Vốn là An Cư Khách, nào ngờ lòng tham sinh ra, rơi vào cảnh bi lương, muốn lui thì đã không còn lối, trống rỗng chỉ còn một hai năng lực chẳng có gì, đành phải nghĩ đường tiến tới. Giữa phe mua và phe bán vốn không hình tướng, từ trước đã sống như lưỡi dao liếm lấy mép, vọng tưởng một ngày ngộ ra. Mong lớp trẻ có lúc rảnh rỗi; chờ ta gây dựng lại ngày mai, nâng chén rượu mà nói với chư vị!