどのように“記憶”できるかによって決まるのです。#opg $OPG @OpenGradient
最初は、OpenGradientに特別なものがあるとは思っていませんでした。AI Cryptoには、エージェント、データ、オートメーションといった、よく似たナラティブがあまりにも多くあります。いくつかの市場サイクルを経て、魅力的な物語の多くは、実際のインフラよりも先にすぐに出てくるのだと学びました。

ただ、OpenGradientのエコシステムを深く見ていく中で、気になっていることがあります。最も面白いのはAIの能力ではなく、プロジェクトが「貢献(contribution)」と「帰属(attribution)」を、インターネット経済が長く存続し続けるための条件として捉えている点だと思います。

やがて、彼らは単に、より賢いモデルを作ろうとしているのではなく、もっと古くからある問題——データ、専門性の高い知識、そしてニッチなコミュニティからの貢献が、プラットフォームの各ループの後に消えてしまわないようにする方法——を解こうとしているのだと気づきました。

それは私のプロジェクトに対する見方を完全に変えました。それはソフトウェアというより、一種の文化のように見え始めました。AIがますます collective intelligence、モジュラーなシステム、そしてエージェント間の連携によって作られていくなら、価値は最も強力なモデルではなく、人々が何年にもわたって所有権、評価、そして参加する動機を保ち続けるための、目に見えないインフラ層にあるのかもしれません。

おそらくAIの未来は、人工知能そのものだけで決まるのではなく、それを生み出すのに貢献した人々を、インターネットがどのように“記憶”できるかによって決まるのです。#opg $OPG @OpenGradient
当初、私は OpenGradient がただの別のナラティブ系AIだと思っていました。テクノロジーのサイクルを何度も重ねるうちに、新しい概念は、私たちが本当に解決したい問題よりも早く登場してくることが多いのです。AI Coprocessor というのは面白そうですが、すぐにスローガンになってしまいそうでもあります。 しかし、深く読み進めていくと気になる何かがありました。多くの人が AI Coprocessor を、AI を加速するためのレイヤーとして理解しようとしています。ですが次第に、注目すべき点は AI そのものではなく、AI を形作ってきた貢献をインターネットがどのように記録し、維持しているのか——そこにあるのではないかと気づきました。 インターネットには知識が欠けたことはありません。欠けているのは persistence(継続性・不変性)です。 ニッチなコミュニティの貢献者、気分でコードを書き進めるような vibecoding の人たち、何年もかけて改善されてきたワークフローは、大きなプラットフォームに吸収されると、次第に attribution(クレジット・出典)が失われていくことがよくあります。私たちはモデルのことをたくさん語るのに、そのモデルを生み出した貢献の歴史については、あまり語っていません。 それが、私の OpenGradient への見方をまったく変えました。AI Coprocessor は、目に見えないインフラの層のように思えてきたのです。そこでは、人間・データ・エージェントが互いに coordination(連携)しながら、各々の貢献の痕跡を失うことなく積み重ねられる。いちばん面白いのは、おそらく技術そのものではなく、それが collective intelligence(集合知)を完成された製品ではなく、長期にわたる蓄積プロセスとして捉えている点にあります。 何年も後に残るのが、最強の AI モデルになるとは限らないかもしれません。あるいは、それはインターネットが、自分たちと一緒にそれを作り上げてきた人々を「思い出す」ことを学び始める時期なのかもしれません。 #opg $OPG @OpenGradient
当初、私は OpenGradient がただの別のナラティブ系AIだと思っていました。テクノロジーのサイクルを何度も重ねるうちに、新しい概念は、私たちが本当に解決したい問題よりも早く登場してくることが多いのです。AI Coprocessor というのは面白そうですが、すぐにスローガンになってしまいそうでもあります。

しかし、深く読み進めていくと気になる何かがありました。多くの人が AI Coprocessor を、AI を加速するためのレイヤーとして理解しようとしています。ですが次第に、注目すべき点は AI そのものではなく、AI を形作ってきた貢献をインターネットがどのように記録し、維持しているのか——そこにあるのではないかと気づきました。

インターネットには知識が欠けたことはありません。欠けているのは persistence(継続性・不変性)です。
ニッチなコミュニティの貢献者、気分でコードを書き進めるような vibecoding の人たち、何年もかけて改善されてきたワークフローは、大きなプラットフォームに吸収されると、次第に attribution(クレジット・出典)が失われていくことがよくあります。私たちはモデルのことをたくさん語るのに、そのモデルを生み出した貢献の歴史については、あまり語っていません。

それが、私の OpenGradient への見方をまったく変えました。AI Coprocessor は、目に見えないインフラの層のように思えてきたのです。そこでは、人間・データ・エージェントが互いに coordination(連携)しながら、各々の貢献の痕跡を失うことなく積み重ねられる。いちばん面白いのは、おそらく技術そのものではなく、それが collective intelligence(集合知)を完成された製品ではなく、長期にわたる蓄積プロセスとして捉えている点にあります。

何年も後に残るのが、最強の AI モデルになるとは限らないかもしれません。あるいは、それはインターネットが、自分たちと一緒にそれを作り上げてきた人々を「思い出す」ことを学び始める時期なのかもしれません。
#opg $OPG @OpenGradient
私はかなり遅れて、いま不足しているAIとは推論能力を足すことではなく、他者が検証できる能力を足すことだと気づき始めました。市場を観察するほど、問題はモデルが正しいか間違っているかではなく、本当に何を信じるべきか誰もが実のところ分かっていないことにあるように感じます。 AIはノイズの中に信号を作り出しすぎているようです。多くのシステムのインセンティブは、検証可能なプロセスを作ることではなく、素早く、より多くの回答を出すことにあります。もっともらしく聞こえますが、信頼のコストがますます上がっている状況で、これが持続可能な方向性なのかどうか私はまだ確信が持てません。 少なくとも私の見方では、OpenGradientが注目を集めているのは、彼らがVerifiable AIを機能の集合としてではなく、メンタルモデルとして捉えているからです。「AIが何かを知っている」ことではなく、「AIが何を証明できるか」です。面白いのはモデルの知能の高さではなく、その背後にあるシステム設計が、ユーザーが結果を検証できるようにしているかどうかです。 ただし、それが正しいのは、ユーザーの行動が実際に変わる場合だけです。検証の摩擦が得られる利益よりも高いままであれば、多くの人は結局、利便性を選ぶのではないでしょうか。 私はまだ、Verifiable AIがAIのデフォルトの抽象化レイヤーになるのか、それとも単なる新しいナラティブにとどまるのかについて疑っています。追うべき問いは、OpenGradientがどこまで進むかということだけではなく、市場が検証可能性を資産として本当に価格づけし始めるのかどうかです。 #opg $OPG @OpenGradient
私はかなり遅れて、いま不足しているAIとは推論能力を足すことではなく、他者が検証できる能力を足すことだと気づき始めました。市場を観察するほど、問題はモデルが正しいか間違っているかではなく、本当に何を信じるべきか誰もが実のところ分かっていないことにあるように感じます。

AIはノイズの中に信号を作り出しすぎているようです。多くのシステムのインセンティブは、検証可能なプロセスを作ることではなく、素早く、より多くの回答を出すことにあります。もっともらしく聞こえますが、信頼のコストがますます上がっている状況で、これが持続可能な方向性なのかどうか私はまだ確信が持てません。

少なくとも私の見方では、OpenGradientが注目を集めているのは、彼らがVerifiable AIを機能の集合としてではなく、メンタルモデルとして捉えているからです。「AIが何かを知っている」ことではなく、「AIが何を証明できるか」です。面白いのはモデルの知能の高さではなく、その背後にあるシステム設計が、ユーザーが結果を検証できるようにしているかどうかです。

ただし、それが正しいのは、ユーザーの行動が実際に変わる場合だけです。検証の摩擦が得られる利益よりも高いままであれば、多くの人は結局、利便性を選ぶのではないでしょうか。

私はまだ、Verifiable AIがAIのデフォルトの抽象化レイヤーになるのか、それとも単なる新しいナラティブにとどまるのかについて疑っています。追うべき問いは、OpenGradientがどこまで進むかということだけではなく、市場が検証可能性を資産として本当に価格づけし始めるのかどうかです。
#opg $OPG @OpenGradient
確認済み
私はこのOpenGradientにかなり遅れて注目し始めた。名前があまりに目立つからというより、このa16zの投資が、時にある製品の現在の価値よりも、今後数年における市場の動き方についての仮定を反映していることに、次第に気づいてきたからだ。 AIとcryptoがあちこちで組み合わされているように見える。だが問題は、AIをブロックチェーンに載せること自体ではない。中心的な一つの実体に完全に依存することなく、AIモデル・データ・エージェントが相互にやり取りできるようなインセンティブをどう作り出すかにある。少なくとも私の見立てでは、これは技術というよりシステム設計の問題だ。 OpenGradientは別の抽象化レイヤーからアプローチしているように思える。面白いのは、新たにAIモデルを作ることではなく、明確なインセンティブを持つ仕組みの中で複数のモデルが連携できるように、インフラを整えることだ。AIが先でブロックチェーンが後という順番ではなく、最初からネットワークのふるまいを設計する。 もっともらしく聞こえるが、それでも私は、良いアーキテクチャがあれば採用(adoption)が十分に生まれるのか、まだ疑っている。この市場におけるシグナルとノイズは、区別するのがとても難しい。 ただそれは、ユーザーが本当に内部のアーキテクチャに関心を持っている場合に限って正しい。市場の多くは、まず体験を選び、その後でようやくシステム設計を見にくる。 OpenGradientが重要なピースになるのかどうか、私はまだ確信が持てない。しかし、追うべきなのはa16zの投資そのものではなく、将来AIエージェント同士がどのように連携するかについて彼らが賭けている仮定である、という感触がある。私はまだ残りの部分を注意深く見守っている。 #opg $OPG @OpenGradient
私はこのOpenGradientにかなり遅れて注目し始めた。名前があまりに目立つからというより、このa16zの投資が、時にある製品の現在の価値よりも、今後数年における市場の動き方についての仮定を反映していることに、次第に気づいてきたからだ。

AIとcryptoがあちこちで組み合わされているように見える。だが問題は、AIをブロックチェーンに載せること自体ではない。中心的な一つの実体に完全に依存することなく、AIモデル・データ・エージェントが相互にやり取りできるようなインセンティブをどう作り出すかにある。少なくとも私の見立てでは、これは技術というよりシステム設計の問題だ。

OpenGradientは別の抽象化レイヤーからアプローチしているように思える。面白いのは、新たにAIモデルを作ることではなく、明確なインセンティブを持つ仕組みの中で複数のモデルが連携できるように、インフラを整えることだ。AIが先でブロックチェーンが後という順番ではなく、最初からネットワークのふるまいを設計する。

もっともらしく聞こえるが、それでも私は、良いアーキテクチャがあれば採用(adoption)が十分に生まれるのか、まだ疑っている。この市場におけるシグナルとノイズは、区別するのがとても難しい。

ただそれは、ユーザーが本当に内部のアーキテクチャに関心を持っている場合に限って正しい。市場の多くは、まず体験を選び、その後でようやくシステム設計を見にくる。

OpenGradientが重要なピースになるのかどうか、私はまだ確信が持てない。しかし、追うべきなのはa16zの投資そのものではなく、将来AIエージェント同士がどのように連携するかについて彼らが賭けている仮定である、という感触がある。私はまだ残りの部分を注意深く見守っている。
#opg $OPG @OpenGradient
翻訳参照
Binance mang đến cho cộng đồng một chương trình đặc biệt nhân dịp World Cup, kết hợp tinh thần thể thao với công nghệ blockchain. Người dùng có thể: Tham gia các hoạt động dự đoán và nhận thưởng. Mở khóa phần thưởng hấp dẫn bằng cách hoàn thành nhiệm vụ. Trải nghiệm sự kiện toàn cầu ngay trên nền tảng Binance, với tính minh bạch và công bằng. ⚽️ World Cup x Binance không chỉ là bóng đá, mà còn là cơ hội để cộng đồng crypto kết nối, vui chơi và nhận phần thưởng. 👉 Hãy theo dõi và tham gia ngay để không bỏ lỡ những ưu đãi đặc biệt! #BinancePickAndWin
Binance mang đến cho cộng đồng một chương trình đặc biệt nhân dịp World Cup, kết hợp tinh thần thể thao với công nghệ blockchain. Người dùng có thể:
Tham gia các hoạt động dự đoán và nhận thưởng.
Mở khóa phần thưởng hấp dẫn bằng cách hoàn thành nhiệm vụ.
Trải nghiệm sự kiện toàn cầu ngay trên nền tảng Binance, với tính minh bạch và công bằng.
⚽️ World Cup x Binance không chỉ là bóng đá, mà còn là cơ hội để cộng đồng crypto kết nối, vui chơi và nhận phần thưởng.
👉 Hãy theo dõi và tham gia ngay để không bỏ lỡ những ưu đãi đặc biệt!
#BinancePickAndWin
ログインして、さらにコンテンツを読む
厳選トピックで世界の暗号資産トレーダーの仲間入り
⚡️ 暗号資産に関する最新かつ有益な情報が見つかります。
💬 世界最大の暗号資産取引所から信頼されています。
👍 認証を受けたクリエイターから、有益なインサイトを得られます。
メール / 電話番号
サイトマップ
Cookieの設定
プラットフォーム利用規約