Tôi đã dành một chút thời gian xem lại kiến trúc của Babylon sau khi nhận ra phần lớn cuộc thảo luận vẫn xoay quanh “Bitcoin staking” mà chưa thực sự nói về các động lực nằm bên dưới.
Ý tưởng kỹ thuật thì dễ để đánh giá cao: để BTC được tự quản (self-custodied) nhưng vẫn đóng góp vào việc đảm bảo an ninh của các hệ sinh thái PoS. Câu hỏi khó hơn là liệu thiết kế kinh tế có giữ được sự cân bằng khi sự mới mẻ đã qua hay không.
Đó là lúc tôi dừng lại.
Những người nắm giữ Bitcoin thường tối ưu để bảo toàn vốn. Còn những người nắm giữ token quản trị thường tối ưu để thúc đẩy tăng trưởng hệ sinh thái. Hai mục tiêu đó không phải lúc nào cũng trùng khớp. Babylon đang cố gắng kết nối hai nhóm này thành một mô hình an ninh duy nhất, và điều đó có vẻ là một thử nghiệm lớn hơn nhiều so với chính cơ chế staking.
Thậm chí tôi đã ghi ra vài ý sau khi đọc lại tài liệu, vì cứ tự hỏi rằng rồi nhiều năm sau sẽ điều gì xảy ra—khi việc tham gia không còn được thúc đẩy chủ yếu bởi các ưu đãi ban đầu mà nhiều hơn bởi nhu cầu thực sự đối với an ninh. Liệu giao thức một cách tự nhiên sẽ tạo ra sự liên kết lâu dài, hay cuối cùng nó phải tiếp tục trả thưởng cho người tham gia để duy trì cùng mức độ gắn kết?
Tôi nghĩ đây là phần xứng đáng được quan tâm hơn. Công nghệ thì thú vị, nhưng thiết kế động lực thường là thứ quyết định liệu một mạng lưới sẽ trưởng thành hay dần mất đà.
Tôi quan tâm nhiều hơn đến cách hành vi người dùng thay đổi theo thời gian, thay vì các chỉ số “headline”. Theo bạn, điều gì sẽ quan trọng hơn đối với Babylon trong dài hạn: sự tăng trưởng của các BTC stakers hay sức mạnh của nền kinh tế BABY?