Binance Square

0xdungbui

I am a trader, and to me, crypto is not a game of chance. My Blog: 0xdungbui.xyz
4 フォロー
227 フォロワー
505 いいね
92 共有
投稿
PINNED
·
--
記事
私の物語こんにちは、私は Dung です。暗号通貨コミュニティでは、人々は私のことを 0xdungbui と呼んでいます。 私にとって仮想通貨取引は単なる数字やチャートではなく、自分の本質を発見する旅です。市場のあらゆる決断、あらゆる変動は、部分的にはその人自身の忍耐、決意、信念を反映しています。 挑戦は、トレーダーとしてだけでなく、人間としても私を成長させてくれました。ここで、私がこの旅を通じて蓄積した教訓と経験とともに、私の話を共有したいと思います。

私の物語

こんにちは、私は Dung です。暗号通貨コミュニティでは、人々は私のことを 0xdungbui と呼んでいます。
私にとって仮想通貨取引は単なる数字やチャートではなく、自分の本質を発見する旅です。市場のあらゆる決断、あらゆる変動は、部分的にはその人自身の忍耐、決意、信念を反映しています。
挑戦は、トレーダーとしてだけでなく、人間としても私を成長させてくれました。ここで、私がこの旅を通じて蓄積した教訓と経験とともに、私の話を共有したいと思います。
翻訳参照
Khi nào các tác nhân AI không còn chỉ là một công cụ nội bộ thông thường, mà bắt đầu khiến chi phí sử dụng thị trường rẻ đến mức làm thu hẹp ranh giới của doanh nghiệp? AI có thể làm doanh nghiệp đổi hình trước khi nó thay lao động. Chỗ đáng nhìn không nằm ở việc AI có giỏi hơn con người hay không. Chỗ đáng nhìn hơn là: khi nào thị trường trở nên đủ rẻ, đủ tin cậy, đủ kiểm chứng được để thay một phần việc điều phối mà công ty từng phải giữ ở bên trong. Hãy nghĩ đến một quản lý mua hàng. Công việc của anh ta không chỉ là hỏi giá. Anh ta phải tìm nhà cung cấp, so điều khoản, thương lượng lại, theo dõi giao hàng, rồi xử lý khi có trục trặc. Vai trò đó tồn tại một phần vì dùng thị trường cho những việc này vẫn đắt. Nếu tác nhân AI chỉ giúp làm nhanh hơn, công ty gần như vẫn thế. Nhưng nếu nó có thể so, thương lượng, theo dõi và xác minh đủ rẻ, đủ ổn, thì ranh giới doanh nghiệp bắt đầu lùi lại. Doanh nghiệp có thể không biến mất. Nhưng một phần của nó có thể chỉ đang tồn tại vì thị trường trước đây quá đắt để dùng.
Khi nào các tác nhân AI không còn chỉ là một công cụ nội bộ thông thường, mà bắt đầu khiến chi phí sử dụng thị trường rẻ đến mức làm thu hẹp ranh giới của doanh nghiệp?
AI có thể làm doanh nghiệp đổi hình trước khi nó thay lao động.
Chỗ đáng nhìn không nằm ở việc AI có giỏi hơn con người hay không. Chỗ đáng nhìn hơn là: khi nào thị trường trở nên đủ rẻ, đủ tin cậy, đủ kiểm chứng được để thay một phần việc điều phối mà công ty từng phải giữ ở bên trong.
Hãy nghĩ đến một quản lý mua hàng. Công việc của anh ta không chỉ là hỏi giá. Anh ta phải tìm nhà cung cấp, so điều khoản, thương lượng lại, theo dõi giao hàng, rồi xử lý khi có trục trặc.
Vai trò đó tồn tại một phần vì dùng thị trường cho những việc này vẫn đắt.
Nếu tác nhân AI chỉ giúp làm nhanh hơn, công ty gần như vẫn thế. Nhưng nếu nó có thể so, thương lượng, theo dõi và xác minh đủ rẻ, đủ ổn, thì ranh giới doanh nghiệp bắt đầu lùi lại.
Doanh nghiệp có thể không biến mất. Nhưng một phần của nó có thể chỉ đang tồn tại vì thị trường trước đây quá đắt để dùng.
0xdungbui
·
--
[D's Market #183] Khi nào AI agent xóa nhòa ranh giới doanh nghiệp?
Hãy hình dung một quản lý mua hàng trong một công ty sản xuất.
Anh ta không chỉ hỏi giá. Anh ta phải tìm nhà cung cấp, so điều khoản, theo dõi giao hàng, thương lượng lại khi điều kiện đổi, rồi xử lý khi một mắt xích không làm đúng cam kết. Vị trí đó tồn tại một phần vì dùng thị trường liên tục cho các việc này vẫn tốn chi phí.
Ronald Coase nhìn doanh nghiệp từ đúng chỗ đó. Ý của ông không phải là thị trường vô dụng. Ý của ông là dùng cơ chế giá không miễn phí. Bản thân việc tìm giá, đàm phán, lập hợp đồng, kiểm tra và xử lý tranh chấp đã là một loại chi phí. Khi các chi phí đó đủ cao, có những việc làm ở trong doanh nghiệp rẻ hơn làm qua thị trường. Đó là một phần rất quan trọng trong cách ông giải thích vì sao doanh nghiệp tồn tại.
Nhìn từ đây, câu hỏi về tác nhân AI không còn nằm ở chỗ nó có thay được lao động hay không. Câu đó quá rộng. Chỗ đáng nhìn hơn là: khi nào nó chỉ là một công cụ mới bên trong công ty, và khi nào nó bắt đầu làm mỏng ranh giới của công ty.
Ở đây, “làm mỏng ranh giới” không cần hiểu theo nghĩa công ty biến mất hay nhân sự sụt ngay. Mình đang nói một điều hẹp hơn và quan sát được hơn: có nhiều khâu công ty từng phải giữ bên trong nay có thể mua từ bên ngoài thường xuyên hơn, theo hợp đồng rõ hơn, với ít ma sát hơn. Nói cách khác, phạm vi việc công ty phải tự điều phối bằng mệnh lệnh nội bộ bắt đầu co lại, còn phần có thể giao cho thị trường bắt đầu rộng ra. Cách hiểu này đi đúng tinh thần Coase và Williamson khi xem thị trường và doanh nghiệp là hai cách tổ chức phối hợp khác nhau, với chi phí và ưu nhược riêng.
Đó là lý do các nghiên cứu gần đây về tác nhân AI đáng chú ý. Chương The Coasean Singularity? của NBER nói khá rõ: ở cấp độ thị trường, agents có thể tạo hiệu quả bằng cách hạ chi phí tìm kiếm, giao tiếp và ký kết. Nhưng chương này cũng nói cùng lúc rằng agents có thể tạo thêm ma sát như tắc nghẽn và làm giá khó nhìn hơn, còn tác động ròng lên phúc lợi vẫn là câu hỏi thực nghiệm. Nó cũng gợi ý rằng nếu chi phí gợi đúng nhu cầu, thực thi hợp đồng và xác minh danh tính giảm xuống, thì phạm vi những thiết kế thị trường khả thi sẽ rộng ra.
Nhưng từ đó đến kết luận rằng biên doanh nghiệp sẽ dịch chuyển vẫn còn một bước. Bước đó nằm ngay ở ví dụ quản lý mua hàng lúc đầu bài. Nếu tác nhân AI chỉ giúp anh ta hỏi giá nhanh hơn, thì công ty vẫn chỉ đang có một công cụ mới. Nếu tác nhân đó có thể so nhà cung cấp, thương lượng trong các khung cho phép, theo dõi việc thực hiện, và làm những việc ấy đủ rẻ, đủ tin cậy, đủ kiểm chứng được, thì lúc đó công ty mới bắt đầu có lý do đẩy một phần điều phối ra thị trường thay vì giữ hết ở bên trong.
Điểm mấu chốt không phải là tác nhân AI “thông minh” theo nghĩa chung chung. Điểm mấu chốt là nó có làm đổi tương quan chi phí giữa hai cách điều phối hay không. Nếu không đổi được tương quan đó, biên công ty gần như vẫn nguyên. Nếu đổi được, biên mới bắt đầu lùi. Cách đặt vấn đề này khớp với Coase ở tầng nền, và cũng khớp với Williamson ở tầng lựa chọn cấu trúc quản trị phù hợp với từng loại giao dịch.
Theo cách đọc đó, tác nhân AI có vẻ dễ làm mỏng ranh giới doanh nghiệp trước hết ở những việc hội đủ vài điều kiện cùng lúc.
Thường đó là những việc đủ mô-đun, đủ đo được và đủ xác minh được. Nghĩa là đầu vào và đầu ra tương đối rõ, “tốt” có thể diễn tả bằng giá, thời hạn, tỷ lệ lỗi hay vài tiêu chí khá cụ thể, còn kết quả có thể kiểm tra là đúng hay sai. Thêm một điều kiện nữa là thị trường đối tác phải đủ dày. Có đủ lựa chọn để so, để thay, để mặc cả thì việc đẩy điều phối ra thị trường mới thành chuyện thật, chứ không chỉ là một ý tưởng đẹp. Và cuối cùng là hạ tầng thực thi phải đủ ổn. Nếu tìm kiếm rẻ đi nhưng xác minh vẫn đắt, hoặc thương lượng được nhưng tranh chấp vẫn khó xử lý, thì doanh nghiệp vẫn có lý do giữ phần điều phối đó ở bên trong. Chương The Coasean Singularity? nhấn khá mạnh đúng vào các lớp như thực thi hợp đồng, xác minh danh tính và thiết kế thị trường.
Chiều ngược lại cũng quan trọng.
Có những chỗ nhiều khả năng vẫn ở lại trong doanh nghiệp lâu hơn. Một là nơi giao dịch gắn với mức độ chuyên biệt tài sản cao. Williamson nhấn mạnh rằng khi các bên đầu tư sâu vào những tài sản khó chuyển sang chỗ khác, giao dịch đó khó giao hoàn toàn cho thị trường hơn. Hai là nơi mục tiêu còn mờ, hoặc chưa thể viết thành tiêu chí hành động đủ tốt. Tác nhân mạnh nhất khi nó biết mình đang tối ưu cái gì. Nó yếu hơn nhiều khi ngay cả tổ chức cũng chưa nói rõ “tốt” nghĩa là gì. Ba là nơi quyền quyết định và trách nhiệm khó tách rời. Phần này trong bài mình chỉ xem là suy luận từ logic chi phí giao dịch và cấu trúc quản trị, chưa phải kết luận đã được khóa bằng dữ liệu thực nghiệm rộng.
Vì thế, cách hiểu có vẻ đứng nhất lúc này không phải là “AI sẽ làm công ty biến mất”. Cách hiểu hẹp hơn và có điều kiện hơn là: tác nhân AI có thể làm lộ ra phần nào của công ty đang tồn tại chủ yếu để bù cho chi phí giao dịch còn cao. Phần nào càng chuẩn hóa, càng đo được, càng xác minh được, phần đó càng có khả năng bị đẩy ra thị trường sớm hơn. Phần nào gắn với tài sản chuyên biệt, mục tiêu mơ hồ và trách nhiệm khó chuyển giao, phần đó có lý do ở lại lâu hơn. Đây là một mô hình nhìn đi ra từ Coase, Williamson và chương NBER ở trên. Nó chưa phải kết luận thực chứng đã đóng lại.
Quay lại người quản lý mua hàng ở đầu bài, chỗ đáng nhìn không nằm ở việc anh ta có bị thay thế hay không. Chỗ đáng nhìn hơn là phần nào trong công việc của anh ta tồn tại chủ yếu vì dùng thị trường còn quá đắt, và phần nào tồn tại vì công ty thật sự cần giữ quyền điều phối ở bên trong. Nếu tác nhân AI làm phần thứ nhất rẻ đi đủ nhiều, biên doanh nghiệp có thể bắt đầu lùi lại. Không phải một lần, và cũng không phải ở mọi nơi như nhau. Nhưng như vậy cũng đủ để đổi cách mình nhìn doanh nghiệp: không còn như một khối cố định, mà như một đường biên luôn được quyết định lại bởi chi phí điều phối.
#0xdungbui
翻訳参照
Bài test khó nhất của một người nắm giữ crypto nhiều khi không bắt đầu lúc sập mạnh. Nó bắt đầu lúc chẳng có gì xảy ra. Không pump. Không crash. Chỉ là một giai đoạn giá không còn tăng đều để tiếp tục trấn an niềm tin của bạn nữa. Trong thị trường tăng, một quyết định yếu vẫn có thể ra tiền. Mua vội vẫn thắng. Danh mục yếu vẫn đi lên nhờ dòng tiền chung. Đó là cái bẫy. Kết quả ngắn hạn có thể xác nhận cảm xúc. Nó chưa chắc xác nhận chất lượng của luận điểm nắm giữ. Khi giá thôi làm chỗ dựa, câu hỏi đáng hỏi không còn là: mình còn tin không? Mà là: quyết định nắm giữ này đang đứng trên cái gì? Dữ kiện, giả định, hy vọng, hay quán tính? Nếu bạn có thể nói bằng lời bình thường: mình đang giữ gì, vì sao mình giữ nó, giá trị có thể đến từ đâu, và điều gì xảy ra thì mình phải đổi ý, thì niềm tin đó vẫn còn nền. Còn nếu thứ đang giữ quyết định của bạn chủ yếu là hy vọng mơ hồ hoặc quán tính từ chu kỳ trước, thị trường buồn tẻ thường sẽ làm phần yếu đó lộ ra rất nhanh. Thị trường im ắng không tự quyết định ai đúng ai sai. Nhưng nó thường làm lộ ra một điều thật hơn: khi giá không còn đỡ cho niềm tin của bạn nữa, lý do nắm giữ đó có còn đứng được không?
Bài test khó nhất của một người nắm giữ crypto nhiều khi không bắt đầu lúc sập mạnh.
Nó bắt đầu lúc chẳng có gì xảy ra.
Không pump. Không crash. Chỉ là một giai đoạn giá không còn tăng đều để tiếp tục trấn an niềm tin của bạn nữa.
Trong thị trường tăng, một quyết định yếu vẫn có thể ra tiền. Mua vội vẫn thắng. Danh mục yếu vẫn đi lên nhờ dòng tiền chung.
Đó là cái bẫy.
Kết quả ngắn hạn có thể xác nhận cảm xúc. Nó chưa chắc xác nhận chất lượng của luận điểm nắm giữ.
Khi giá thôi làm chỗ dựa, câu hỏi đáng hỏi không còn là: mình còn tin không?
Mà là: quyết định nắm giữ này đang đứng trên cái gì?
Dữ kiện, giả định, hy vọng, hay quán tính?
Nếu bạn có thể nói bằng lời bình thường:
mình đang giữ gì,
vì sao mình giữ nó,
giá trị có thể đến từ đâu,
và điều gì xảy ra thì mình phải đổi ý,
thì niềm tin đó vẫn còn nền.
Còn nếu thứ đang giữ quyết định của bạn chủ yếu là hy vọng mơ hồ hoặc quán tính từ chu kỳ trước, thị trường buồn tẻ thường sẽ làm phần yếu đó lộ ra rất nhanh.
Thị trường im ắng không tự quyết định ai đúng ai sai.
Nhưng nó thường làm lộ ra một điều thật hơn:
khi giá không còn đỡ cho niềm tin của bạn nữa, lý do nắm giữ đó có còn đứng được không?
0xdungbui
·
--
[D's Market #182] Khi giá không còn tăng, niềm tin nắm giữ của bạn còn đứng được không?
Bài này nói với người đang giữ tài sản theo luận điểm trung hạn hoặc dài hạn, không nhắm tới người giao dịch ngắn hạn.
Ở đây, “thị trường ngủ đông” không phải một mô hình kỹ thuật cố định. Mình dùng nó để chỉ giai đoạn giá không còn tăng đều đủ lâu để liên tục xác nhận niềm tin của người nắm giữ. “Niềm tin nắm giữ” cũng không phải cảm giác thích một tài sản. Nó là lý do khiến bạn tiếp tục giữ nó khi phần thưởng ngắn hạn từ giá bắt đầu yếu đi.
Và đó là lúc câu hỏi thật sự xuất hiện:
Nếu giá không còn đỡ cho niềm tin của mình nữa, mình còn lý do gì để giữ tài sản này không?
Theo mình, đây là giá trị lớn nhất của giai đoạn buồn tẻ. Nó không tạo ra mọi điểm yếu của nhà đầu tư. Nó chỉ làm một việc đơn giản hơn: khi thị trường bớt ồn, nhiều thứ trước đó bị che đi bắt đầu lộ ra.
Trong thị trường tăng, kết quả tốt thường đến dễ hơn. Một quyết định mua vội vẫn có thể ra tiền. Một danh mục yếu vẫn có thể đi lên nhờ dòng tiền chung. Vấn đề không phải lợi nhuận ngắn hạn là giả. Vấn đề là nó chưa đủ để chứng minh rằng lý do bạn giữ tài sản đó là chắc.
Đó là chỗ dễ nhầm nhất của thị trường tăng. Khi một token tăng liên tục, bạn rất dễ thấy mình đúng. Nhưng cảm giác đúng không có nghĩa là mình thật sự hiểu đúng. Giá tăng có thể xác nhận cảm xúc. Nó không tự động xác nhận chất lượng của luận điểm nắm giữ.
Khi chỗ dựa đó yếu đi, điều quan trọng không còn là bạn có “niềm tin mạnh” hay không. Điều quan trọng hơn là trong quyết định nắm giữ của bạn đang có những gì.
Thường sẽ có cả bốn lớp cùng tồn tại: (1) dữ kiện (2) giả định (3) hy vọng (4) quán tính.
Không ai giữ tài sản bằng dữ kiện thuần túy. Cũng ít ai giữ tài sản chỉ bằng quán tính. Vấn đề là khi thị trường không còn đỡ cho mình nữa, lớp nào đang thực sự chống đỡ quyết định đó.
Nếu phần nắm giữ của bạn chủ yếu đứng trên dữ kiện và một số giả định mà bạn tự biết là giả định, bạn vẫn còn nền để kiểm tra lại luận điểm của mình. Bạn có thể nói, bằng lời bình thường, mình đang giữ cái gì, nó đang cố làm gì, giá trị dự kiến đến từ đâu, rủi ro lớn nhất là gì, và điều gì xảy ra thì mình phải đổi ý.
Nhưng nếu quyết định đó chủ yếu đang sống nhờ hy vọng mơ hồ hoặc quán tính từ chu kỳ trước, mùa đông thị trường sẽ làm phần yếu đó lộ ra nhanh hơn. Những câu như đội ngũ tốt, cộng đồng mạnh, câu chuyện còn dài, hoặc tài sản này từng tăng rất khỏe không hẳn là sai. Có lúc chúng là một phần hợp lệ của luận điểm. Nhưng nếu chỉ có chừng đó, chúng thường chưa đủ để đỡ một quyết định nắm giữ qua giai đoạn khó.
Vì vậy, vấn đề không chỉ là mình có sai hay không. Sai là chuyện bình thường trong đầu tư. Vấn đề lớn hơn là mình không biết phần nào trong lý do nắm giữ của mình đang yếu đi. Yếu đi vì dữ kiện mới không còn ủng hộ. Vì giả định cũ không còn đứng vững. Hay chỉ vì trước giờ niềm tin đó vốn được giá tăng chống đỡ nhiều hơn mình nghĩ.
Nhìn theo cách đó, mùa đông là một phép thử hữu ích.
Phép thử đầu tiên là bỏ giá ra khỏi màn hình một lúc. Không cần quá cực đoan. Chỉ cần đủ lâu để cơn kích thích hạ xuống. Rồi tự hỏi: nếu hôm nay không còn biểu đồ xanh đỏ để nhìn, lý do giữ tài sản này của mình còn đứng được không?
Phép thử thứ hai nằm ở chất lượng câu trả lời trước những câu hỏi đơn giản. Mình đang giữ gì. Vì sao mình giữ nó. Dữ kiện nào mình biết. Giả định nào mình đang tin. Phần nào mình chỉ đang hy vọng. Nếu ba lớp đó còn lẫn vào nhau, niềm tin nắm giữ thường đang đi nhanh hơn hiểu biết.
Còn một tín hiệu phụ nữa là phản ứng của mình khi thị trường im lặng. Nếu lúc không có biến động mà bạn thấy rất khó ở, rất muốn làm gì đó chỉ để cảm thấy mình vẫn đang trong cuộc chơi, thì cũng nên tự hỏi xem mình đang theo đuổi luận điểm hay đang cần chuyển động giá để tự trấn an. Đây không phải phép thử quyết định. Nhưng nó đáng để nhìn thẳng.
Mình nghiêng về cách hiểu này hơn: giai đoạn buồn tẻ của thị trường thường làm lộ ra chất lượng thật của niềm tin nắm giữ rõ hơn giai đoạn hưng phấn. Mình tin vậy vì trong lúc giá còn tăng đều, kết quả thường đến dễ hơn năng lực. Khi kết quả đến dễ, rất khó biết mình đang đúng vì hiểu biết hay chỉ đang được dòng tiền nuông chiều.
Tất nhiên, đây là một nhận định có điều kiện. Không phải mọi giai đoạn đi ngang đều là bài kiểm tra tốt. Không phải mọi người giữ vững qua mùa đông đều đúng. Và cũng không phải ai thấy mình lung lay đều đang yếu. Có những trường hợp luận điểm ban đầu thật sự đã hỏng. Có những chiến lược vốn là ngắn hạn nên không thể dùng cùng một phép thử với người nắm giữ theo chu kỳ dài hơn.
Nhưng ngay cả với những ngoại lệ đó, điều cần kiểm tra vẫn không đổi: thứ đáng soi không phải lòng trung thành với tài sản, mà là chất lượng của lý do mình đang giữ nó.
Những câu hỏi này không hấp dẫn bằng một cú tăng mạnh. Nhưng chúng thường giúp phân biệt rõ hơn giữa người đang giữ tài sản bằng một luận điểm có thể kiểm tra và người đang được quán tính của chu kỳ trước giữ hộ quyết định của mình.
Nói gọn lại, thị trường ngủ đông không tự nó quyết định ai đúng ai sai. Nhưng nó thường làm lộ ra một điều quan trọng hơn: khi giá không còn tăng để đỡ cho niềm tin của bạn nữa, lý do nắm giữ đó có còn đứng được không?
#0xdungbui
記事
翻訳参照
[D's Market #182] Khi giá không còn tăng, niềm tin nắm giữ của bạn còn đứng được không?Bài này nói với người đang giữ tài sản theo luận điểm trung hạn hoặc dài hạn, không nhắm tới người giao dịch ngắn hạn. Ở đây, “thị trường ngủ đông” không phải một mô hình kỹ thuật cố định. Mình dùng nó để chỉ giai đoạn giá không còn tăng đều đủ lâu để liên tục xác nhận niềm tin của người nắm giữ. “Niềm tin nắm giữ” cũng không phải cảm giác thích một tài sản. Nó là lý do khiến bạn tiếp tục giữ nó khi phần thưởng ngắn hạn từ giá bắt đầu yếu đi. Và đó là lúc câu hỏi thật sự xuất hiện: Nếu giá không còn đỡ cho niềm tin của mình nữa, mình còn lý do gì để giữ tài sản này không? Theo mình, đây là giá trị lớn nhất của giai đoạn buồn tẻ. Nó không tạo ra mọi điểm yếu của nhà đầu tư. Nó chỉ làm một việc đơn giản hơn: khi thị trường bớt ồn, nhiều thứ trước đó bị che đi bắt đầu lộ ra. Trong thị trường tăng, kết quả tốt thường đến dễ hơn. Một quyết định mua vội vẫn có thể ra tiền. Một danh mục yếu vẫn có thể đi lên nhờ dòng tiền chung. Vấn đề không phải lợi nhuận ngắn hạn là giả. Vấn đề là nó chưa đủ để chứng minh rằng lý do bạn giữ tài sản đó là chắc. Đó là chỗ dễ nhầm nhất của thị trường tăng. Khi một token tăng liên tục, bạn rất dễ thấy mình đúng. Nhưng cảm giác đúng không có nghĩa là mình thật sự hiểu đúng. Giá tăng có thể xác nhận cảm xúc. Nó không tự động xác nhận chất lượng của luận điểm nắm giữ. Khi chỗ dựa đó yếu đi, điều quan trọng không còn là bạn có “niềm tin mạnh” hay không. Điều quan trọng hơn là trong quyết định nắm giữ của bạn đang có những gì. Thường sẽ có cả bốn lớp cùng tồn tại: (1) dữ kiện (2) giả định (3) hy vọng (4) quán tính. Không ai giữ tài sản bằng dữ kiện thuần túy. Cũng ít ai giữ tài sản chỉ bằng quán tính. Vấn đề là khi thị trường không còn đỡ cho mình nữa, lớp nào đang thực sự chống đỡ quyết định đó. Nếu phần nắm giữ của bạn chủ yếu đứng trên dữ kiện và một số giả định mà bạn tự biết là giả định, bạn vẫn còn nền để kiểm tra lại luận điểm của mình. Bạn có thể nói, bằng lời bình thường, mình đang giữ cái gì, nó đang cố làm gì, giá trị dự kiến đến từ đâu, rủi ro lớn nhất là gì, và điều gì xảy ra thì mình phải đổi ý. Nhưng nếu quyết định đó chủ yếu đang sống nhờ hy vọng mơ hồ hoặc quán tính từ chu kỳ trước, mùa đông thị trường sẽ làm phần yếu đó lộ ra nhanh hơn. Những câu như đội ngũ tốt, cộng đồng mạnh, câu chuyện còn dài, hoặc tài sản này từng tăng rất khỏe không hẳn là sai. Có lúc chúng là một phần hợp lệ của luận điểm. Nhưng nếu chỉ có chừng đó, chúng thường chưa đủ để đỡ một quyết định nắm giữ qua giai đoạn khó. Vì vậy, vấn đề không chỉ là mình có sai hay không. Sai là chuyện bình thường trong đầu tư. Vấn đề lớn hơn là mình không biết phần nào trong lý do nắm giữ của mình đang yếu đi. Yếu đi vì dữ kiện mới không còn ủng hộ. Vì giả định cũ không còn đứng vững. Hay chỉ vì trước giờ niềm tin đó vốn được giá tăng chống đỡ nhiều hơn mình nghĩ. Nhìn theo cách đó, mùa đông là một phép thử hữu ích. Phép thử đầu tiên là bỏ giá ra khỏi màn hình một lúc. Không cần quá cực đoan. Chỉ cần đủ lâu để cơn kích thích hạ xuống. Rồi tự hỏi: nếu hôm nay không còn biểu đồ xanh đỏ để nhìn, lý do giữ tài sản này của mình còn đứng được không? Phép thử thứ hai nằm ở chất lượng câu trả lời trước những câu hỏi đơn giản. Mình đang giữ gì. Vì sao mình giữ nó. Dữ kiện nào mình biết. Giả định nào mình đang tin. Phần nào mình chỉ đang hy vọng. Nếu ba lớp đó còn lẫn vào nhau, niềm tin nắm giữ thường đang đi nhanh hơn hiểu biết. Còn một tín hiệu phụ nữa là phản ứng của mình khi thị trường im lặng. Nếu lúc không có biến động mà bạn thấy rất khó ở, rất muốn làm gì đó chỉ để cảm thấy mình vẫn đang trong cuộc chơi, thì cũng nên tự hỏi xem mình đang theo đuổi luận điểm hay đang cần chuyển động giá để tự trấn an. Đây không phải phép thử quyết định. Nhưng nó đáng để nhìn thẳng. Mình nghiêng về cách hiểu này hơn: giai đoạn buồn tẻ của thị trường thường làm lộ ra chất lượng thật của niềm tin nắm giữ rõ hơn giai đoạn hưng phấn. Mình tin vậy vì trong lúc giá còn tăng đều, kết quả thường đến dễ hơn năng lực. Khi kết quả đến dễ, rất khó biết mình đang đúng vì hiểu biết hay chỉ đang được dòng tiền nuông chiều. Tất nhiên, đây là một nhận định có điều kiện. Không phải mọi giai đoạn đi ngang đều là bài kiểm tra tốt. Không phải mọi người giữ vững qua mùa đông đều đúng. Và cũng không phải ai thấy mình lung lay đều đang yếu. Có những trường hợp luận điểm ban đầu thật sự đã hỏng. Có những chiến lược vốn là ngắn hạn nên không thể dùng cùng một phép thử với người nắm giữ theo chu kỳ dài hơn. Nhưng ngay cả với những ngoại lệ đó, điều cần kiểm tra vẫn không đổi: thứ đáng soi không phải lòng trung thành với tài sản, mà là chất lượng của lý do mình đang giữ nó. Những câu hỏi này không hấp dẫn bằng một cú tăng mạnh. Nhưng chúng thường giúp phân biệt rõ hơn giữa người đang giữ tài sản bằng một luận điểm có thể kiểm tra và người đang được quán tính của chu kỳ trước giữ hộ quyết định của mình. Nói gọn lại, thị trường ngủ đông không tự nó quyết định ai đúng ai sai. Nhưng nó thường làm lộ ra một điều quan trọng hơn: khi giá không còn tăng để đỡ cho niềm tin của bạn nữa, lý do nắm giữ đó có còn đứng được không? #0xdungbui

[D's Market #182] Khi giá không còn tăng, niềm tin nắm giữ của bạn còn đứng được không?

Bài này nói với người đang giữ tài sản theo luận điểm trung hạn hoặc dài hạn, không nhắm tới người giao dịch ngắn hạn.
Ở đây, “thị trường ngủ đông” không phải một mô hình kỹ thuật cố định. Mình dùng nó để chỉ giai đoạn giá không còn tăng đều đủ lâu để liên tục xác nhận niềm tin của người nắm giữ. “Niềm tin nắm giữ” cũng không phải cảm giác thích một tài sản. Nó là lý do khiến bạn tiếp tục giữ nó khi phần thưởng ngắn hạn từ giá bắt đầu yếu đi.
Và đó là lúc câu hỏi thật sự xuất hiện:
Nếu giá không còn đỡ cho niềm tin của mình nữa, mình còn lý do gì để giữ tài sản này không?
Theo mình, đây là giá trị lớn nhất của giai đoạn buồn tẻ. Nó không tạo ra mọi điểm yếu của nhà đầu tư. Nó chỉ làm một việc đơn giản hơn: khi thị trường bớt ồn, nhiều thứ trước đó bị che đi bắt đầu lộ ra.
Trong thị trường tăng, kết quả tốt thường đến dễ hơn. Một quyết định mua vội vẫn có thể ra tiền. Một danh mục yếu vẫn có thể đi lên nhờ dòng tiền chung. Vấn đề không phải lợi nhuận ngắn hạn là giả. Vấn đề là nó chưa đủ để chứng minh rằng lý do bạn giữ tài sản đó là chắc.
Đó là chỗ dễ nhầm nhất của thị trường tăng. Khi một token tăng liên tục, bạn rất dễ thấy mình đúng. Nhưng cảm giác đúng không có nghĩa là mình thật sự hiểu đúng. Giá tăng có thể xác nhận cảm xúc. Nó không tự động xác nhận chất lượng của luận điểm nắm giữ.
Khi chỗ dựa đó yếu đi, điều quan trọng không còn là bạn có “niềm tin mạnh” hay không. Điều quan trọng hơn là trong quyết định nắm giữ của bạn đang có những gì.
Thường sẽ có cả bốn lớp cùng tồn tại: (1) dữ kiện (2) giả định (3) hy vọng (4) quán tính.
Không ai giữ tài sản bằng dữ kiện thuần túy. Cũng ít ai giữ tài sản chỉ bằng quán tính. Vấn đề là khi thị trường không còn đỡ cho mình nữa, lớp nào đang thực sự chống đỡ quyết định đó.
Nếu phần nắm giữ của bạn chủ yếu đứng trên dữ kiện và một số giả định mà bạn tự biết là giả định, bạn vẫn còn nền để kiểm tra lại luận điểm của mình. Bạn có thể nói, bằng lời bình thường, mình đang giữ cái gì, nó đang cố làm gì, giá trị dự kiến đến từ đâu, rủi ro lớn nhất là gì, và điều gì xảy ra thì mình phải đổi ý.
Nhưng nếu quyết định đó chủ yếu đang sống nhờ hy vọng mơ hồ hoặc quán tính từ chu kỳ trước, mùa đông thị trường sẽ làm phần yếu đó lộ ra nhanh hơn. Những câu như đội ngũ tốt, cộng đồng mạnh, câu chuyện còn dài, hoặc tài sản này từng tăng rất khỏe không hẳn là sai. Có lúc chúng là một phần hợp lệ của luận điểm. Nhưng nếu chỉ có chừng đó, chúng thường chưa đủ để đỡ một quyết định nắm giữ qua giai đoạn khó.
Vì vậy, vấn đề không chỉ là mình có sai hay không. Sai là chuyện bình thường trong đầu tư. Vấn đề lớn hơn là mình không biết phần nào trong lý do nắm giữ của mình đang yếu đi. Yếu đi vì dữ kiện mới không còn ủng hộ. Vì giả định cũ không còn đứng vững. Hay chỉ vì trước giờ niềm tin đó vốn được giá tăng chống đỡ nhiều hơn mình nghĩ.
Nhìn theo cách đó, mùa đông là một phép thử hữu ích.
Phép thử đầu tiên là bỏ giá ra khỏi màn hình một lúc. Không cần quá cực đoan. Chỉ cần đủ lâu để cơn kích thích hạ xuống. Rồi tự hỏi: nếu hôm nay không còn biểu đồ xanh đỏ để nhìn, lý do giữ tài sản này của mình còn đứng được không?
Phép thử thứ hai nằm ở chất lượng câu trả lời trước những câu hỏi đơn giản. Mình đang giữ gì. Vì sao mình giữ nó. Dữ kiện nào mình biết. Giả định nào mình đang tin. Phần nào mình chỉ đang hy vọng. Nếu ba lớp đó còn lẫn vào nhau, niềm tin nắm giữ thường đang đi nhanh hơn hiểu biết.
Còn một tín hiệu phụ nữa là phản ứng của mình khi thị trường im lặng. Nếu lúc không có biến động mà bạn thấy rất khó ở, rất muốn làm gì đó chỉ để cảm thấy mình vẫn đang trong cuộc chơi, thì cũng nên tự hỏi xem mình đang theo đuổi luận điểm hay đang cần chuyển động giá để tự trấn an. Đây không phải phép thử quyết định. Nhưng nó đáng để nhìn thẳng.
Mình nghiêng về cách hiểu này hơn: giai đoạn buồn tẻ của thị trường thường làm lộ ra chất lượng thật của niềm tin nắm giữ rõ hơn giai đoạn hưng phấn. Mình tin vậy vì trong lúc giá còn tăng đều, kết quả thường đến dễ hơn năng lực. Khi kết quả đến dễ, rất khó biết mình đang đúng vì hiểu biết hay chỉ đang được dòng tiền nuông chiều.
Tất nhiên, đây là một nhận định có điều kiện. Không phải mọi giai đoạn đi ngang đều là bài kiểm tra tốt. Không phải mọi người giữ vững qua mùa đông đều đúng. Và cũng không phải ai thấy mình lung lay đều đang yếu. Có những trường hợp luận điểm ban đầu thật sự đã hỏng. Có những chiến lược vốn là ngắn hạn nên không thể dùng cùng một phép thử với người nắm giữ theo chu kỳ dài hơn.
Nhưng ngay cả với những ngoại lệ đó, điều cần kiểm tra vẫn không đổi: thứ đáng soi không phải lòng trung thành với tài sản, mà là chất lượng của lý do mình đang giữ nó.
Những câu hỏi này không hấp dẫn bằng một cú tăng mạnh. Nhưng chúng thường giúp phân biệt rõ hơn giữa người đang giữ tài sản bằng một luận điểm có thể kiểm tra và người đang được quán tính của chu kỳ trước giữ hộ quyết định của mình.
Nói gọn lại, thị trường ngủ đông không tự nó quyết định ai đúng ai sai. Nhưng nó thường làm lộ ra một điều quan trọng hơn: khi giá không còn tăng để đỡ cho niềm tin của bạn nữa, lý do nắm giữ đó có còn đứng được không?
#0xdungbui
翻訳参照
Càng nhìn nhiều app mới, mình càng có một cảm giác rõ hơn: phần bề mặt của sản phẩm đang bớt hiếm đi. AI không nhất thiết làm app mất giá trị sử dụng ngay. Nhưng nó có thể làm app mất giá trị tín hiệu sớm hơn. Trước đây, chỉ riêng việc có một app chạy được, giao diện ổn, flow mượt, đã đủ để thị trường cộng thêm điểm. Nó chưa chứng minh toàn bộ giá trị. Nhưng nó cho thấy dự án đã vượt qua một mức ma sát thật để biến ý tưởng thành sản phẩm. Khi AI làm lớp đó dễ dựng hơn, tín hiệu ấy yếu đi. Và đây là chỗ crypto bắt đầu khó chịu. Một số token từng được đỡ một phần bởi cảm giác “chúng tôi đã có sản phẩm”. Nhưng nếu phần người dùng nhìn thấy giờ cũng có thể được dựng ra khá nhanh, thị trường sẽ hỏi kỹ hơn: Token này đang neo vào cái gì khó sao chép hơn chính cái app đó? Nếu phía sau là thanh khoản, phân phối, trust, dữ liệu, hay quyền chạm vào dòng tiền, câu chuyện vẫn còn đứng được. Nhưng nếu app chủ yếu chỉ là lớp trình bày của narrative, thì AI có thể làm khoảng cách giữa bề mặt và lõi lộ ra nhanh hơn. Câu hỏi sắp tới có lẽ không còn là: dự án này đã có app chưa. Mà là: nếu app không còn hiếm nữa, thứ gì ở phía sau nó vẫn còn đủ hiếm để đỡ giá trị của token? 👉 [D's Market 181](https://www.binance.com/vn/square/post/309222350323889?sqb=1)
Càng nhìn nhiều app mới, mình càng có một cảm giác rõ hơn: phần bề mặt của sản phẩm đang bớt hiếm đi.
AI không nhất thiết làm app mất giá trị sử dụng ngay. Nhưng nó có thể làm app mất giá trị tín hiệu sớm hơn.
Trước đây, chỉ riêng việc có một app chạy được, giao diện ổn, flow mượt, đã đủ để thị trường cộng thêm điểm. Nó chưa chứng minh toàn bộ giá trị. Nhưng nó cho thấy dự án đã vượt qua một mức ma sát thật để biến ý tưởng thành sản phẩm.
Khi AI làm lớp đó dễ dựng hơn, tín hiệu ấy yếu đi.
Và đây là chỗ crypto bắt đầu khó chịu.
Một số token từng được đỡ một phần bởi cảm giác “chúng tôi đã có sản phẩm”. Nhưng nếu phần người dùng nhìn thấy giờ cũng có thể được dựng ra khá nhanh, thị trường sẽ hỏi kỹ hơn:
Token này đang neo vào cái gì khó sao chép hơn chính cái app đó?
Nếu phía sau là thanh khoản, phân phối, trust, dữ liệu, hay quyền chạm vào dòng tiền, câu chuyện vẫn còn đứng được.
Nhưng nếu app chủ yếu chỉ là lớp trình bày của narrative, thì AI có thể làm khoảng cách giữa bề mặt và lõi lộ ra nhanh hơn.
Câu hỏi sắp tới có lẽ không còn là: dự án này đã có app chưa.
Mà là: nếu app không còn hiếm nữa, thứ gì ở phía sau nó vẫn còn đủ hiếm để đỡ giá trị của token?

👉 D's Market 181
記事
翻訳参照
[D's Market #181] Khi app không còn hiếm, thị trường sẽ hỏi token một câu khó hơnCó một cảm giác mình gặp ngày càng nhiều khi nhìn các app mới. Không hẳn là “cái này hay”. Cũng không hẳn là “AI đáng sợ thật”. Nó giống một câu thầm hơn: phần mình đang nhìn thấy ở đây không còn khó dựng như trước. Cảm giác đó không tự nhiên mà có. OpenAI đã đưa apps vào ngay trong ChatGPT. GitHub Spark mô tả khá thẳng là người dùng có thể nói bằng ngôn ngữ tự nhiên để nhận một ứng dụng web rồi triển khai với ít ma sát hơn trước. Replit cũng đang đi theo cùng một hướng: từ mô tả bằng lời sang app hoặc website hoạt động được. Điểm đáng giữ lại từ thay đổi này không nằm ở chuyện AI đã thay hẳn đội ngũ sản phẩm hay chưa. Nó nằm ở chỗ khác: phần app mà người dùng nhìn thấy và chạm vào đầu tiên đang bớt hiếm đi. Trước đây, chỉ riêng việc có một app chạy được, giao diện đủ chỉnh, luồng dùng đủ mượt, đã là một tín hiệu khá mạnh với người ngoài cuộc. Nó không chứng minh toàn bộ giá trị của một dự án. Nhưng ít nhất, nó cho thấy dự án đã vượt qua một mức ma sát nhất định để biến ý tưởng thành thứ dùng được. Khi ma sát tạo ra lớp đó giảm xuống, tín hiệu ấy cũng yếu đi theo. Giá trị sử dụng của app chưa chắc giảm cùng tốc độ. Nhưng giá trị tín hiệu của nó, tức khả năng làm người khác tin rằng ở đây có một thứ đáng để thị trường trả giá, nhiều khả năng giảm trước. Chính ở đây câu chuyện chạm vào crypto. Cách đọc này không dành cho mọi dự án. Nó đúng hơn với một nhóm hẹp hơn: những dự án mà định giá vẫn đang được đỡ một phần đáng kể bởi việc nhìn vào sản phẩm rồi kết luận rằng phía sau hẳn phải có một lõi giá trị mạnh, trong khi lõi đó chưa hiện ra đủ rõ ở thanh khoản, phân phối, dữ liệu, trust tích lũy, hay quyền chạm vào dòng tiền. Với nhóm đó, app từng làm hai việc cùng lúc. Nó là giao diện cho người dùng. Nhưng nó cũng là bằng chứng bề mặt rằng ở đây có một thứ đáng để thị trường trả giá. Khi AI làm lớp bằng chứng bề mặt ấy rẻ đi nhanh hơn, câu hỏi dành cho token cũng khó hơn: token này đang neo vào cái gì khó sao chép hơn chính cái app mà người dùng đang nhìn thấy? Đó là lúc nghịch lý bắt đầu lộ ra. AI đúng là có thể giúp một dự án đi nhanh hơn. Nó rút ngắn quãng đường từ mô tả sang sản phẩm chạy được. Nó giúp thử nhanh hơn, sửa nhanh hơn, và ship một lớp app cơ bản nhanh hơn. Nhưng chính điều đó cũng làm yếu một loại moat khá nông: moat dựa trên việc “chúng tôi đã có app, chúng tôi đã ship rồi”. Khi chuyện đó lan rộng hơn, bản thân việc ship được không còn là bằng chứng mạnh như trước nữa. Nó vẫn là một thành tựu. Chỉ là nó không còn hiếm theo cùng nghĩa cũ. Từ đó, một đường biên cũ bắt đầu hiện rõ hơn. Một phía là dự án dùng app như cửa vào của một thứ khan hiếm thật ở phía sau. Thứ đó có thể là thanh khoản, là phân phối, là trust tích lũy qua thời gian, hoặc là quyền chạm vào dòng tiền. Với loại này, AI chưa chắc làm yếu luận điểm đầu tư. Trong vài trường hợp, nó còn giúp lớp giao diện tốt lên và làm phần bề mặt vận hành hiệu quả hơn. Phía còn lại là dự án dùng app như lớp trình bày của narrative. Người dùng thấy có sản phẩm nên dễ tin rằng phía sau nó có một hệ giá trị khó sao chép. Nhưng nếu phần khó sao chép ấy thực ra chưa rõ, thì khi chi phí dựng lớp trình bày giảm mạnh, khoảng cách giữa bề mặt và lõi cũng lộ ra nhanh hơn. AI không làm mọi app yếu đi như nhau. Nó đang làm yếu nhanh hơn một số cách dùng app như bằng chứng định giá. Vì thế, có lẽ cách đọc hợp lý hơn không phải là “AI sẽ giết các dự án crypto có app”. Nó gần với chuyện này hơn: AI đang đẩy quá trình định giá lại đến sớm hơn ở những dự án mà phần sản phẩm nhìn thấy được từng gánh quá nhiều vai trò tín hiệu. Nếu lớp app bề mặt ngày càng dễ làm, token sẽ khó tiếp tục sống chỉ bằng cảm giác “chúng tôi đã có sản phẩm”. Nó sẽ bị hỏi kỹ hơn về thứ nằm phía sau: thanh khoản nào, mạng lưới nào, quyền kinh tế nào, hay lợi thế phân phối nào mà người khác không thể dựng lại chỉ bằng một lớp app đủ đẹp. Có thể thị trường vẫn sẽ đọc theo cách cũ thêm một thời gian. Nhưng áp lực đã bắt đầu đổi hướng. Và khi nó đổi đủ nhiều, câu hỏi không còn chỉ là dự án này đã có app hay chưa. Câu hỏi khó hơn sẽ là: nếu lớp app này bây giờ cũng có thể được dựng ra khá nhanh, thứ gì ở phía sau nó vẫn còn đủ hiếm để đỡ giá trị của token? #0xdungbui

[D's Market #181] Khi app không còn hiếm, thị trường sẽ hỏi token một câu khó hơn

Có một cảm giác mình gặp ngày càng nhiều khi nhìn các app mới.
Không hẳn là “cái này hay”. Cũng không hẳn là “AI đáng sợ thật”.
Nó giống một câu thầm hơn: phần mình đang nhìn thấy ở đây không còn khó dựng như trước.
Cảm giác đó không tự nhiên mà có. OpenAI đã đưa apps vào ngay trong ChatGPT. GitHub Spark mô tả khá thẳng là người dùng có thể nói bằng ngôn ngữ tự nhiên để nhận một ứng dụng web rồi triển khai với ít ma sát hơn trước. Replit cũng đang đi theo cùng một hướng: từ mô tả bằng lời sang app hoặc website hoạt động được.
Điểm đáng giữ lại từ thay đổi này không nằm ở chuyện AI đã thay hẳn đội ngũ sản phẩm hay chưa. Nó nằm ở chỗ khác: phần app mà người dùng nhìn thấy và chạm vào đầu tiên đang bớt hiếm đi.
Trước đây, chỉ riêng việc có một app chạy được, giao diện đủ chỉnh, luồng dùng đủ mượt, đã là một tín hiệu khá mạnh với người ngoài cuộc. Nó không chứng minh toàn bộ giá trị của một dự án. Nhưng ít nhất, nó cho thấy dự án đã vượt qua một mức ma sát nhất định để biến ý tưởng thành thứ dùng được. Khi ma sát tạo ra lớp đó giảm xuống, tín hiệu ấy cũng yếu đi theo. Giá trị sử dụng của app chưa chắc giảm cùng tốc độ. Nhưng giá trị tín hiệu của nó, tức khả năng làm người khác tin rằng ở đây có một thứ đáng để thị trường trả giá, nhiều khả năng giảm trước.
Chính ở đây câu chuyện chạm vào crypto.
Cách đọc này không dành cho mọi dự án. Nó đúng hơn với một nhóm hẹp hơn: những dự án mà định giá vẫn đang được đỡ một phần đáng kể bởi việc nhìn vào sản phẩm rồi kết luận rằng phía sau hẳn phải có một lõi giá trị mạnh, trong khi lõi đó chưa hiện ra đủ rõ ở thanh khoản, phân phối, dữ liệu, trust tích lũy, hay quyền chạm vào dòng tiền.
Với nhóm đó, app từng làm hai việc cùng lúc. Nó là giao diện cho người dùng. Nhưng nó cũng là bằng chứng bề mặt rằng ở đây có một thứ đáng để thị trường trả giá. Khi AI làm lớp bằng chứng bề mặt ấy rẻ đi nhanh hơn, câu hỏi dành cho token cũng khó hơn: token này đang neo vào cái gì khó sao chép hơn chính cái app mà người dùng đang nhìn thấy?
Đó là lúc nghịch lý bắt đầu lộ ra.
AI đúng là có thể giúp một dự án đi nhanh hơn. Nó rút ngắn quãng đường từ mô tả sang sản phẩm chạy được. Nó giúp thử nhanh hơn, sửa nhanh hơn, và ship một lớp app cơ bản nhanh hơn. Nhưng chính điều đó cũng làm yếu một loại moat khá nông: moat dựa trên việc “chúng tôi đã có app, chúng tôi đã ship rồi”. Khi chuyện đó lan rộng hơn, bản thân việc ship được không còn là bằng chứng mạnh như trước nữa. Nó vẫn là một thành tựu. Chỉ là nó không còn hiếm theo cùng nghĩa cũ.
Từ đó, một đường biên cũ bắt đầu hiện rõ hơn.
Một phía là dự án dùng app như cửa vào của một thứ khan hiếm thật ở phía sau. Thứ đó có thể là thanh khoản, là phân phối, là trust tích lũy qua thời gian, hoặc là quyền chạm vào dòng tiền. Với loại này, AI chưa chắc làm yếu luận điểm đầu tư. Trong vài trường hợp, nó còn giúp lớp giao diện tốt lên và làm phần bề mặt vận hành hiệu quả hơn.
Phía còn lại là dự án dùng app như lớp trình bày của narrative. Người dùng thấy có sản phẩm nên dễ tin rằng phía sau nó có một hệ giá trị khó sao chép. Nhưng nếu phần khó sao chép ấy thực ra chưa rõ, thì khi chi phí dựng lớp trình bày giảm mạnh, khoảng cách giữa bề mặt và lõi cũng lộ ra nhanh hơn.
AI không làm mọi app yếu đi như nhau. Nó đang làm yếu nhanh hơn một số cách dùng app như bằng chứng định giá.
Vì thế, có lẽ cách đọc hợp lý hơn không phải là “AI sẽ giết các dự án crypto có app”. Nó gần với chuyện này hơn: AI đang đẩy quá trình định giá lại đến sớm hơn ở những dự án mà phần sản phẩm nhìn thấy được từng gánh quá nhiều vai trò tín hiệu.
Nếu lớp app bề mặt ngày càng dễ làm, token sẽ khó tiếp tục sống chỉ bằng cảm giác “chúng tôi đã có sản phẩm”. Nó sẽ bị hỏi kỹ hơn về thứ nằm phía sau: thanh khoản nào, mạng lưới nào, quyền kinh tế nào, hay lợi thế phân phối nào mà người khác không thể dựng lại chỉ bằng một lớp app đủ đẹp.
Có thể thị trường vẫn sẽ đọc theo cách cũ thêm một thời gian. Nhưng áp lực đã bắt đầu đổi hướng.
Và khi nó đổi đủ nhiều, câu hỏi không còn chỉ là dự án này đã có app hay chưa.
Câu hỏi khó hơn sẽ là: nếu lớp app này bây giờ cũng có thể được dựng ra khá nhanh, thứ gì ở phía sau nó vẫn còn đủ hiếm để đỡ giá trị của token?
#0xdungbui
翻訳参照
AI có thể phù hợp với crypto trước cả con người. Không phải vì “agent là người dùng mới.” Sự khác biệt thực sự nằm giữa phần mềm chỉ đưa ra gợi ý và phần mềm có ngân sách và có thể tự chi tiêu để hoàn thành công việc. Hầu hết mọi người bỏ qua sự phân biệt này. Họ nghe AI + thanh toán và lập tức nghĩ đến crypto. Nhưng phần lớn agent hiện nay vẫn chỉ là người điều phối. Chúng gọi công cụ và phân luồng tác vụ. Hành động kinh tế thực sự vẫn nằm ở nơi khác. Vì vậy, gọi chúng là một loại người dùng crypto mới thì vẫn còn sớm. Ngưỡng quan trọng hẹp hơn: khả năng chi tiêu. Khi phần mềm có thể tự quyết định khi nào phải trả tiền, bài toán sẽ thay đổi. Lúc này, câu hỏi không còn chỉ là “nó có đủ thông minh không?” Mà trở thành: nó giữ tiền như thế nào, chi tiêu ra sao, và làm sao để hệ thống khác xác minh rằng việc thanh toán đã diễn ra để quy trình có thể tiếp tục? Điều này ít quan trọng hơn khi một agent mua hàng hóa vật lý cho người dùng. Các hệ thống tập trung vẫn có thể phù hợp ở đó. Nó quan trọng hơn khi phần mềm mua các đầu vào số ngay bên trong chính tác vụ. Hãy nghĩ đến dữ liệu, tài nguyên tính toán, các lệnh gọi API, quyền truy cập công cụ. Những khoản thanh toán nhỏ, lặp lại nhiều lần, thường diễn ra giữa các bên không có mối quan hệ tài khoản chung. Đó là nơi onchain bắt đầu trở nên đáng cân nhắc, chứ không phải mặc định là đúng. Ngay cả khi vậy, đây không phải là “AI sẽ cứu crypto.” Nó hẹp hơn: crypto có thể phù hợp với phần mềm trước, ở những nơi mà tiền phải là một phần của logic, chứ không phải là bước thanh toán được thêm vào ở cuối.
AI có thể phù hợp với crypto trước cả con người. Không phải vì “agent là người dùng mới.” Sự khác biệt thực sự nằm giữa phần mềm chỉ đưa ra gợi ý và phần mềm có ngân sách và có thể tự chi tiêu để hoàn thành công việc.

Hầu hết mọi người bỏ qua sự phân biệt này. Họ nghe AI + thanh toán và lập tức nghĩ đến crypto. Nhưng phần lớn agent hiện nay vẫn chỉ là người điều phối. Chúng gọi công cụ và phân luồng tác vụ. Hành động kinh tế thực sự vẫn nằm ở nơi khác.

Vì vậy, gọi chúng là một loại người dùng crypto mới thì vẫn còn sớm. Ngưỡng quan trọng hẹp hơn: khả năng chi tiêu. Khi phần mềm có thể tự quyết định khi nào phải trả tiền, bài toán sẽ thay đổi.

Lúc này, câu hỏi không còn chỉ là “nó có đủ thông minh không?” Mà trở thành: nó giữ tiền như thế nào, chi tiêu ra sao, và làm sao để hệ thống khác xác minh rằng việc thanh toán đã diễn ra để quy trình có thể tiếp tục?

Điều này ít quan trọng hơn khi một agent mua hàng hóa vật lý cho người dùng. Các hệ thống tập trung vẫn có thể phù hợp ở đó. Nó quan trọng hơn khi phần mềm mua các đầu vào số ngay bên trong chính tác vụ.

Hãy nghĩ đến dữ liệu, tài nguyên tính toán, các lệnh gọi API, quyền truy cập công cụ. Những khoản thanh toán nhỏ, lặp lại nhiều lần, thường diễn ra giữa các bên không có mối quan hệ tài khoản chung. Đó là nơi onchain bắt đầu trở nên đáng cân nhắc, chứ không phải mặc định là đúng.

Ngay cả khi vậy, đây không phải là “AI sẽ cứu crypto.” Nó hẹp hơn: crypto có thể phù hợp với phần mềm trước, ở những nơi mà tiền phải là một phần của logic, chứ không phải là bước thanh toán được thêm vào ở cuối.
記事
翻訳参照
[D’s Market #179] Có khi crypto hợp với máy trước khi hợp với con ngườiRanh giới đáng nhìn ở đây không nằm giữa AI và không-AI. Nó nằm giữa hai loại phần mềm rất khác nhau. Một loại chỉ biết đề xuất. Nó trả lời câu hỏi, viết email, gợi ý lịch trình, gợi ý nhà cung cấp. Loại đó chưa cần ví. Nó chỉ là phần mềm tốt hơn. Loại còn lại khác ở một điểm nhạy hơn nhiều: nó được giao ngân sách và được phép chi tiền để xong việc. Nó có thể tự mua dữ liệu, tự thuê công cụ, tự gọi API trả phí, hoặc tự trả tiền cho một dịch vụ khác để hoàn tất một bước trong quy trình. Đến đây, trọng tâm của bài toán bắt đầu dịch đi. Câu hỏi không chỉ còn là nó có đủ thông minh hay không. Câu hỏi còn là nó giữ tiền thế nào, chi tiền thế nào, và làm sao để hệ khác biết khoản chi đó đã xảy ra. Chỗ đáng nhìn nằm ở đây. Không phải cứ có AI agent thì sẽ có nhu cầu thật cho crypto. Phần lớn agent lúc này vẫn chỉ là lớp điều phối tốt hơn. Nó gọi công cụ, gom thông tin, điền giúp vài bước. Nhưng quyền hành động kinh tế vẫn nằm ở con người hoặc ở một backend tập trung. Trong những trường hợp như vậy, gọi agent là một “người dùng mới” của crypto vẫn còn sớm. Mấu chốt nằm ở quyền chi tiền. Khi một tác nhân bước qua ngưỡng đó, nhu cầu của nó bắt đầu lệch khỏi nhu cầu của con người. Không phải vì máy “thích” crypto. Chỉ là cách nó vận hành khác. Nếu một tác nhân phải chạy liên tục, phải mua nhiều lần những đầu vào nhỏ, và phải tự kiểm tra xem thanh toán đã xong chưa để đi tiếp, thì nó bắt đầu cần một thứ cụ thể hơn “phương thức thanh toán”. Nó cần một giao diện thanh toán mà phần mềm có thể gọi, tự kiểm tra trạng thái, rồi gắn thẳng vào luồng hành động của nó. Nhưng đi tới đây vẫn chưa đủ để nhảy ngay sang onchain. Điều hiện ra trước tiên không phải là “crypto là đáp án”. Điều hiện ra trước tiên là: trong một số trường hợp, tiền phải hoạt động như một phần của logic phần mềm, chứ không chỉ là bước thanh toán ở cuối quy trình. Còn phần đó nên chạy trên rail nào thì vẫn là câu hỏi mở. Chỗ này sẽ rõ hơn nếu tách hai bài toán ra. Một agent mua hàng vật lý cho người dùng không giống một agent tự mua dữ liệu, compute, hay quyền gọi công cụ để hoàn thành nhiệm vụ. Ở vế đầu, hạ tầng tập trung có thể vẫn hợp hơn. Merchant đã có sẵn hệ thanh toán. Rủi ro gian lận và chargeback nặng. Nhận dạng người mua và compliance mới là phần khó. Stripe hiện đi khá rõ theo hướng đó: họ mô tả “agentic commerce” là việc AI agents có thể “discover, evaluate, and complete transactions” cho người mua trong các giao diện số. Tức là agent có thể bước vào vùng hành vi kinh tế mà không nhất thiết phải tự mang theo một ví onchain. Vế kia khác hơn. Nếu thứ được mua là tài nguyên số, nếu giao dịch nhỏ và nhiều, nếu các bên chưa có sẵn quan hệ tài khoản, nếu thanh toán phải chạy ngay để phần mềm tiếp tục làm việc, thì onchain mới bắt đầu trở thành một lựa chọn đáng xét. Không phải vì blockchain có gì thần kỳ. Chỉ vì nó cho phần mềm một rail thanh toán mà nó có thể gọi và tự kiểm tra trạng thái bằng mã. Lấy một ví dụ hẹp. Một agent được giao nhiệm vụ tổng hợp biến động thị trường trong đêm. Để làm xong, nó cần mua một lần gọi dữ liệu từ một API, rồi trả tiền cho một công cụ khác để chuẩn hóa dữ liệu, rồi mới gọi tiếp mô hình để viết báo cáo. Nếu mỗi bước chỉ được mở khóa sau khi thanh toán được xác nhận, thì thanh toán không còn là thao tác bên ngoài. Nó trở thành một phần của chuỗi xử lý. Trong một trường hợp như vậy, thứ agent cần không nhất thiết là crypto nói chung. Thứ nó cần trước tiên là một cách trả tiền và kiểm tra trạng thái thanh toán ngay trong luồng phần mềm. Đó cũng là lý do có một nhóm builder đang thử dựng hạ tầng theo hướng này. Coinbase mô tả AgentKit là bộ công cụ để AI agents tương tác với blockchain với quản lý ví và các khả năng onchain. Còn Agentic Wallet được giới thiệu như ví dành cho agent để giữ và chi stablecoin, trả tiền cho API, với giới hạn chi tiêu tích hợp sẵn. Nhưng chỗ này nên giữ tay: đó mới là tín hiệu builder đang nhìn vào bài toán, chưa phải bằng chứng rằng cầu đã hình thành ở quy mô lớn. Và հենց ở đây rất dễ kể quá đà. Có lý do để xuất hiện không có nghĩa là sẽ thắng. Nhiều trường hợp vẫn có thể được giải khá ổn bằng prepaid credits, internal ledger, usage-based billing, hoặc một hệ ủy quyền tập trung với ngân sách rõ ràng. Một agent có quyền chi tiền cũng chưa chắc cần một ví riêng. Nó có thể chỉ đang tiêu trong một khung quyền hạn do backend cấp cho. Vì vậy, điểm đáng hỏi không phải là AI có dùng crypto hay không. Điểm đáng hỏi là lúc nào hệ hiện có bắt đầu quá cứng với một tác nhân phần mềm. Mình nghĩ điều đó chỉ bắt đầu đáng nói khi vài lớp điều kiện chồng lên nhau: agent thật sự có quyền hành động kinh tế; thứ nó mua chủ yếu là hàng hóa số hoặc tài nguyên số; giao dịch nhỏ, nhiều, tự động, và thường diễn ra giữa những bên không có sẵn quan hệ tài khoản; còn việc thanh toán lẫn xác minh thanh toán phải nằm ngay trong luồng phần mềm, không thể cứ ném ra ngoài cho con người xử lý. Khi các điều kiện này đi cùng nhau, ví và thanh toán onchain mới bắt đầu giống một phần vận hành của tác nhân, thay vì một phụ kiện gắn thêm từ bên ngoài. Ngay cả lúc đó, nút thắt lớn nhất có khi vẫn không nằm ở rail thanh toán. Nó thường nằm ở quyền hạn. Ai cấp ngân sách. Ai đặt giới hạn. Ai chịu trách nhiệm nếu agent mua sai, mua thừa, hay chạm vào một đối tác không nên chạm vào. Một khi phần mềm bắt đầu cầm tiền, trục năng lực vẫn còn quan trọng. Nhưng trục quyền hạn bắt đầu nặng lên rất nhanh. Thế nên mình chưa thấy đây là câu chuyện “AI sẽ cứu crypto”. Nói vậy quá rộng. Mình cũng chưa thấy nên nói “AI là người dùng thật đầu tiên của crypto” như một kết luận lớn và chắc. Cách nhìn hẹp hơn, nhưng có vẻ đúng hơn, là thế này: có một lớp bài toán kinh tế của phần mềm mà nhu cầu cho ví và thanh toán onchain có thể đến sớm hơn nhu cầu tiêu dùng đại chúng của con người. Nếu chuyện đó xảy ra, crypto có thể không được dùng đúng trước ở nơi nhiều người chờ nhất. Nó có thể được dùng đúng trước ở nơi phần mềm không chỉ biết trả lời, mà bắt đầu phải tự xoay sở để làm việc của nó. #0xdungbui

[D’s Market #179] Có khi crypto hợp với máy trước khi hợp với con người

Ranh giới đáng nhìn ở đây không nằm giữa AI và không-AI. Nó nằm giữa hai loại phần mềm rất khác nhau.
Một loại chỉ biết đề xuất. Nó trả lời câu hỏi, viết email, gợi ý lịch trình, gợi ý nhà cung cấp. Loại đó chưa cần ví. Nó chỉ là phần mềm tốt hơn.
Loại còn lại khác ở một điểm nhạy hơn nhiều: nó được giao ngân sách và được phép chi tiền để xong việc. Nó có thể tự mua dữ liệu, tự thuê công cụ, tự gọi API trả phí, hoặc tự trả tiền cho một dịch vụ khác để hoàn tất một bước trong quy trình. Đến đây, trọng tâm của bài toán bắt đầu dịch đi. Câu hỏi không chỉ còn là nó có đủ thông minh hay không. Câu hỏi còn là nó giữ tiền thế nào, chi tiền thế nào, và làm sao để hệ khác biết khoản chi đó đã xảy ra.
Chỗ đáng nhìn nằm ở đây.
Không phải cứ có AI agent thì sẽ có nhu cầu thật cho crypto. Phần lớn agent lúc này vẫn chỉ là lớp điều phối tốt hơn. Nó gọi công cụ, gom thông tin, điền giúp vài bước. Nhưng quyền hành động kinh tế vẫn nằm ở con người hoặc ở một backend tập trung. Trong những trường hợp như vậy, gọi agent là một “người dùng mới” của crypto vẫn còn sớm.
Mấu chốt nằm ở quyền chi tiền.
Khi một tác nhân bước qua ngưỡng đó, nhu cầu của nó bắt đầu lệch khỏi nhu cầu của con người. Không phải vì máy “thích” crypto. Chỉ là cách nó vận hành khác. Nếu một tác nhân phải chạy liên tục, phải mua nhiều lần những đầu vào nhỏ, và phải tự kiểm tra xem thanh toán đã xong chưa để đi tiếp, thì nó bắt đầu cần một thứ cụ thể hơn “phương thức thanh toán”. Nó cần một giao diện thanh toán mà phần mềm có thể gọi, tự kiểm tra trạng thái, rồi gắn thẳng vào luồng hành động của nó.
Nhưng đi tới đây vẫn chưa đủ để nhảy ngay sang onchain. Điều hiện ra trước tiên không phải là “crypto là đáp án”. Điều hiện ra trước tiên là: trong một số trường hợp, tiền phải hoạt động như một phần của logic phần mềm, chứ không chỉ là bước thanh toán ở cuối quy trình. Còn phần đó nên chạy trên rail nào thì vẫn là câu hỏi mở.
Chỗ này sẽ rõ hơn nếu tách hai bài toán ra.
Một agent mua hàng vật lý cho người dùng không giống một agent tự mua dữ liệu, compute, hay quyền gọi công cụ để hoàn thành nhiệm vụ. Ở vế đầu, hạ tầng tập trung có thể vẫn hợp hơn. Merchant đã có sẵn hệ thanh toán. Rủi ro gian lận và chargeback nặng. Nhận dạng người mua và compliance mới là phần khó. Stripe hiện đi khá rõ theo hướng đó: họ mô tả “agentic commerce” là việc AI agents có thể “discover, evaluate, and complete transactions” cho người mua trong các giao diện số. Tức là agent có thể bước vào vùng hành vi kinh tế mà không nhất thiết phải tự mang theo một ví onchain.
Vế kia khác hơn. Nếu thứ được mua là tài nguyên số, nếu giao dịch nhỏ và nhiều, nếu các bên chưa có sẵn quan hệ tài khoản, nếu thanh toán phải chạy ngay để phần mềm tiếp tục làm việc, thì onchain mới bắt đầu trở thành một lựa chọn đáng xét. Không phải vì blockchain có gì thần kỳ. Chỉ vì nó cho phần mềm một rail thanh toán mà nó có thể gọi và tự kiểm tra trạng thái bằng mã.
Lấy một ví dụ hẹp. Một agent được giao nhiệm vụ tổng hợp biến động thị trường trong đêm. Để làm xong, nó cần mua một lần gọi dữ liệu từ một API, rồi trả tiền cho một công cụ khác để chuẩn hóa dữ liệu, rồi mới gọi tiếp mô hình để viết báo cáo. Nếu mỗi bước chỉ được mở khóa sau khi thanh toán được xác nhận, thì thanh toán không còn là thao tác bên ngoài. Nó trở thành một phần của chuỗi xử lý. Trong một trường hợp như vậy, thứ agent cần không nhất thiết là crypto nói chung. Thứ nó cần trước tiên là một cách trả tiền và kiểm tra trạng thái thanh toán ngay trong luồng phần mềm.
Đó cũng là lý do có một nhóm builder đang thử dựng hạ tầng theo hướng này. Coinbase mô tả AgentKit là bộ công cụ để AI agents tương tác với blockchain với quản lý ví và các khả năng onchain. Còn Agentic Wallet được giới thiệu như ví dành cho agent để giữ và chi stablecoin, trả tiền cho API, với giới hạn chi tiêu tích hợp sẵn. Nhưng chỗ này nên giữ tay: đó mới là tín hiệu builder đang nhìn vào bài toán, chưa phải bằng chứng rằng cầu đã hình thành ở quy mô lớn.
Và հենց ở đây rất dễ kể quá đà. Có lý do để xuất hiện không có nghĩa là sẽ thắng. Nhiều trường hợp vẫn có thể được giải khá ổn bằng prepaid credits, internal ledger, usage-based billing, hoặc một hệ ủy quyền tập trung với ngân sách rõ ràng. Một agent có quyền chi tiền cũng chưa chắc cần một ví riêng. Nó có thể chỉ đang tiêu trong một khung quyền hạn do backend cấp cho.
Vì vậy, điểm đáng hỏi không phải là AI có dùng crypto hay không. Điểm đáng hỏi là lúc nào hệ hiện có bắt đầu quá cứng với một tác nhân phần mềm.
Mình nghĩ điều đó chỉ bắt đầu đáng nói khi vài lớp điều kiện chồng lên nhau: agent thật sự có quyền hành động kinh tế; thứ nó mua chủ yếu là hàng hóa số hoặc tài nguyên số; giao dịch nhỏ, nhiều, tự động, và thường diễn ra giữa những bên không có sẵn quan hệ tài khoản; còn việc thanh toán lẫn xác minh thanh toán phải nằm ngay trong luồng phần mềm, không thể cứ ném ra ngoài cho con người xử lý. Khi các điều kiện này đi cùng nhau, ví và thanh toán onchain mới bắt đầu giống một phần vận hành của tác nhân, thay vì một phụ kiện gắn thêm từ bên ngoài.
Ngay cả lúc đó, nút thắt lớn nhất có khi vẫn không nằm ở rail thanh toán. Nó thường nằm ở quyền hạn. Ai cấp ngân sách. Ai đặt giới hạn. Ai chịu trách nhiệm nếu agent mua sai, mua thừa, hay chạm vào một đối tác không nên chạm vào. Một khi phần mềm bắt đầu cầm tiền, trục năng lực vẫn còn quan trọng. Nhưng trục quyền hạn bắt đầu nặng lên rất nhanh.
Thế nên mình chưa thấy đây là câu chuyện “AI sẽ cứu crypto”. Nói vậy quá rộng. Mình cũng chưa thấy nên nói “AI là người dùng thật đầu tiên của crypto” như một kết luận lớn và chắc. Cách nhìn hẹp hơn, nhưng có vẻ đúng hơn, là thế này: có một lớp bài toán kinh tế của phần mềm mà nhu cầu cho ví và thanh toán onchain có thể đến sớm hơn nhu cầu tiêu dùng đại chúng của con người.
Nếu chuyện đó xảy ra, crypto có thể không được dùng đúng trước ở nơi nhiều người chờ nhất. Nó có thể được dùng đúng trước ở nơi phần mềm không chỉ biết trả lời, mà bắt đầu phải tự xoay sở để làm việc của nó.
#0xdungbui
記事
翻訳参照
[D’s Market #178] Khi chứng khoán lên chuỗi, giá trị của crypto sẽ dồn về đâu?Có lúc trong crypto, chỉ cần đứng gần tương lai cũng đã có giá. Một thứ có token, có câu chuyện, có chữ “onchain” đi kèm, là đủ để được thị trường thưởng khá hậu. Không hẳn vì nó đã làm được việc gì rõ ràng. Nhiều khi chỉ vì nó đứng gần một lời hứa lớn: rồi sẽ có ngày mọi thứ lên chuỗi. Khi lời hứa đó còn xa, đứng gần nó cũng đã có ích. Chứng khoán onchain đáng để nhìn kỹ vì nó làm lời hứa này bớt mơ hồ. Tokenized stocks vẫn còn nhỏ so với thị trường chứng khoán truyền thống, nhưng không còn nhỏ tới mức có thể xem như đồ demo. RWA.xyz đang ghi mảng này ở khoảng 1,08 tỷ USD tổng giá trị; Ondo chiếm khoảng 60,49%, còn xStocks khoảng 23,75%. Kraken cũng cho biết xStocks đã vượt 25 tỷ USD tổng giao dịch, với hơn 3,5 tỷ USD hoạt động onchain và hơn 80.000 holder onchain. Chừng đó chưa đủ để nói tokenized stocks đã trở thành một lớp tài sản trưởng thành. Nhưng cũng đủ để không còn xem nó như một ý tưởng thuần lý thuyết. Và chỉ cần tới đó, câu hỏi cũng bắt đầu dịch đi một chút. Ít nhất với một phần còn nhỏ nhưng đã có người dùng thật, thanh khoản thật và cấu trúc sản phẩm thật, điều đáng nhìn không còn chỉ là có lên chuỗi hay không. Điều đáng nhìn hơn là: khi những tài sản quen thuộc như cổ phiếu Mỹ hay ETF bắt đầu có mặt trên chuỗi, phần giá trị kinh tế trong crypto sẽ dồn vào đâu? Ngay ở đây đã có một chỗ dễ bị lẫn. Một chuyện là asset có lên chuỗi hay không. Chuyện còn lại là người dùng thật sự nắm cái gì khi nó lên chuỗi: một tài sản có thể giữ, chuyển và dùng tiếp, hay chỉ là một exposure bị giữ trong ứng dụng. Nghe gần nhau, nhưng đây là hai cấu trúc rất khác. Coinbase Research mô tả tokenized equities như một bước có thể làm settlement nhanh hơn, khiến giao dịch dễ lập trình hơn, và mở ra khả năng để tài sản đi vào các luồng onchain khác. Nhưng cùng lúc, họ cũng nhấn mạnh ba điểm chưa được giải quyết gọn: thanh khoản còn mỏng, oracle có rủi ro, và pháp lý vẫn phân mảnh. Quan trọng hơn, họ tách rất rõ hai kiểu thiết kế: walled garden và freely transferable. Base case của họ cho 2026 cũng chỉ là: tokenized equities vẫn sẽ là một lát nhỏ nhưng tăng nhanh của thị trường RWA, và quỹ đạo của nó phụ thuộc mạnh vào mô hình thiết kế nào được chấp nhận. Vì thế, nói “chứng khoán lên chuỗi” nghe như đang nói về một thứ. Thực ra có thể đang nói về hai thứ gần như trái nhau. Robinhood EU là một ví dụ khá rõ của kiểu thiên về exposure trong hệ đóng. Theo mô tả của chính họ, stock tokens là tokenized contracts bám theo giá cổ phiếu, không phải cổ phiếu thật, không trao quyền lên tài sản cơ sở, và hiện không thể gửi sang ví hay nền tảng khác. Đồng thời, Robinhood cũng đang đẩy nó như một sản phẩm phân phối rộng cho khách hàng EU, với 2.000+ stock tokens linked to US stocks and ETPs và giao dịch 24/5. Kraken thì kể một câu chuyện khác. Theo cách họ mô tả, xStocks là mô hình fully backed 1:1, được giữ bởi licensed custodian trong cấu trúc bankruptcy-remote, có mặt qua exchanges, DeFi, self-custody wallets và nhiều chain, với tham vọng trở thành một lớp rail mở hơn cho tokenized equities. Cùng gọi là stock token, nhưng một bên nghiêng về phân phối exposure trong một app, còn một bên đang cố đi về phía tài sản có thể lưu thông rộng hơn. Khác biệt này không chỉ là chi tiết sản phẩm. Nó ảnh hưởng rất mạnh tới việc phần nào của crypto có thể hưởng lợi. Nếu stock tokens chủ yếu thắng theo mô hình đóng, nơi người dùng chỉ có exposure giá nhưng không thật sự rút ra được, không dùng làm collateral được, không nối sang các luồng khác được, thì phần hưởng lợi lớn có thể nằm ở app phân phối, issuer, và hệ sinh thái riêng của họ. Khi đó, việc “chứng khoán lên chuỗi” chưa chắc là tin tốt cho open crypto rails. Nó có thể chỉ là một lớp vỏ mới cho một trải nghiệm vẫn khá cũ. Nhưng nếu mô hình thắng dần là mô hình mở hơn — nơi tài sản có thể được giữ, chuyển, đem đi thế chấp, đi qua DeFi và nhiều venue khác nhau — thì bản đồ giá trị đổi hẳn. Khi đó, lớp wallet/custody có vai trò rõ hơn, vì tài sản chỉ thật sự rời khỏi app khi có nơi để người dùng giữ và chuyển nó. Và lớp lending/collateral cũng có vai trò rõ hơn, vì giá trị của việc token hóa không chỉ nằm ở giao dịch lâu hơn hay settlement nhanh hơn, mà ở chỗ tài sản đó có thể bước tiếp sang một luồng khác thay vì nằm yên như trong tài khoản môi giới. Coinbase Research cũng viết khá rõ: trong mô hình freely transferable, tokenized stocks có thể lưu thông qua DeFi, làm collateral cho lending, thành underlying cho structured products, và đi vào việc xây portfolio onchain thay vì chỉ là một venue giao dịch mới cho cùng một exposure. Phần này cần nói chặt hơn một chút: điều đó không có nghĩa là token của mọi lớp hạ tầng liên quan sẽ tự động giữ giá trị. Nó chỉ có nghĩa là nhu cầu kinh tế với các lớp đó trở nên rõ hơn. Còn nhu cầu đó có chảy vào doanh thu, vào vị thế thị trường, hay vào chính token của chúng hay không là một câu hỏi khác. Chính ở đây mới xuất hiện hai hướng ngược nhau trong cùng một diễn biến. Nó có thể là tin tốt cho crypto như hạ tầng. Vì khi asset thật bắt đầu xuất hiện và lưu thông, những lớp giúp nó được giữ, chuyển, thế chấp, định giá và điều phối thanh khoản bỗng có việc làm cụ thể hơn trước. Trước đó, nhiều thứ chỉ được mua vì có thể một ngày nào đó sẽ hữu ích. Từ đây, ít nhất một phần nhu cầu bắt đầu hiện ra trên mặt đất. Nhưng cũng chính vì vậy, nó có thể là tin xấu cho không ít token crypto. Không nhất thiết vì các token đó vô dụng. Mà vì chuẩn nhìn trở nên khó hơn. Khi tài sản đích đã có mặt, thị trường có thêm lý do để hỏi thẳng: token này đang xử lý phần việc nào trong luồng giá trị thật? Nếu nó chỉ đứng cạnh narrative “onchain finance”, câu chuyện đó sẽ yếu đi khi tài sản người dùng thật sự muốn nắm đã ở ngay trước mặt. Còn nếu nó giúp giải một nút thắt cụ thể trong sở hữu, thanh toán, thanh khoản, thế chấp, dữ liệu, custody hay compliance, thì lý do để nó tồn tại ít nhất cũng rõ hơn trước. Vì thế, tokenized stocks không tự làm crypto mạnh lên hay yếu đi như một khối. Nó làm một việc khác: nó bắt đầu phân hóa ý nghĩa bên trong crypto rõ hơn. Phần nào thật sự giúp tài sản được phát hành, phân phối, chuyển giao, cầm cố, định giá hoặc quản trị rủi ro thì có cơ hội mạnh lên. Phần nào chủ yếu sống nhờ đứng gần lời hứa “mọi thứ sẽ lên chuỗi” thì dễ bị soi lại hơn. Tất nhiên, còn quá sớm để đẩy ý này đi quá xa. Quy mô của mảng này vẫn còn nhỏ. Nhiều mô hình hôm nay vẫn chỉ là derivative exposure trong hệ đóng. Và crypto cũng không phải lúc nào định giá theo utility trước. Trong những pha risk-on, narrative có thể sống lâu hơn mức logic thuần túy gợi ý. Coinbase Research cũng lưu ý rằng với order books còn mỏng như hiện tại, extended trading hours chưa chắc bù được phần depth thấp và friction cao, nhất là nếu mô hình chủ đạo vẫn nghiêng về walled garden. Nghĩa là, nếu stock tokens chủ yếu dừng lại ở mô hình đóng — bị giữ trong app, không thật sự chuyển được, không dùng làm collateral được, không đi vào các luồng onchain khác — thì phần hưởng lợi nhiều nhất có thể vẫn là nhà phân phối và hệ sinh thái riêng của họ. Khi đó, luận điểm “crypto rails được hưởng lợi” sẽ yếu đi khá nhiều. Nhưng nếu tài sản đi theo hướng mở hơn, có thể lưu thông, có thể tương tác, có thể trở thành collateral và đi qua nhiều lớp hạ tầng, thì tiêu chuẩn chấm điểm cũng đổi theo. Lúc đó, câu hỏi không còn là ai đứng gần tương lai hơn. Mà là ai đang làm việc thật khi tương lai đó bắt đầu xuất hiện. #0xdungbui #Tokenization

[D’s Market #178] Khi chứng khoán lên chuỗi, giá trị của crypto sẽ dồn về đâu?

Có lúc trong crypto, chỉ cần đứng gần tương lai cũng đã có giá.
Một thứ có token, có câu chuyện, có chữ “onchain” đi kèm, là đủ để được thị trường thưởng khá hậu. Không hẳn vì nó đã làm được việc gì rõ ràng. Nhiều khi chỉ vì nó đứng gần một lời hứa lớn: rồi sẽ có ngày mọi thứ lên chuỗi.
Khi lời hứa đó còn xa, đứng gần nó cũng đã có ích.
Chứng khoán onchain đáng để nhìn kỹ vì nó làm lời hứa này bớt mơ hồ. Tokenized stocks vẫn còn nhỏ so với thị trường chứng khoán truyền thống, nhưng không còn nhỏ tới mức có thể xem như đồ demo. RWA.xyz đang ghi mảng này ở khoảng 1,08 tỷ USD tổng giá trị; Ondo chiếm khoảng 60,49%, còn xStocks khoảng 23,75%. Kraken cũng cho biết xStocks đã vượt 25 tỷ USD tổng giao dịch, với hơn 3,5 tỷ USD hoạt động onchain và hơn 80.000 holder onchain.
Chừng đó chưa đủ để nói tokenized stocks đã trở thành một lớp tài sản trưởng thành. Nhưng cũng đủ để không còn xem nó như một ý tưởng thuần lý thuyết. Và chỉ cần tới đó, câu hỏi cũng bắt đầu dịch đi một chút.
Ít nhất với một phần còn nhỏ nhưng đã có người dùng thật, thanh khoản thật và cấu trúc sản phẩm thật, điều đáng nhìn không còn chỉ là có lên chuỗi hay không. Điều đáng nhìn hơn là: khi những tài sản quen thuộc như cổ phiếu Mỹ hay ETF bắt đầu có mặt trên chuỗi, phần giá trị kinh tế trong crypto sẽ dồn vào đâu?
Ngay ở đây đã có một chỗ dễ bị lẫn.
Một chuyện là asset có lên chuỗi hay không.
Chuyện còn lại là người dùng thật sự nắm cái gì khi nó lên chuỗi: một tài sản có thể giữ, chuyển và dùng tiếp, hay chỉ là một exposure bị giữ trong ứng dụng.
Nghe gần nhau, nhưng đây là hai cấu trúc rất khác.
Coinbase Research mô tả tokenized equities như một bước có thể làm settlement nhanh hơn, khiến giao dịch dễ lập trình hơn, và mở ra khả năng để tài sản đi vào các luồng onchain khác. Nhưng cùng lúc, họ cũng nhấn mạnh ba điểm chưa được giải quyết gọn: thanh khoản còn mỏng, oracle có rủi ro, và pháp lý vẫn phân mảnh. Quan trọng hơn, họ tách rất rõ hai kiểu thiết kế: walled garden và freely transferable. Base case của họ cho 2026 cũng chỉ là: tokenized equities vẫn sẽ là một lát nhỏ nhưng tăng nhanh của thị trường RWA, và quỹ đạo của nó phụ thuộc mạnh vào mô hình thiết kế nào được chấp nhận.
Vì thế, nói “chứng khoán lên chuỗi” nghe như đang nói về một thứ. Thực ra có thể đang nói về hai thứ gần như trái nhau.
Robinhood EU là một ví dụ khá rõ của kiểu thiên về exposure trong hệ đóng. Theo mô tả của chính họ, stock tokens là tokenized contracts bám theo giá cổ phiếu, không phải cổ phiếu thật, không trao quyền lên tài sản cơ sở, và hiện không thể gửi sang ví hay nền tảng khác. Đồng thời, Robinhood cũng đang đẩy nó như một sản phẩm phân phối rộng cho khách hàng EU, với 2.000+ stock tokens linked to US stocks and ETPs và giao dịch 24/5.
Kraken thì kể một câu chuyện khác. Theo cách họ mô tả, xStocks là mô hình fully backed 1:1, được giữ bởi licensed custodian trong cấu trúc bankruptcy-remote, có mặt qua exchanges, DeFi, self-custody wallets và nhiều chain, với tham vọng trở thành một lớp rail mở hơn cho tokenized equities.
Cùng gọi là stock token, nhưng một bên nghiêng về phân phối exposure trong một app, còn một bên đang cố đi về phía tài sản có thể lưu thông rộng hơn.
Khác biệt này không chỉ là chi tiết sản phẩm. Nó ảnh hưởng rất mạnh tới việc phần nào của crypto có thể hưởng lợi.
Nếu stock tokens chủ yếu thắng theo mô hình đóng, nơi người dùng chỉ có exposure giá nhưng không thật sự rút ra được, không dùng làm collateral được, không nối sang các luồng khác được, thì phần hưởng lợi lớn có thể nằm ở app phân phối, issuer, và hệ sinh thái riêng của họ. Khi đó, việc “chứng khoán lên chuỗi” chưa chắc là tin tốt cho open crypto rails. Nó có thể chỉ là một lớp vỏ mới cho một trải nghiệm vẫn khá cũ.
Nhưng nếu mô hình thắng dần là mô hình mở hơn — nơi tài sản có thể được giữ, chuyển, đem đi thế chấp, đi qua DeFi và nhiều venue khác nhau — thì bản đồ giá trị đổi hẳn.
Khi đó, lớp wallet/custody có vai trò rõ hơn, vì tài sản chỉ thật sự rời khỏi app khi có nơi để người dùng giữ và chuyển nó. Và lớp lending/collateral cũng có vai trò rõ hơn, vì giá trị của việc token hóa không chỉ nằm ở giao dịch lâu hơn hay settlement nhanh hơn, mà ở chỗ tài sản đó có thể bước tiếp sang một luồng khác thay vì nằm yên như trong tài khoản môi giới. Coinbase Research cũng viết khá rõ: trong mô hình freely transferable, tokenized stocks có thể lưu thông qua DeFi, làm collateral cho lending, thành underlying cho structured products, và đi vào việc xây portfolio onchain thay vì chỉ là một venue giao dịch mới cho cùng một exposure.
Phần này cần nói chặt hơn một chút: điều đó không có nghĩa là token của mọi lớp hạ tầng liên quan sẽ tự động giữ giá trị. Nó chỉ có nghĩa là nhu cầu kinh tế với các lớp đó trở nên rõ hơn. Còn nhu cầu đó có chảy vào doanh thu, vào vị thế thị trường, hay vào chính token của chúng hay không là một câu hỏi khác.
Chính ở đây mới xuất hiện hai hướng ngược nhau trong cùng một diễn biến.
Nó có thể là tin tốt cho crypto như hạ tầng. Vì khi asset thật bắt đầu xuất hiện và lưu thông, những lớp giúp nó được giữ, chuyển, thế chấp, định giá và điều phối thanh khoản bỗng có việc làm cụ thể hơn trước. Trước đó, nhiều thứ chỉ được mua vì có thể một ngày nào đó sẽ hữu ích. Từ đây, ít nhất một phần nhu cầu bắt đầu hiện ra trên mặt đất.
Nhưng cũng chính vì vậy, nó có thể là tin xấu cho không ít token crypto.
Không nhất thiết vì các token đó vô dụng. Mà vì chuẩn nhìn trở nên khó hơn. Khi tài sản đích đã có mặt, thị trường có thêm lý do để hỏi thẳng: token này đang xử lý phần việc nào trong luồng giá trị thật?
Nếu nó chỉ đứng cạnh narrative “onchain finance”, câu chuyện đó sẽ yếu đi khi tài sản người dùng thật sự muốn nắm đã ở ngay trước mặt. Còn nếu nó giúp giải một nút thắt cụ thể trong sở hữu, thanh toán, thanh khoản, thế chấp, dữ liệu, custody hay compliance, thì lý do để nó tồn tại ít nhất cũng rõ hơn trước.
Vì thế, tokenized stocks không tự làm crypto mạnh lên hay yếu đi như một khối. Nó làm một việc khác: nó bắt đầu phân hóa ý nghĩa bên trong crypto rõ hơn.
Phần nào thật sự giúp tài sản được phát hành, phân phối, chuyển giao, cầm cố, định giá hoặc quản trị rủi ro thì có cơ hội mạnh lên. Phần nào chủ yếu sống nhờ đứng gần lời hứa “mọi thứ sẽ lên chuỗi” thì dễ bị soi lại hơn.
Tất nhiên, còn quá sớm để đẩy ý này đi quá xa.
Quy mô của mảng này vẫn còn nhỏ. Nhiều mô hình hôm nay vẫn chỉ là derivative exposure trong hệ đóng. Và crypto cũng không phải lúc nào định giá theo utility trước. Trong những pha risk-on, narrative có thể sống lâu hơn mức logic thuần túy gợi ý. Coinbase Research cũng lưu ý rằng với order books còn mỏng như hiện tại, extended trading hours chưa chắc bù được phần depth thấp và friction cao, nhất là nếu mô hình chủ đạo vẫn nghiêng về walled garden.
Nghĩa là, nếu stock tokens chủ yếu dừng lại ở mô hình đóng — bị giữ trong app, không thật sự chuyển được, không dùng làm collateral được, không đi vào các luồng onchain khác — thì phần hưởng lợi nhiều nhất có thể vẫn là nhà phân phối và hệ sinh thái riêng của họ. Khi đó, luận điểm “crypto rails được hưởng lợi” sẽ yếu đi khá nhiều.
Nhưng nếu tài sản đi theo hướng mở hơn, có thể lưu thông, có thể tương tác, có thể trở thành collateral và đi qua nhiều lớp hạ tầng, thì tiêu chuẩn chấm điểm cũng đổi theo.
Lúc đó, câu hỏi không còn là ai đứng gần tương lai hơn.
Mà là ai đang làm việc thật khi tương lai đó bắt đầu xuất hiện.
#0xdungbui #Tokenization
記事
[D’s Market #177] 投資スタイル:道に入る前に正しい数字を選ぶ高速道路の夜。 横風がフロントガラスを叩く。 凸レンズは尾灯を流星のように拡大します。 同じ曲がり角: この人はアクセルを踏みます。 別の人はブレーキをかけます。 暗号も同じです。 同じ振動: 人はチャンスを見ます。 人は警報を聞きます。 重要なのは、どれだけ大きく変動するかではありません。 それは: それがあなたのドアを叩いたら、あなたはどうしますか? あなたは本能的に反射することができます。 痛みが増すのが怖くて売り払う。 波を逃すのが怖くて飛び込む。

[D’s Market #177] 投資スタイル:道に入る前に正しい数字を選ぶ

高速道路の夜。
横風がフロントガラスを叩く。
凸レンズは尾灯を流星のように拡大します。
同じ曲がり角:
この人はアクセルを踏みます。
別の人はブレーキをかけます。
暗号も同じです。
同じ振動:
人はチャンスを見ます。
人は警報を聞きます。
重要なのは、どれだけ大きく変動するかではありません。
それは:
それがあなたのドアを叩いたら、あなたはどうしますか?
あなたは本能的に反射することができます。
痛みが増すのが怖くて売り払う。
波を逃すのが怖くて飛び込む。
記事
[ D’s Market #175] 価格 = 限定された物語:誰が、何で、いつ支払うのか?静かな朝。 青と赤の点滅画面。 左側:政府債券のオークションスケジュール。 右側:最近大きな資金調達をしたプロジェクトのトークンアンロックスケジュール。 異なると思われる二つの世界。 しかし同じ物語を語る: 未来から現在への購買力を引き寄せる約束を破る。 あなたがそれを見た瞬間、 価格はもはや謎ではない。 価格は大衆が信じる物語の尺度である。 素朴なものから始まる

[ D’s Market #175] 価格 = 限定された物語:誰が、何で、いつ支払うのか?

静かな朝。
青と赤の点滅画面。
左側:政府債券のオークションスケジュール。
右側:最近大きな資金調達をしたプロジェクトのトークンアンロックスケジュール。
異なると思われる二つの世界。
しかし同じ物語を語る:
未来から現在への購買力を引き寄せる約束を破る。
あなたがそれを見た瞬間、
価格はもはや謎ではない。
価格は大衆が信じる物語の尺度である。
素朴なものから始まる
記事
[D’s Market #174] 観察者効果:市場が現実を自己形成する時物理学者と投資家を悩ませる質問がある: 現実は独立して存在するものなのか、 それとも誰かが見ている時だけ現れるのか? ミクロのスケールでは、量子の教訓はかなり無礼だ: あなたが観察するだけで、結果は変わる。 マクロのスケールの金銭では、それは…もっと恐ろしい。 市場では、あなたが見るもの – そして信じるもの – は現実を反映するだけではない。 それは現実を自分の方へ引き寄せる。

[D’s Market #174] 観察者効果:市場が現実を自己形成する時

物理学者と投資家を悩ませる質問がある:
現実は独立して存在するものなのか、
それとも誰かが見ている時だけ現れるのか?
ミクロのスケールでは、量子の教訓はかなり無礼だ:
あなたが観察するだけで、結果は変わる。
マクロのスケールの金銭では、それは…もっと恐ろしい。
市場では、あなたが見るもの – そして信じるもの – は現実を反映するだけではない。
それは現実を自分の方へ引き寄せる。
記事
[Dのインサイト #15] 時間と時間の比較「インスピレーションは壊れやすい - すぐに行動しなさい。」 — ナヴァル・ラヴィカント 古代ギリシャ人は時間について話すための二つの方法を持っていました。 クロノス - 線形時間、毎秒が定期的に流れ、蓄積され、待機する。 カイロス - 唯一の瞬間が開かれ、すべてが永遠に変わる可能性があります。 カイロスについての最も美しい画像は、弓を持つ弓手です。 彼は弓の弦を引く、 緊張が待つ。 風が吹いている。 目標が移動する。

[Dのインサイト #15] 時間と時間の比較

「インスピレーションは壊れやすい - すぐに行動しなさい。」
— ナヴァル・ラヴィカント
古代ギリシャ人は時間について話すための二つの方法を持っていました。
クロノス - 線形時間、毎秒が定期的に流れ、蓄積され、待機する。
カイロス - 唯一の瞬間が開かれ、すべてが永遠に変わる可能性があります。
カイロスについての最も美しい画像は、弓を持つ弓手です。
彼は弓の弦を引く、
緊張が待つ。
風が吹いている。
目標が移動する。
記事
[ D’s Market #173] 資本主義は時間旅行の機械であるあなたは自分に問いかけたことがありますか: 市場とは本当に何ですか? 多くの人は単純に考えます: 商品を売買する場所です。 しかし実際には、市場はもっと驚くべきことを成し遂げるのです: 未来から現在へ価値を引き寄せる。 抽象的に聞こえるかもしれません。 でも、あなたに小さな話を聞かせてください。 あなたが銀行からカフェを開くためにお金を借りるとき、 あなたはお金を借りるだけではありません。 あなたは将来の収益を借りているのです — 存在しないもの。

[ D’s Market #173] 資本主義は時間旅行の機械である

あなたは自分に問いかけたことがありますか:
市場とは本当に何ですか?
多くの人は単純に考えます:
商品を売買する場所です。
しかし実際には、市場はもっと驚くべきことを成し遂げるのです:
未来から現在へ価値を引き寄せる。
抽象的に聞こえるかもしれません。
でも、あなたに小さな話を聞かせてください。
あなたが銀行からカフェを開くためにお金を借りるとき、
あなたはお金を借りるだけではありません。
あなたは将来の収益を借りているのです —
存在しないもの。
記事
[D’s Market #172] 信頼はビジネスモデルになり得るか?クリプトの世界では、最も取引されるもの— 技術でもありません。 実際の製品でもありません。 それは…信頼です。 無名のコインが急騰するのを見たことがありますか、 ただエロン・マスクのツイートのために。 またはYouTubeの顔からのあいまいな約束。 しかし、あなたは一度でも自問したことがありますか: 有名人の信頼はどうなるのか 長期的なビジネスモデルになり得るのか? --- ブランドバッグについて考えてみてください。

[D’s Market #172] 信頼はビジネスモデルになり得るか?

クリプトの世界では、最も取引されるもの—
技術でもありません。
実際の製品でもありません。
それは…信頼です。
無名のコインが急騰するのを見たことがありますか、
ただエロン・マスクのツイートのために。
またはYouTubeの顔からのあいまいな約束。
しかし、あなたは一度でも自問したことがありますか:
有名人の信頼はどうなるのか
長期的なビジネスモデルになり得るのか?
---
ブランドバッグについて考えてみてください。
記事
[D’s Market #170] クリプトと資本流入の革命「資本は最も良く扱われる場所に行く。」 – ウォール街のことわざ 資本は常に最も良く扱われる場所を求めます。 哲学者の言葉ではありません。経済学者の言葉でもありません。 それは生涯を通じてただ一つのことをする人々の言葉です:資金の流れを追うこと。 彼らは本を書きません。 彼らは価格表を読みます。 そして彼らは理解しています:お金は道を覚えています。 世界の金融史は常に単純な法則に従って運営されています: 資本は最も便利で透明かつ安全な場所に流れます。

[D’s Market #170] クリプトと資本流入の革命

「資本は最も良く扱われる場所に行く。」
– ウォール街のことわざ
資本は常に最も良く扱われる場所を求めます。
哲学者の言葉ではありません。経済学者の言葉でもありません。
それは生涯を通じてただ一つのことをする人々の言葉です:資金の流れを追うこと。
彼らは本を書きません。
彼らは価格表を読みます。
そして彼らは理解しています:お金は道を覚えています。
世界の金融史は常に単純な法則に従って運営されています:
資本は最も便利で透明かつ安全な場所に流れます。
記事
[D’s Market #169] Nvidia: 成功は頑固さから生まれる成功した企業を見ると、私たちはしばしば罠にはまることがある: 彼らには特別な秘訣があると考えること。 または生まれ持った才能。 あるいは単に…運が良いだけ。 しかし、成功するためには才能と運だけが必要なら、Nvidiaは今日まで存在しなかっただろう。 Nvidiaは天才アスリートとは異なる。 Nvidiaは頑固なボクサーに似ている。 倒された – 立ち上がる。 顔が打撲 – それでも前進する。

[D’s Market #169] Nvidia: 成功は頑固さから生まれる

成功した企業を見ると、私たちはしばしば罠にはまることがある:
彼らには特別な秘訣があると考えること。
または生まれ持った才能。
あるいは単に…運が良いだけ。
しかし、成功するためには才能と運だけが必要なら、Nvidiaは今日まで存在しなかっただろう。
Nvidiaは天才アスリートとは異なる。
Nvidiaは頑固なボクサーに似ている。
倒された – 立ち上がる。
顔が打撲 – それでも前進する。
記事
[D’s Note #140] 認知進化のための生体リズムデザイン静かな忙しさの一種がある それに気づかなかった。 毎日、私はタスクをこなし、会議をし、生産し、 長い作業リストを終わらせ、 自分が成長していると思っていた。 しかし、日が暮れるにつれて、 私は自分が実際には全く進歩していないと感じる — ただ昨日の「私」をコピーしているだけ。 ここにある盲点 私たちがしばしば忘れがちな二種類の時間: 消費 – 増やすこと:読む、聞く、観察する。

[D’s Note #140] 認知進化のための生体リズムデザイン

静かな忙しさの一種がある
それに気づかなかった。
毎日、私はタスクをこなし、会議をし、生産し、
長い作業リストを終わらせ、
自分が成長していると思っていた。
しかし、日が暮れるにつれて、
私は自分が実際には全く進歩していないと感じる —
ただ昨日の「私」をコピーしているだけ。
ここにある盲点
私たちがしばしば忘れがちな二種類の時間:
消費 – 増やすこと:読む、聞く、観察する。
記事
[D’s Market #168] フェドが無限小切手に署名する時昔、アメリカドルの各紙幣は中央銀行の総裁または財務官の手書きの署名が必要でした。 聞こえは面白いですが。 しかし、それは深刻な制約でした。 署名する人が不足しているわけではありません。 人々があらゆる手段で通貨発行の権限を制限したいからです。 そして、その制限が一つ一つ取り払われました。 手書きの署名は国債に置き換えられました。 その後、金はドルのアンカーとなりました。

[D’s Market #168] フェドが無限小切手に署名する時

昔、アメリカドルの各紙幣は中央銀行の総裁または財務官の手書きの署名が必要でした。
聞こえは面白いですが。
しかし、それは深刻な制約でした。
署名する人が不足しているわけではありません。
人々があらゆる手段で通貨発行の権限を制限したいからです。
そして、その制限が一つ一つ取り払われました。
手書きの署名は国債に置き換えられました。
その後、金はドルのアンカーとなりました。
記事
[D’s Note #139] 特定の知識: 教えることができず、ただ生きることができるもの子供の頃、 私は十分に学べば、 いつかすべての必要なことを知ることになると信じていた。 しかし、成長するにつれて、 私はあることがますます明確になってきた。 すべての知識を教えることができるわけではない。 そして、学びたいものは何でも学べるわけでもない。 特定の知識の領域がある — ナヴァル・ラヴィカントが呼んだように。 本が触れられない場所。 教室は軽やかな紹介に過ぎない。

[D’s Note #139] 特定の知識: 教えることができず、ただ生きることができるもの

子供の頃、
私は十分に学べば、
いつかすべての必要なことを知ることになると信じていた。
しかし、成長するにつれて、
私はあることがますます明確になってきた。
すべての知識を教えることができるわけではない。
そして、学びたいものは何でも学べるわけでもない。
特定の知識の領域がある —
ナヴァル・ラヴィカントが呼んだように。
本が触れられない場所。
教室は軽やかな紹介に過ぎない。
さらにコンテンツを探すには、ログインしてください
Binance Squareで世界の暗号資産トレーダーの仲間入り
⚡️ 暗号資産に関する最新かつ有益な情報が見つかります。
💬 世界最大の暗号資産取引所から信頼されています。
👍 認証を受けたクリエイターから、有益なインサイトを得られます。
メール / 電話番号
サイトマップ
Cookieの設定
プラットフォーム利用規約