Gió khẽ nhấc mái tóc đỏ một góc Cả một dải xanh biếc trên núi tràn vào nơi khóe mi Những dãy núi xa trải rộng chiếc áo mây nhẹ Em giẫm vỡ một vạt nắng, chạy về phía đồng hoang
Những lớp núi xanh chồng điệp lặng yên đứng xa xa Đá lẫn trong cỏ nằm tựa trên trời quang Nhân gian muôn ngàn huyên náo Ngay lúc này, tất cả đều bị bóng lưng của em nhẹ nhàng bỏ lại