Binance Square

BNB零度

加密网文,喜欢的动动您发财的金手指帮忙点个赞,感激涕零!!!
32 Đang theo dõi
179 Người theo dõi
336 Đã thích
8 Đã chia sẻ
Bài đăng
·
--
Xem bản dịch
第三章 一拳两拳#美军封锁霍尔木兹海峡 我没有松开的意思,任由陈德两只手拼命的拨弄,他掏空了身体,哪里是我这样每天干重体力活的壮汉的对手。无论他怎么挣脱,都是徒劳。 陈德气急败坏,指着我的鼻子骂道:“你特么的是不是疯了?你想要干什么?” “给我钱!”我斩钉截铁的道。 陈德脸红脖子粗,“小子!我跟你说!现在可是法制社会!你说我欠你的钱!你有我亲手打的欠条吗?” 我一愣,“我带你给你干活!我们有合同的!” 陈德毫不知耻的道:“我问的是欠条!合同又不是我签的!” 合同确实不是他签的,是他小舅子签的,但是都是他在管理我们啊。 陈德阴阴一笑,“要么拿我陈德亲自签名的欠条!要么你去找跟你签订合同的!现在你马上给我松开!不然我报警了!” 是啊!他并不是跟我签订合同的人,我也没有他亲手写下的欠条!我找他要钱,真的要不上。 可是工地上所有的事情都是他来安排,谁都知道他的小舅子就是个幌子。管不了任何事的傀儡! 而且他小舅子现在已经回老家过年去了!我都不知道去哪里找他! 陈德这个王八蛋,当时签订合同的时候,打的就是这个主意吧? 陈德轻松的笑了笑,笑得好无耻,“赶紧松开!不然我真的报警了!” 妻子劳累的身影,孩子期盼的眼神,老丈人在病床上奄奄一息的样子。还有一碗面都吃不起的窘迫! 我怎么可能松开! 我摇摇头, “工地上谁都知道你小舅子只是个看材料的!什么都是你说算的!陈总,我真的是没办法了。我真的是很需要这笔钱!我老丈人等着这钱做手术呢!我老婆等着这钱置办年货呢!我连吃饭的钱都没有了!陈总,您就行行好!把钱给我吧!” 世界有时候很离奇!离奇得让人都觉得不可思议! 挥汗如雨,勤勤恳恳的干了一年的苦力活,最后要自己的血汗钱的时候,还要这么卑微! 这不是我悲愤的时候。哪怕是卑微到让我下跪,抽自己几个耳光,只要给我钱!我都可以的! 陈德很不耐烦,腾出手来拿起手机,在屏幕上拨出了110三个数字,拇指摁在拨打键上,蛮横的看着我,“我数123,你要是不松开!我就让警察来评评理!” 我不是不懂法!我是专科生。当被债务压得喘不过气来的时候,一个专科生在江城能找到的工作撑死了一个月工资四千块! 可是工地上做大工,只要能吃苦!起码能赚八千块! 但是,我只知道工资高,却忽略了人心险恶! 如果警察来了,很明显,我并不占理! 就算我说明了他跟他小舅子的关系。但是警方依旧需要时间去证实! 一如当初我去劳动部门请求支持的时候,那里的人依旧是这个说法,需要时间调查! 可是今天已经是腊月二十四!不!腊月二十五! 无论是哪个部门调查,真要出结果,起码也得是年后去了.......... 老丈人要治病!妻子女儿要过年! 我等不及! 陈德无耻的样子,已经摆明了不想给我钱! 我也没什么退路! 我心一横,“你愿意报就报吧!反正,你要是不给我钱!我过不去这个年!我就跟着你,你也别想过这个年!” 陈德俊逸的脸上一黑,最后轻蔑的斜视着我,直接拨出去了电话,“喂!110 嘛?我被人劫持了!没错.........” 我只是要我的血汗钱,怎么就变成了劫持呢? 我急了,靠近了车窗大喊道:“我是个民工!我只是找他要回我的血汗钱!我没有劫持他!我没有!他诬陷我!诬陷我.........” 车子里的陈德把手机送得远远的,然后也大声道:“锦绣花园南门!你们快派人来!他情绪很激动,很有可能要杀人!” 陈德这个王八蛋很坏,故意把事情说得很严重!目的是想让警方早点来,好摆脱我! 为什么他要这么坏? 我真的想不明白! 他把手机扔给了旁边的美女,可能是因为报警了,知道警察马上就要来了。 人也变得底气十足,手指着我的鼻子道:“你赶紧给老子放开!不然老子对你不客气了!” 我当然不怕这样的威胁,“把钱给我,我就走!” 陈德冷笑一声,“老子就是不给你钱你能把我怎么样?我就不信你还敢打我?你要知道老子的关系分分钟可以弄死你个乡巴佬!” 我执拗的紧抓着他的胸口不放,“欠债还钱!天经地义!你今天不给我钱,我跟你没完!” 他的脸色瞬间一冷,直接一耳光扇在我的脸上,我一下子被打愣了,“你干嘛打我?” 他阴笑道:“老子打了!怎么滴?你还敢还手不成?” 妻子哀怨的眼神,老丈人枯槁的脸,女儿冻得通红的小手,一碗面都吃不起的窘迫,都是拜眼前这个人所赐! 而他竟然还打我?还他么的有没有天理了? 一股血气瞬间涌上头来,挤压了我所有的理智? 我钵大的拳头迅疾照着他的丑恶的嘴脸狠狠的砸了过去,一拳,两拳......... 我似乎要把所有的怨气,委屈,心酸统统的发泄出来........ 鲜血在车厢里飞溅,旁边妖娆女子惊声尖叫,“打死人啊!要出人命了啊!快来人啊..........” 后来发生了什么,我真的是记不清楚了。 第一次经历这样的事,我的脑子一直都是懵的! 当我清醒过来的时候,已经深处在狭小的铁笼子里。 我知道这里是关坏人的地方,我并不是一个坏人,我只是想要回自己的血汗钱! 他先打我的! 可是无论那个妖娆的女人还是保安,都说是我先动手的,陈德甚至连手都没有还......... 看着妖娆的女人,看着势利的保安,看着公正的警官,看着亮闪闪的日光灯,我突然间觉得世界颠倒过来,头重脚轻,晕眩中感觉这世界一片昏暗...........$BNB $ETH 感谢关注,继续努力!😊每天三章!

第三章 一拳两拳

#美军封锁霍尔木兹海峡
我没有松开的意思,任由陈德两只手拼命的拨弄,他掏空了身体,哪里是我这样每天干重体力活的壮汉的对手。无论他怎么挣脱,都是徒劳。
陈德气急败坏,指着我的鼻子骂道:“你特么的是不是疯了?你想要干什么?”
“给我钱!”我斩钉截铁的道。
陈德脸红脖子粗,“小子!我跟你说!现在可是法制社会!你说我欠你的钱!你有我亲手打的欠条吗?”
我一愣,“我带你给你干活!我们有合同的!”
陈德毫不知耻的道:“我问的是欠条!合同又不是我签的!”
合同确实不是他签的,是他小舅子签的,但是都是他在管理我们啊。
陈德阴阴一笑,“要么拿我陈德亲自签名的欠条!要么你去找跟你签订合同的!现在你马上给我松开!不然我报警了!”
是啊!他并不是跟我签订合同的人,我也没有他亲手写下的欠条!我找他要钱,真的要不上。
可是工地上所有的事情都是他来安排,谁都知道他的小舅子就是个幌子。管不了任何事的傀儡!
而且他小舅子现在已经回老家过年去了!我都不知道去哪里找他!
陈德这个王八蛋,当时签订合同的时候,打的就是这个主意吧?
陈德轻松的笑了笑,笑得好无耻,“赶紧松开!不然我真的报警了!”
妻子劳累的身影,孩子期盼的眼神,老丈人在病床上奄奄一息的样子。还有一碗面都吃不起的窘迫!
我怎么可能松开!
我摇摇头, “工地上谁都知道你小舅子只是个看材料的!什么都是你说算的!陈总,我真的是没办法了。我真的是很需要这笔钱!我老丈人等着这钱做手术呢!我老婆等着这钱置办年货呢!我连吃饭的钱都没有了!陈总,您就行行好!把钱给我吧!”
世界有时候很离奇!离奇得让人都觉得不可思议!
挥汗如雨,勤勤恳恳的干了一年的苦力活,最后要自己的血汗钱的时候,还要这么卑微!
这不是我悲愤的时候。哪怕是卑微到让我下跪,抽自己几个耳光,只要给我钱!我都可以的!
陈德很不耐烦,腾出手来拿起手机,在屏幕上拨出了110三个数字,拇指摁在拨打键上,蛮横的看着我,“我数123,你要是不松开!我就让警察来评评理!”
我不是不懂法!我是专科生。当被债务压得喘不过气来的时候,一个专科生在江城能找到的工作撑死了一个月工资四千块!
可是工地上做大工,只要能吃苦!起码能赚八千块!
但是,我只知道工资高,却忽略了人心险恶!
如果警察来了,很明显,我并不占理!
就算我说明了他跟他小舅子的关系。但是警方依旧需要时间去证实!
一如当初我去劳动部门请求支持的时候,那里的人依旧是这个说法,需要时间调查!
可是今天已经是腊月二十四!不!腊月二十五!
无论是哪个部门调查,真要出结果,起码也得是年后去了..........
老丈人要治病!妻子女儿要过年!
我等不及!
陈德无耻的样子,已经摆明了不想给我钱!
我也没什么退路!
我心一横,“你愿意报就报吧!反正,你要是不给我钱!我过不去这个年!我就跟着你,你也别想过这个年!”
陈德俊逸的脸上一黑,最后轻蔑的斜视着我,直接拨出去了电话,“喂!110 嘛?我被人劫持了!没错.........”
我只是要我的血汗钱,怎么就变成了劫持呢?
我急了,靠近了车窗大喊道:“我是个民工!我只是找他要回我的血汗钱!我没有劫持他!我没有!他诬陷我!诬陷我.........”
车子里的陈德把手机送得远远的,然后也大声道:“锦绣花园南门!你们快派人来!他情绪很激动,很有可能要杀人!”
陈德这个王八蛋很坏,故意把事情说得很严重!目的是想让警方早点来,好摆脱我!
为什么他要这么坏?
我真的想不明白!
他把手机扔给了旁边的美女,可能是因为报警了,知道警察马上就要来了。
人也变得底气十足,手指着我的鼻子道:“你赶紧给老子放开!不然老子对你不客气了!”
我当然不怕这样的威胁,“把钱给我,我就走!”
陈德冷笑一声,“老子就是不给你钱你能把我怎么样?我就不信你还敢打我?你要知道老子的关系分分钟可以弄死你个乡巴佬!”
我执拗的紧抓着他的胸口不放,“欠债还钱!天经地义!你今天不给我钱,我跟你没完!”
他的脸色瞬间一冷,直接一耳光扇在我的脸上,我一下子被打愣了,“你干嘛打我?”
他阴笑道:“老子打了!怎么滴?你还敢还手不成?”
妻子哀怨的眼神,老丈人枯槁的脸,女儿冻得通红的小手,一碗面都吃不起的窘迫,都是拜眼前这个人所赐!
而他竟然还打我?还他么的有没有天理了?
一股血气瞬间涌上头来,挤压了我所有的理智?
我钵大的拳头迅疾照着他的丑恶的嘴脸狠狠的砸了过去,一拳,两拳.........
我似乎要把所有的怨气,委屈,心酸统统的发泄出来........
鲜血在车厢里飞溅,旁边妖娆女子惊声尖叫,“打死人啊!要出人命了啊!快来人啊..........”
后来发生了什么,我真的是记不清楚了。
第一次经历这样的事,我的脑子一直都是懵的!
当我清醒过来的时候,已经深处在狭小的铁笼子里。
我知道这里是关坏人的地方,我并不是一个坏人,我只是想要回自己的血汗钱!
他先打我的!
可是无论那个妖娆的女人还是保安,都说是我先动手的,陈德甚至连手都没有还.........
看着妖娆的女人,看着势利的保安,看着公正的警官,看着亮闪闪的日光灯,我突然间觉得世界颠倒过来,头重脚轻,晕眩中感觉这世界一片昏暗...........$BNB $ETH

感谢关注,继续努力!😊每天三章!
Xem bản dịch
第二章 半碗面忍不住鼻子一酸,....... 可我还是个男人,生生把泪花压在眼窝里,不敢让它流出来......... 大哥呵呵一笑,“好啊!里面坐!兄弟,外边冷!!” 我低着头连连点头,“谢谢!大哥!” 低着头走进了面馆,面馆中间有个大炉子,长长的烟囱散发着热浪,暖和得很! 我坐在了炉子边上,差不多有些冻僵的手脚尽量靠近炉子,拼命的吸收着热量........ 浑身上下终于有些热气的时候,大哥端着一碗面条放在了我的面前。 看着满满的一大碗热气腾腾的宽条拉面,上面还铺着两个金黄的荷包蛋。 我抬头看了看老板,“老板........那个........你是不是搞错了?我要的是半碗,也没有要荷包蛋.........” 老板冲我咧嘴一笑,若无其事的道:“最后一坨面了,鸡蛋也是最后两个了!留到明天,就不新鲜了!兄弟你就当帮我个忙!吃了吧!浪费了怪可惜的!还是收你半碗的钱!” 说完,他就开始收拾。不再看我。 而我已经不知道说什么好。那一块白布下面盖着厚厚的一坨面团,那不锈钢的的汤盆里隐隐约约还能看见好多荷包蛋! 都不是最后的,都不是要浪费的........ 很显然我来回的徘徊,老板注意到了我,并且察觉出我的窘迫。然后不露痕迹的释放出善良! 这不是施舍!这是善良! 在这个凄冷的凌晨,这善良让我无比的温暖! 我低下头,任由宽面条弥漫的热气,荷包蛋弥漫的香气,模糊了我的视线.......... 再也抑制不住的心酸,化作豆大的泪珠,滚落在面汤里,我没有一丝的犹豫,拿起筷子大口大口的吃了起来........ 落魄至此,有什么资格嫌弃自己的眼泪? 卑微到此,眼泪也就不值钱........ 我是一个男人,一个三十一岁的男人~! 这本该是一个事业有成,家庭幸福,偶尔还可以奢侈一下的年纪! 而我,却把自己过成了一碗拉面都吃不起的窘迫,我有一万个理由唾弃自己........... 面条很好吃,哪怕是我狼吞虎咽,我依旧可以肯定,这是我这辈子吃过最好的面条! 我一直低着头,廉价的自尊也是自尊,我不想别人看到我哭的样子。 很快,一碗面条被我风卷残云一般吃光,我实在是太冷,太饿了........ 整个人也暖洋洋的,像是重新活过来一样。 拿起桌子上的小卷卫生纸,撕下来长长一截,连带着嘴角的汤汁,还有眼中的泪痕一并擦了个干干净净......... 无论多么窘迫,总是还要活下去的......... 我站了起来,低着头走到了老板跟前,递过去一张五元的纸币,一直在我裤兜里,这已经是我最后的家当,怕掉了,一直攥在手里揉得皱巴巴的。 老板接了过去,没有看我。 我其实很怕他看我的。 他只是接了过去,低着头从旁边的塑料袋里拿出两个一元硬币,递到了我的手里。 我深深的鞠了一躬,满怀感激的说了一声,“谢谢!” 周远啊,你要永远记住这一天啊!永远记住没有钱窘迫,永远记住这一碗面,两个鸡蛋的温暖............ 我头也不回的出了拉面馆,重新回到了冰冷的街边。 一辆白色的宝马车,在对面小区门口减速,正在拐弯,要进小区! 熟悉的车牌号让我浑身一激灵,正是我要等的人。 我瞬间激动了。 拔腿就狂奔了过去。 找到了陈德这个王八蛋,把欠我的工钱要回来。我还勉强有脸回到那个家里,勉强的冲老婆笑笑,勉强的过个年........ 如果要不回来工钱,我甚至都不敢回家。 所以,今天一定要把钱要回来! 无论如何,必须! 我一路狂奔,堪堪在白色的宝马车进入小区的闸口前,拦在车头。 借着灯光,驾驶位上坐着的正是陈德。哪怕快五十岁的他,依旧相貌堂堂,一副好皮囊! 副驾驶上坐着一个妖艳的女子。撑死了不过二十多岁。肤白貌美! 陈德身边的女人跟走马灯一样的换,随着工地越干越多,副驾驶上的女人也越来越年轻! 我很清楚,陈德睡的每一个女人花的钱,都比我辛辛苦苦的一年的钱多! 车子里的暖气很足!装饰很考究!味道也很香..........想想我连六块钱一碗的面都吃不起,强烈的反差让我有些扭曲! 小时候课本上教育我们说钱是万恶之源!长大了才知道穷才是万恶之源! 慌了一下的陈德,定睛看了看我,似乎认出了我。又像是没有认出我,摁响了喇叭!滴滴! 很明显是想让我让开去路,看来是想装不认识我! 你装傻!我怎么可能让你得逞! 我今天是一定要拿到钱的。 但是钱在人家手里,我还得舔着笑脸,“陈总!您不认识我了?” 陈德摇下了车窗,根本就没有看我,冲着旁边站着保安怒吼道:“你们傻站在那里做什么?每个月几千块的物业费养着你们,是让们在这里看着业主回不了家吗?还不赶紧把这个乡巴佬给我轰走!” 一旁的两个保安赶紧跑了过来,其中一个咋呼道:“赶紧走开!赶紧走开!” 我赶紧大声道:“这个人欠我的工钱!我找他是要债的!你让我走开,六万块你给我啊?” 两个保安傻眼了。 我毫不客气的直接冲到了车窗旁边,丢掉了所有幻想和客套。既然他已经打定主意装不认识我,而我必须要拿到钱!那还有什么客气的! 一把拽住了陈德胸口的领带,直接了当,“陈总!你今天必须把钱给我!” 陈德一巴掌打在我的手上,斥责道:“周远,你给我放开!你特么的给我放开!” #Circle拒冻结被盗USDC $BNB $ASTER

第二章 半碗面

忍不住鼻子一酸,.......
可我还是个男人,生生把泪花压在眼窝里,不敢让它流出来.........
大哥呵呵一笑,“好啊!里面坐!兄弟,外边冷!!”
我低着头连连点头,“谢谢!大哥!”
低着头走进了面馆,面馆中间有个大炉子,长长的烟囱散发着热浪,暖和得很!
我坐在了炉子边上,差不多有些冻僵的手脚尽量靠近炉子,拼命的吸收着热量........
浑身上下终于有些热气的时候,大哥端着一碗面条放在了我的面前。
看着满满的一大碗热气腾腾的宽条拉面,上面还铺着两个金黄的荷包蛋。
我抬头看了看老板,“老板........那个........你是不是搞错了?我要的是半碗,也没有要荷包蛋.........”
老板冲我咧嘴一笑,若无其事的道:“最后一坨面了,鸡蛋也是最后两个了!留到明天,就不新鲜了!兄弟你就当帮我个忙!吃了吧!浪费了怪可惜的!还是收你半碗的钱!”
说完,他就开始收拾。不再看我。
而我已经不知道说什么好。那一块白布下面盖着厚厚的一坨面团,那不锈钢的的汤盆里隐隐约约还能看见好多荷包蛋!
都不是最后的,都不是要浪费的........
很显然我来回的徘徊,老板注意到了我,并且察觉出我的窘迫。然后不露痕迹的释放出善良!
这不是施舍!这是善良!
在这个凄冷的凌晨,这善良让我无比的温暖!
我低下头,任由宽面条弥漫的热气,荷包蛋弥漫的香气,模糊了我的视线..........
再也抑制不住的心酸,化作豆大的泪珠,滚落在面汤里,我没有一丝的犹豫,拿起筷子大口大口的吃了起来........
落魄至此,有什么资格嫌弃自己的眼泪?
卑微到此,眼泪也就不值钱........
我是一个男人,一个三十一岁的男人~!
这本该是一个事业有成,家庭幸福,偶尔还可以奢侈一下的年纪!
而我,却把自己过成了一碗拉面都吃不起的窘迫,我有一万个理由唾弃自己...........
面条很好吃,哪怕是我狼吞虎咽,我依旧可以肯定,这是我这辈子吃过最好的面条!
我一直低着头,廉价的自尊也是自尊,我不想别人看到我哭的样子。
很快,一碗面条被我风卷残云一般吃光,我实在是太冷,太饿了........
整个人也暖洋洋的,像是重新活过来一样。
拿起桌子上的小卷卫生纸,撕下来长长一截,连带着嘴角的汤汁,还有眼中的泪痕一并擦了个干干净净.........
无论多么窘迫,总是还要活下去的.........
我站了起来,低着头走到了老板跟前,递过去一张五元的纸币,一直在我裤兜里,这已经是我最后的家当,怕掉了,一直攥在手里揉得皱巴巴的。
老板接了过去,没有看我。
我其实很怕他看我的。
他只是接了过去,低着头从旁边的塑料袋里拿出两个一元硬币,递到了我的手里。
我深深的鞠了一躬,满怀感激的说了一声,“谢谢!”
周远啊,你要永远记住这一天啊!永远记住没有钱窘迫,永远记住这一碗面,两个鸡蛋的温暖............
我头也不回的出了拉面馆,重新回到了冰冷的街边。
一辆白色的宝马车,在对面小区门口减速,正在拐弯,要进小区!
熟悉的车牌号让我浑身一激灵,正是我要等的人。
我瞬间激动了。
拔腿就狂奔了过去。
找到了陈德这个王八蛋,把欠我的工钱要回来。我还勉强有脸回到那个家里,勉强的冲老婆笑笑,勉强的过个年........
如果要不回来工钱,我甚至都不敢回家。
所以,今天一定要把钱要回来!
无论如何,必须!
我一路狂奔,堪堪在白色的宝马车进入小区的闸口前,拦在车头。
借着灯光,驾驶位上坐着的正是陈德。哪怕快五十岁的他,依旧相貌堂堂,一副好皮囊!
副驾驶上坐着一个妖艳的女子。撑死了不过二十多岁。肤白貌美!
陈德身边的女人跟走马灯一样的换,随着工地越干越多,副驾驶上的女人也越来越年轻!
我很清楚,陈德睡的每一个女人花的钱,都比我辛辛苦苦的一年的钱多!
车子里的暖气很足!装饰很考究!味道也很香..........想想我连六块钱一碗的面都吃不起,强烈的反差让我有些扭曲!
小时候课本上教育我们说钱是万恶之源!长大了才知道穷才是万恶之源!
慌了一下的陈德,定睛看了看我,似乎认出了我。又像是没有认出我,摁响了喇叭!滴滴!
很明显是想让我让开去路,看来是想装不认识我!
你装傻!我怎么可能让你得逞!
我今天是一定要拿到钱的。
但是钱在人家手里,我还得舔着笑脸,“陈总!您不认识我了?”
陈德摇下了车窗,根本就没有看我,冲着旁边站着保安怒吼道:“你们傻站在那里做什么?每个月几千块的物业费养着你们,是让们在这里看着业主回不了家吗?还不赶紧把这个乡巴佬给我轰走!”
一旁的两个保安赶紧跑了过来,其中一个咋呼道:“赶紧走开!赶紧走开!”
我赶紧大声道:“这个人欠我的工钱!我找他是要债的!你让我走开,六万块你给我啊?”
两个保安傻眼了。
我毫不客气的直接冲到了车窗旁边,丢掉了所有幻想和客套。既然他已经打定主意装不认识我,而我必须要拿到钱!那还有什么客气的!
一把拽住了陈德胸口的领带,直接了当,“陈总!你今天必须把钱给我!”
陈德一巴掌打在我的手上,斥责道:“周远,你给我放开!你特么的给我放开!”
#Circle拒冻结被盗USDC $BNB $ASTER
Xem bản dịch
第一章 故事的开始#美SEC称部分DeFi界面可免经纪商注册 最近三年,日子和我,都很难过! 特别是现在的我,已经不知道在这条街道上来来回回的转了几圈! 因为太冷,我已经穿上了我所有的衣服,依旧冻得我不停的跺脚取暖! 肚子也很饿! 已经整整一天水米未进的我,兜里还剩下五块钱! 今天是腊月二十四,按照楚地的风俗,今天应该个万家团圆的日子,因为今天是小年,是接祖先回家过年的日子。 而我却只能在这个小年夜,独自在寒风中,苦苦的守候着项目部的陈总。 因为他欠我六万的工钱没有给我! 忙活了一年,都指望着这钱过年。而我更需要这钱,因为我老丈人还躺在医院里,等着钱动手术! 我狠狠的跺跺脚,手放在嘴边不停的哈着热气,让自己的身体尽量不要因为寒冷而变得僵硬! 工地停工是腊月十七,头三天陈总还能看见人,拍着胸脯保证说三天内给钱我们回家过年! 三天后,就看不见他的人了,工地上,除了一个看材料的大爷,再也没有一个人影! 我在工棚里一直等,等到了腊月二十三,其他 人实在熬不住了,就先后回家了。 而我想想媳妇哀怨的眼神,想想还在病床上奄奄一息的老丈人! 等着我带钱回去救命。我只能选择留下。 缠了看门老大爷几个小时,算是打听到了陈总住的小区地址,就是眼前的这个名字叫做锦绣花园的高档小区。本来想直接进去,穿着打扮实在是不像是这里的业主,直接被保安拦下了。 我只好站在小区的门口守候着!守着! 忍不住开始跑动了起来,边跑边看了看手机,现在已经是十一点半。 我是晚上六点左右来这里的,如果陈总那个王八蛋一直在家里。根本就不在外面,不用回家,那么就意味着我在这零下七度的天气里的苦苦守候,完全是白遭罪! 可是,我能怎么办? 谁让自己当初一意孤行,败光了家业呢? 当我决定弯下腰来重新开始的时候,我已经丢掉了所有往日的荣光和廉价的自尊! 是的,当自己落魄的时候,什么都是廉价的! 友情是廉价的,亲情也不例外! 爱情呢? 还好吧? 想想妻子林婉的花容月貌。 我似乎也不那么冷了。 一个211的学霸美女,我这个专科生不知道是几辈子修来的福气,能得到她的青睐,还把她娶回了家。 想想她现在除了上班,还要干一份兼职,这一年来车贷,房贷,还有孩子的学费,还有生活费都是她一个人撑住的。谁知道屋漏偏逢绵阴雨,林婉的父亲突然中风住院。 想想她那张日渐消瘦,憔悴,不由得心中一阵绞痛! 我愧对她!很愧对她! 我曾经发誓............. 算了,这两年来我发的誓还少吗?没有用的! 唉.......... 狗日的生活, 为什么就不让我喘口气呢? 今天这钱我是一定要要到手的,干了一年了,每个月除了两千块的生活费,剩下的钱就这么多了! 前几天还信誓旦旦的宽慰老婆,马上就六万块了,医保剩余部分有着落了! 如果就这么两手空空的回去,怎么跟她说呢?当时的她是那么的高兴,兴奋........ 我再度给自己打气,这钱是一定要拿到手的! 冻得有些脚麻的我,想再跑几圈暖暖身子。 肚子却不争气的“咕咕”叫了起来。 一天没吃饭了! 我看向了小区对面底商的一家面馆! 门口蒸汽炉子冒着腾腾的热气,一个穿着白大褂的大哥手法娴熟的拉好了一碗银丝一般的面条,扔进了锅里,长柄笊篱快速的在大锅里翻滚着,没两分钟, 捞出了一碗腾着热气的面条,放进大碗里,然后从旁边的煤炉子的炖罐里,盛出了一大勺牛肉汤,浇在了面条上面,撒上香菜,葱....... 我看完了整个过程。 肚子再度不争气的咕咕叫了起来,忍不住咽了一口口水。 插在裤兜里的手,紧紧攥住那剩下的五块钱。 素面六块钱一碗,看着那个那么和蔼,也许买五块钱的面,应该可以商量的来! 可是如果五块钱买了面条,那么明天回工地或者回家的公交车费就没有了! 我真的是饿了! 如果不吃饭的话,那个王八蛋要是回来了,我估计都没有力气跟他理论! 今天,我是死活要要到我的工钱的! 不管用什么办法! 我恨恨的想着! 所以我要补充体力! 我犹豫了下,终于还是走到了面馆前。 里面还有两个人在吃面,我有点不好意思,因为我的打算可能有些丢人。所以,我假装路过,走了过去。 过了一会,又走了回来,那对情侣 倒是吃完了,但是两个人在那里说说笑笑,没有走的意思。 我再一次假装路过........ 走到这头的我,浑身已经有些发软,我觉得我要是再不吃点东西,可能会扛不住! 我在寒风里缩着脖子,发着抖!眼巴巴的看着面馆的出口。 终于,那对情侣有说有笑的走了出来。 看着她们走得有些远了,我拖着疲惫的双腿走到了面馆跟前,老板是个四十多岁的汉子,白白净净,胖胖的,笑容很和气,“兄弟!吃面?” 我犹豫了下,点点头,“那个.......大哥........我最近在减肥,晚上不敢吃多,可是我又饿!能不能给我来半碗..........” 说完,不擅长说谎的我,下意识的脸红低下了头。 一碗六块钱, 半碗就是三块钱。我想剩下两块钱明天坐公交车回家。 这也是为什么我一直要等着这里没人的时候,才敢过来的原因! 说是扔掉了廉价的自尊,可是我这么大个汉子,一碗面都买不起.......我自己都觉得丢人! 忍不住鼻子一酸,....... 可我还是个男人,生生把泪花压在眼窝里,不敢让它流出来.........#孙宇晨指控WLFI锁资产 $BNB $ASTER

第一章 故事的开始

#美SEC称部分DeFi界面可免经纪商注册
最近三年,日子和我,都很难过!
特别是现在的我,已经不知道在这条街道上来来回回的转了几圈!
因为太冷,我已经穿上了我所有的衣服,依旧冻得我不停的跺脚取暖!
肚子也很饿!
已经整整一天水米未进的我,兜里还剩下五块钱!
今天是腊月二十四,按照楚地的风俗,今天应该个万家团圆的日子,因为今天是小年,是接祖先回家过年的日子。
而我却只能在这个小年夜,独自在寒风中,苦苦的守候着项目部的陈总。
因为他欠我六万的工钱没有给我!
忙活了一年,都指望着这钱过年。而我更需要这钱,因为我老丈人还躺在医院里,等着钱动手术!
我狠狠的跺跺脚,手放在嘴边不停的哈着热气,让自己的身体尽量不要因为寒冷而变得僵硬!
工地停工是腊月十七,头三天陈总还能看见人,拍着胸脯保证说三天内给钱我们回家过年!
三天后,就看不见他的人了,工地上,除了一个看材料的大爷,再也没有一个人影!
我在工棚里一直等,等到了腊月二十三,其他 人实在熬不住了,就先后回家了。
而我想想媳妇哀怨的眼神,想想还在病床上奄奄一息的老丈人!
等着我带钱回去救命。我只能选择留下。
缠了看门老大爷几个小时,算是打听到了陈总住的小区地址,就是眼前的这个名字叫做锦绣花园的高档小区。本来想直接进去,穿着打扮实在是不像是这里的业主,直接被保安拦下了。
我只好站在小区的门口守候着!守着!
忍不住开始跑动了起来,边跑边看了看手机,现在已经是十一点半。
我是晚上六点左右来这里的,如果陈总那个王八蛋一直在家里。根本就不在外面,不用回家,那么就意味着我在这零下七度的天气里的苦苦守候,完全是白遭罪!
可是,我能怎么办?
谁让自己当初一意孤行,败光了家业呢?
当我决定弯下腰来重新开始的时候,我已经丢掉了所有往日的荣光和廉价的自尊!
是的,当自己落魄的时候,什么都是廉价的!
友情是廉价的,亲情也不例外!
爱情呢?
还好吧?
想想妻子林婉的花容月貌。
我似乎也不那么冷了。
一个211的学霸美女,我这个专科生不知道是几辈子修来的福气,能得到她的青睐,还把她娶回了家。
想想她现在除了上班,还要干一份兼职,这一年来车贷,房贷,还有孩子的学费,还有生活费都是她一个人撑住的。谁知道屋漏偏逢绵阴雨,林婉的父亲突然中风住院。
想想她那张日渐消瘦,憔悴,不由得心中一阵绞痛!
我愧对她!很愧对她!
我曾经发誓.............
算了,这两年来我发的誓还少吗?没有用的!
唉..........
狗日的生活, 为什么就不让我喘口气呢?
今天这钱我是一定要要到手的,干了一年了,每个月除了两千块的生活费,剩下的钱就这么多了!
前几天还信誓旦旦的宽慰老婆,马上就六万块了,医保剩余部分有着落了!
如果就这么两手空空的回去,怎么跟她说呢?当时的她是那么的高兴,兴奋........
我再度给自己打气,这钱是一定要拿到手的!
冻得有些脚麻的我,想再跑几圈暖暖身子。
肚子却不争气的“咕咕”叫了起来。
一天没吃饭了!
我看向了小区对面底商的一家面馆!
门口蒸汽炉子冒着腾腾的热气,一个穿着白大褂的大哥手法娴熟的拉好了一碗银丝一般的面条,扔进了锅里,长柄笊篱快速的在大锅里翻滚着,没两分钟, 捞出了一碗腾着热气的面条,放进大碗里,然后从旁边的煤炉子的炖罐里,盛出了一大勺牛肉汤,浇在了面条上面,撒上香菜,葱.......
我看完了整个过程。
肚子再度不争气的咕咕叫了起来,忍不住咽了一口口水。
插在裤兜里的手,紧紧攥住那剩下的五块钱。
素面六块钱一碗,看着那个那么和蔼,也许买五块钱的面,应该可以商量的来!
可是如果五块钱买了面条,那么明天回工地或者回家的公交车费就没有了!
我真的是饿了!
如果不吃饭的话,那个王八蛋要是回来了,我估计都没有力气跟他理论!
今天,我是死活要要到我的工钱的!
不管用什么办法!
我恨恨的想着!
所以我要补充体力!
我犹豫了下,终于还是走到了面馆前。
里面还有两个人在吃面,我有点不好意思,因为我的打算可能有些丢人。所以,我假装路过,走了过去。
过了一会,又走了回来,那对情侣 倒是吃完了,但是两个人在那里说说笑笑,没有走的意思。
我再一次假装路过........
走到这头的我,浑身已经有些发软,我觉得我要是再不吃点东西,可能会扛不住!
我在寒风里缩着脖子,发着抖!眼巴巴的看着面馆的出口。
终于,那对情侣有说有笑的走了出来。
看着她们走得有些远了,我拖着疲惫的双腿走到了面馆跟前,老板是个四十多岁的汉子,白白净净,胖胖的,笑容很和气,“兄弟!吃面?”
我犹豫了下,点点头,“那个.......大哥........我最近在减肥,晚上不敢吃多,可是我又饿!能不能给我来半碗..........”
说完,不擅长说谎的我,下意识的脸红低下了头。
一碗六块钱, 半碗就是三块钱。我想剩下两块钱明天坐公交车回家。
这也是为什么我一直要等着这里没人的时候,才敢过来的原因!
说是扔掉了廉价的自尊,可是我这么大个汉子,一碗面都买不起.......我自己都觉得丢人!
忍不住鼻子一酸,.......
可我还是个男人,生生把泪花压在眼窝里,不敢让它流出来.........#孙宇晨指控WLFI锁资产 $BNB $ASTER
Vừa thấy tin này tôi đã cười ha ha, cười mãi rồi lại thấy thật buồn! #CZ直播谈新书 Quả thật, lao động vinh quang là câu nói được hô lên cho nông dân nghe từ thời kỳ giải phóng, cuối cùng ai là người được hưởng lợi? Mọi người hãy xem thử nhé! Ngày 9 tháng 4, Tổng Liên đoàn Lao động Trung Quốc đã phát hành thông báo về đối tượng dự kiến được khen thưởng Giải thưởng Lao động Quốc gia 2026. MC đài CCTV Sa Bội Ninh, tay vợt tennis “Hoa vàng” Trương Thúy, và “Hoa hồng” Hà Kiệt ở Ninh Hạ,... dự kiến sẽ nhận Huy chương Giải thưởng Lao động Quốc gia. $BNB $ASTER $人生K线
Vừa thấy tin này tôi đã cười ha ha, cười mãi rồi lại thấy thật buồn! #CZ直播谈新书
Quả thật, lao động vinh quang là câu nói được hô lên cho nông dân nghe từ thời kỳ giải phóng, cuối cùng ai là người được hưởng lợi? Mọi người hãy xem thử nhé!
Ngày 9 tháng 4, Tổng Liên đoàn Lao động Trung Quốc đã phát hành thông báo về đối tượng dự kiến được khen thưởng Giải thưởng Lao động Quốc gia 2026. MC đài CCTV Sa Bội Ninh, tay vợt tennis “Hoa vàng” Trương Thúy, và “Hoa hồng” Hà Kiệt ở Ninh Hạ,... dự kiến sẽ nhận Huy chương Giải thưởng Lao động Quốc gia.
$BNB $ASTER $人生K线
Thời buổi này có đủ chuyện kỳ quặc, Lễ hội hoa anh đào ở Cố Trấn vào ngày 1 tháng 4, đúng vào ngày Cá tháng Tư, trên sân khấu mai mối đã diễn ra một màn kịch khiến người ta phải ngỡ ngàng. Một người đàn ông 51 tuổi lợi dụng lúc vợ đi vệ sinh, lén lên sân khấu đăng ký, tự xưng đã ly hôn nhiều năm, nhiệt tình bày tỏ tình cảm với các nữ khách mời, thậm chí được hai người phụ nữ cùng yêu thích. Khi không khí tại hiện trường đang sôi động, vợ anh ta vội vàng trở lại, chạy lên sân khấu vạch trần ngay tại chỗ, mắng chửi hành vi của anh ta. "Người phụ nữ" từng trải ngay lập tức quát mắng người đàn ông này: "Anh chỉ là một kẻ tồi tệ!", cả hội trường ầm ĩ. Sau đó hai bên xảy ra tranh cãi, cảnh sát can thiệp hòa giải, người đàn ông liên quan đã được khuyên rời khỏi khu vực. #Drift称攻击事件疑为朝鲜黑客策划 #Claude封杀OpenClaw $BNB $人生K线
Thời buổi này có đủ chuyện kỳ quặc, Lễ hội hoa anh đào ở Cố Trấn vào ngày 1 tháng 4, đúng vào ngày Cá tháng Tư, trên sân khấu mai mối đã diễn ra một màn kịch khiến người ta phải ngỡ ngàng. Một người đàn ông 51 tuổi lợi dụng lúc vợ đi vệ sinh, lén lên sân khấu đăng ký, tự xưng đã ly hôn nhiều năm, nhiệt tình bày tỏ tình cảm với các nữ khách mời, thậm chí được hai người phụ nữ cùng yêu thích. Khi không khí tại hiện trường đang sôi động, vợ anh ta vội vàng trở lại, chạy lên sân khấu vạch trần ngay tại chỗ, mắng chửi hành vi của anh ta. "Người phụ nữ" từng trải ngay lập tức quát mắng người đàn ông này: "Anh chỉ là một kẻ tồi tệ!", cả hội trường ầm ĩ. Sau đó hai bên xảy ra tranh cãi, cảnh sát can thiệp hòa giải, người đàn ông liên quan đã được khuyên rời khỏi khu vực. #Drift称攻击事件疑为朝鲜黑客策划
#Claude封杀OpenClaw $BNB $人生K线
Chương thứ năm, hương vị của bà lão TâyNói thật lòng, bây giờ ở nhà đã không còn một hạt gạo nào, đói đến nỗi chuột cũng chạy mất. Tôi đã hỏi Bí thư thôn, liệu có cần phải có thư giới thiệu của thôn khi đi xa không, Bí thư thì hào phóng, ngay tại chỗ đã cấp cho tôi một thư giới thiệu, chứng nhận tôi tên là Trần Nguyên, đi Bắc/Kinh là để thăm bạn, sau đó còn đóng dấu của Ủy ban thôn. Tôi cảm thấy an tâm hơn nhiều sau khi nhận được thư giới thiệu, tôi chưa bao giờ đi xa, trong lòng vẫn có chút lo lắng. Tôi đi mua vé tàu ở ga, đây cũng là lần đầu tiên tôi biết vé tàu lại là một tấm bìa nhỏ dài khoảng bốn centimet, rộng hai centimet. Tôi có vé tàu lúc tám giờ năm phút sáng ngày hôm sau, đến ga Bắc/Kinh lúc mười hai giờ hai mươi tám phút.

Chương thứ năm, hương vị của bà lão Tây

Nói thật lòng, bây giờ ở nhà đã không còn một hạt gạo nào, đói đến nỗi chuột cũng chạy mất.
Tôi đã hỏi Bí thư thôn, liệu có cần phải có thư giới thiệu của thôn khi đi xa không, Bí thư thì hào phóng, ngay tại chỗ đã cấp cho tôi một thư giới thiệu, chứng nhận tôi tên là Trần Nguyên, đi Bắc/Kinh là để thăm bạn, sau đó còn đóng dấu của Ủy ban thôn.
Tôi cảm thấy an tâm hơn nhiều sau khi nhận được thư giới thiệu, tôi chưa bao giờ đi xa, trong lòng vẫn có chút lo lắng.
Tôi đi mua vé tàu ở ga, đây cũng là lần đầu tiên tôi biết vé tàu lại là một tấm bìa nhỏ dài khoảng bốn centimet, rộng hai centimet. Tôi có vé tàu lúc tám giờ năm phút sáng ngày hôm sau, đến ga Bắc/Kinh lúc mười hai giờ hai mươi tám phút.
Chương 4 Sắp đi đến kinh thành rồiTôi theo tay đó mà chụp lại, tay này nối với cẳng tay, lúc này cẳng tay lộ ra một đoạn từ trong áo, dưới ánh sáng màu sắc như giấy trắng. Tôi lại chụp về phía sau, cánh tay này nối với xác của người phụ nữ đó, lúc này cô ấy tóc tai bù xù, ngồi trong quan tài, ngẩng đầu lên dùng đôi mắt mờ mịt nhìn tôi. Tôi lập tức sợ hãi hét lên một tiếng, hai cánh tay dùng sức nắm lấy quan tài mà bò ra ngoài. Khi tôi hô, hình như Hổ Tử đã phản ứng lại, tôi còn chưa leo lên, Hổ Tử đã nhảy ra ngoài. Sau khi nhảy ra ngoài, nó nắm lấy một cánh tay của tôi và kéo mạnh ra ngoài. Nó nửa ngồi trên mặt đất, dùng chân đạp vào quan tài, với một sức mạnh như vậy, đã kéo tôi và xác bên trong ra ngoài.

Chương 4 Sắp đi đến kinh thành rồi

Tôi theo tay đó mà chụp lại, tay này nối với cẳng tay, lúc này cẳng tay lộ ra một đoạn từ trong áo, dưới ánh sáng màu sắc như giấy trắng.
Tôi lại chụp về phía sau, cánh tay này nối với xác của người phụ nữ đó, lúc này cô ấy tóc tai bù xù, ngồi trong quan tài, ngẩng đầu lên dùng đôi mắt mờ mịt nhìn tôi.
Tôi lập tức sợ hãi hét lên một tiếng, hai cánh tay dùng sức nắm lấy quan tài mà bò ra ngoài.
Khi tôi hô, hình như Hổ Tử đã phản ứng lại, tôi còn chưa leo lên, Hổ Tử đã nhảy ra ngoài. Sau khi nhảy ra ngoài, nó nắm lấy một cánh tay của tôi và kéo mạnh ra ngoài. Nó nửa ngồi trên mặt đất, dùng chân đạp vào quan tài, với một sức mạnh như vậy, đã kéo tôi và xác bên trong ra ngoài.
Chương 3: Bàn tay trắng bệchTối hôm đó gió rất lớn, gió tây bắc của mùa xuân cuốn theo cát từ Nội Mông tạo thành bão cát. Chúng tôi đều mang theo xẻng, Hổ Tử còn mang theo một chiếc túi vải xanh. Chúng tôi dùng đèn pin nhưng không chiếu sáng được ba mét, đi từng bước lún sâu, chúng tôi cũng không biết đã ngã bao nhiêu lần, nhưng nhờ vào trí nhớ, chúng tôi vẫn mò đến được nơi. Địa điểm đã tìm thấy, nhưng vị trí cụ thể ở đâu trong đêm tối như mực này thì có chút khó khăn. May mắn còn có cái đống phân của Hổ Tử làm dấu, chúng tôi cúi đầu, từng bước một mò mẫm về phía trước. Cuối cùng sau mười mấy phút dò dẫm, chúng tôi đã tìm thấy cái đống phân đó.

Chương 3: Bàn tay trắng bệch

Tối hôm đó gió rất lớn, gió tây bắc của mùa xuân cuốn theo cát từ Nội Mông tạo thành bão cát. Chúng tôi đều mang theo xẻng, Hổ Tử còn mang theo một chiếc túi vải xanh. Chúng tôi dùng đèn pin nhưng không chiếu sáng được ba mét, đi từng bước lún sâu, chúng tôi cũng không biết đã ngã bao nhiêu lần, nhưng nhờ vào trí nhớ, chúng tôi vẫn mò đến được nơi.
Địa điểm đã tìm thấy, nhưng vị trí cụ thể ở đâu trong đêm tối như mực này thì có chút khó khăn. May mắn còn có cái đống phân của Hổ Tử làm dấu, chúng tôi cúi đầu, từng bước một mò mẫm về phía trước. Cuối cùng sau mười mấy phút dò dẫm, chúng tôi đã tìm thấy cái đống phân đó.
Chương Hai: Anh Em Hổ TửSau khi gửi bà ngoại đi, nhà tôi chỉ còn lại ba mươi mẫu đất, một chiếc xe lớn và một số tranh chữ. Đúng lúc này, chính phủ bắt đầu phân chia đất đai, nhà tôi được phân thành hộ khá giả. Trở thành đối tượng để nông dân nghèo có thể đoàn kết. Tài sản trong nhà tôi đã chất thành ba xe lớn, đều bị thu vào công xã. Dù vậy, nhờ vào sự chăm chỉ và nhanh nhạy của Trần Junru, cuộc sống vẫn tốt hơn nhiều so với những nhà khác. Có một năm vào tháng Chạp, đã có một trận tuyết lớn không thể qua đầu gối. Trần Junru từ bên ngoài đã kéo về một cô gái bằng xe ngựa to, trực tiếp đưa cô ấy lên giường của bố tôi. Cô gái này chính là mẹ tôi. Mẹ tôi đã được bà ngoại đưa từ Hà Nam đến đây trong cảnh ăn xin, nhìn thấy sắp chết cóng đói, Trần Junru đã mang mẹ tôi về. Năm sau, mẹ tôi sinh ra tôi, năm tôi sinh ra đúng lúc bom nguyên tử nổ ra, cả nước vui mừng. Vì vậy Trần Junru đã đặt tên cho tôi là Trần Nguyên. Sau này tôi hỏi sao không gọi là Trần Nguyên Tử, ông ấy nói nghe bà tôi nói qua, tên một chữ thì cao quý, người xưa tên thường là một chữ, chẳng hạn như Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi gì đó. Bố tôi không xem trọng mẹ tôi, ông ấy luôn chê bai bà không có văn hóa, xuất thân ăn xin, một chữ không biết, không hiểu lễ nghĩa. Dần dần, bố tôi bắt đầu áp dụng bạo lực lạnh đối với mẹ. Bố tôi ở nhà cả ngày không làm gì, ngoài việc đánh bạc uống rượu thì nghe hát, hoặc là tìm một người phụ nữ không đứng đắn từ nhà Đông Tiêu Lão Guo để lăng nhăng. Theo thứ bậc, người phụ nữ đó còn là dì họ của bố tôi, cũng là em họ của bà tôi. Việc này đã gây ra nhiều lời đồn đại không hay. Có lần, bố tôi bị Trần Junru bắt từ trong chăn của người phụ nữ đó về và bị đánh một trận tơi bời. Trong cơn tức giận, ông ấy đã đánh cắp một túi bạc từ nhà để cho người tình của mình, rồi bỏ nhà ra đi. Sau đó, bố tôi đã gửi về nhà một bức thư nói rằng ông ấy đã gia nhập quân đội. Rồi sau đó chết ở chiến trường Lao Sơn và trở thành liệt sĩ, quân đội đã gửi về một chiếc hộp đựng tro cốt và một huy chương quân công. Lúc đó tôi đã mười mấy tuổi. Mẹ tôi sinh tôi lúc mới mười sáu tuổi, khi bà góa cũng chỉ khoảng ba mươi tuổi. Trần Junru biết rằng giữ cũng không giữ được.

Chương Hai: Anh Em Hổ Tử

Sau khi gửi bà ngoại đi, nhà tôi chỉ còn lại ba mươi mẫu đất, một chiếc xe lớn và một số tranh chữ. Đúng lúc này, chính phủ bắt đầu phân chia đất đai, nhà tôi được phân thành hộ khá giả. Trở thành đối tượng để nông dân nghèo có thể đoàn kết.
Tài sản trong nhà tôi đã chất thành ba xe lớn, đều bị thu vào công xã. Dù vậy, nhờ vào sự chăm chỉ và nhanh nhạy của Trần Junru, cuộc sống vẫn tốt hơn nhiều so với những nhà khác. Có một năm vào tháng Chạp, đã có một trận tuyết lớn không thể qua đầu gối. Trần Junru từ bên ngoài đã kéo về một cô gái bằng xe ngựa to, trực tiếp đưa cô ấy lên giường của bố tôi. Cô gái này chính là mẹ tôi. Mẹ tôi đã được bà ngoại đưa từ Hà Nam đến đây trong cảnh ăn xin, nhìn thấy sắp chết cóng đói, Trần Junru đã mang mẹ tôi về. Năm sau, mẹ tôi sinh ra tôi, năm tôi sinh ra đúng lúc bom nguyên tử nổ ra, cả nước vui mừng. Vì vậy Trần Junru đã đặt tên cho tôi là Trần Nguyên. Sau này tôi hỏi sao không gọi là Trần Nguyên Tử, ông ấy nói nghe bà tôi nói qua, tên một chữ thì cao quý, người xưa tên thường là một chữ, chẳng hạn như Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi gì đó. Bố tôi không xem trọng mẹ tôi, ông ấy luôn chê bai bà không có văn hóa, xuất thân ăn xin, một chữ không biết, không hiểu lễ nghĩa. Dần dần, bố tôi bắt đầu áp dụng bạo lực lạnh đối với mẹ. Bố tôi ở nhà cả ngày không làm gì, ngoài việc đánh bạc uống rượu thì nghe hát, hoặc là tìm một người phụ nữ không đứng đắn từ nhà Đông Tiêu Lão Guo để lăng nhăng. Theo thứ bậc, người phụ nữ đó còn là dì họ của bố tôi, cũng là em họ của bà tôi. Việc này đã gây ra nhiều lời đồn đại không hay. Có lần, bố tôi bị Trần Junru bắt từ trong chăn của người phụ nữ đó về và bị đánh một trận tơi bời. Trong cơn tức giận, ông ấy đã đánh cắp một túi bạc từ nhà để cho người tình của mình, rồi bỏ nhà ra đi. Sau đó, bố tôi đã gửi về nhà một bức thư nói rằng ông ấy đã gia nhập quân đội. Rồi sau đó chết ở chiến trường Lao Sơn và trở thành liệt sĩ, quân đội đã gửi về một chiếc hộp đựng tro cốt và một huy chương quân công. Lúc đó tôi đã mười mấy tuổi. Mẹ tôi sinh tôi lúc mới mười sáu tuổi, khi bà góa cũng chỉ khoảng ba mươi tuổi. Trần Junru biết rằng giữ cũng không giữ được.
Chương Một: Bản đồ Vạn SơnÔng tôi tên là Chen Junru, là một người tàn tật. Lúc đó, bọn Nhật vừa mới vào thành Bắc Bình, huyện Trường Lê của chúng tôi thuộc quyền quản lý của khu vực Đường Sơn (sau này thì thuộc về Thanh Đảo), là nơi kết nối giữa Bắc Trung Bộ và Đông Bắc, nên bọn Nhật có rất nhiều doanh trại ở đây. Chen Junru đã cưỡi xe la của mình, mang rượu đến cho những quân lính Nhật trong doanh trại. Chen Junru chưa đầy hai mươi tuổi đã có tư duy kinh doanh, nhưng anh đã đánh giá sai chỉ số IQ của bọn Nhật. Anh nghĩ rằng bọn Nhật không nhất thiết thông minh hơn mình, vì vậy anh bắt đầu pha nước vào rượu, lúc đầu chỉ pha ít, rồi dần dần tăng lượng lên.

Chương Một: Bản đồ Vạn Sơn

Ông tôi tên là Chen Junru, là một người tàn tật.
Lúc đó, bọn Nhật vừa mới vào thành Bắc Bình, huyện Trường Lê của chúng tôi thuộc quyền quản lý của khu vực Đường Sơn (sau này thì thuộc về Thanh Đảo), là nơi kết nối giữa Bắc Trung Bộ và Đông Bắc, nên bọn Nhật có rất nhiều doanh trại ở đây.
Chen Junru đã cưỡi xe la của mình, mang rượu đến cho những quân lính Nhật trong doanh trại. Chen Junru chưa đầy hai mươi tuổi đã có tư duy kinh doanh, nhưng anh đã đánh giá sai chỉ số IQ của bọn Nhật. Anh nghĩ rằng bọn Nhật không nhất thiết thông minh hơn mình, vì vậy anh bắt đầu pha nước vào rượu, lúc đầu chỉ pha ít, rồi dần dần tăng lượng lên.
#比特币升回7万 Tôi đã bị bạn gái đá vào ngày đó, cô ấy dùng tiền chia tay mua đồng tiền ảo giả đã về 0. “Cậu chỉ là một kẻ ngu ngốc mãi mãi!” Cô ấy dẫm lên giày cao gót rời đi. Ba năm sau, hội nghị tài chính. Cô ấy là tiếp tân, tôi là khách mời bí ẩn. “Xin chào, ông đại diện cho công ty nào?” “AIBINANCE.” Cô ấy tay run, cà phê rơi xuống—đó là quỹ hàng đầu mà cô ấy mơ ước được vào. Trên bục phát biểu, tôi cho hiển thị biểu đồ K: “Ba năm trước, có người đã nói với tôi rằng thế giới tiền ảo không có tình yêu. Hôm nay tôi muốn nói—” Màn hình lớn chuyển đổi, là ảnh chụp màn hình yêu cầu kết bạn WeChat mà cô ấy gửi cho tôi tối qua. “—Có một số kẻ ngu ngốc, cắt xong vẫn có thể mọc lại.” Toàn trường chấn động. Tối đó, cô ấy gửi cho tôi một bức thư ăn năn ba nghìn chữ, tôi chỉ trả lời một chữ: “Đã đọc.” Sau đó cô ấy trở thành tài xế của tôi. Mỗi ngày nghe tôi họp, nhìn tôi dùng tiền chia tay của cô ấy, kiếm được ba trăm lần. Khi xe dừng ở đèn đỏ, cô ấy nhẹ nhàng hỏi: “Năm đó… bạn có ghét tôi không?” Tôi hạ cửa sổ xe, ném đơn xin nghỉ việc của cô ấy vào gió. “Xuống xe. Bạn đã bị sa thải.” Trong gương chiếu hậu, cô ấy đứng im tại chỗ, giống hệt như biểu đồ K khi thị trường sụp đổ ba năm trước, không kịp cắt lỗ. Nghe nói bây giờ cô ấy đã chuyển sang làm hợp đồng, luôn thích treo một câu ký tên: “Có một số đơn hàng, đóng lại rồi sẽ không mở lại được nữa.”#人生K线 #AIBINANCE $BNB $人生K线
#比特币升回7万 Tôi đã bị bạn gái đá vào ngày đó, cô ấy dùng tiền chia tay mua đồng tiền ảo giả đã về 0.

“Cậu chỉ là một kẻ ngu ngốc mãi mãi!” Cô ấy dẫm lên giày cao gót rời đi.

Ba năm sau, hội nghị tài chính. Cô ấy là tiếp tân, tôi là khách mời bí ẩn.

“Xin chào, ông đại diện cho công ty nào?”
“AIBINANCE.”
Cô ấy tay run, cà phê rơi xuống—đó là quỹ hàng đầu mà cô ấy mơ ước được vào.

Trên bục phát biểu, tôi cho hiển thị biểu đồ K: “Ba năm trước, có người đã nói với tôi rằng thế giới tiền ảo không có tình yêu. Hôm nay tôi muốn nói—”

Màn hình lớn chuyển đổi, là ảnh chụp màn hình yêu cầu kết bạn WeChat mà cô ấy gửi cho tôi tối qua.

“—Có một số kẻ ngu ngốc, cắt xong vẫn có thể mọc lại.”

Toàn trường chấn động.

Tối đó, cô ấy gửi cho tôi một bức thư ăn năn ba nghìn chữ, tôi chỉ trả lời một chữ: “Đã đọc.”

Sau đó cô ấy trở thành tài xế của tôi. Mỗi ngày nghe tôi họp, nhìn tôi dùng tiền chia tay của cô ấy, kiếm được ba trăm lần.

Khi xe dừng ở đèn đỏ, cô ấy nhẹ nhàng hỏi: “Năm đó… bạn có ghét tôi không?”

Tôi hạ cửa sổ xe, ném đơn xin nghỉ việc của cô ấy vào gió.

“Xuống xe. Bạn đã bị sa thải.”

Trong gương chiếu hậu, cô ấy đứng im tại chỗ, giống hệt như biểu đồ K khi thị trường sụp đổ ba năm trước, không kịp cắt lỗ.

Nghe nói bây giờ cô ấy đã chuyển sang làm hợp đồng, luôn thích treo một câu ký tên:

“Có một số đơn hàng, đóng lại rồi sẽ không mở lại được nữa.”#人生K线 #AIBINANCE $BNB $人生K线
#加密市场观察 我2000刀进场,在中文币市场最多接近40000刀,现在还剩500刀,被中文市场洗没了。在中文币市场应该赚钱的,我确亏了,总结一下,不再跟风,只持有。 币安人生,黑马,雪球,咸鱼,人生K线,小股东!#雪球 #人生K线 $BNB $人生K线 $雪球
#加密市场观察 我2000刀进场,在中文币市场最多接近40000刀,现在还剩500刀,被中文市场洗没了。在中文币市场应该赚钱的,我确亏了,总结一下,不再跟风,只持有。
币安人生,黑马,雪球,咸鱼,人生K线,小股东!#雪球 #人生K线 $BNB $人生K线 $雪球
#雪球 #加密市场观察 xem mức tăng của Snowball, biết rằng đã không còn kịp lên xe nữa, bạn bè giới thiệu tôi với Taobao, câu chuyện này rất hay, từ thất bại vươn lên thành công. Mọi người nghĩ sao, hãy để lại bình luận ở phần bình luận! #咸鱼 $BNB $人生K线 $雪球
#雪球 #加密市场观察 xem mức tăng của Snowball, biết rằng đã không còn kịp lên xe nữa, bạn bè giới thiệu tôi với Taobao, câu chuyện này rất hay, từ thất bại vươn lên thành công. Mọi người nghĩ sao, hãy để lại bình luận ở phần bình luận!
#咸鱼 $BNB $人生K线 $雪球
#加密市场观察 赋词一篇 与君共赏 币海浮槎,暗夜听潮。 K线几浮落、止损折竟腰。 咸鱼欲翻身,默叹盐渍难消。 忍屏幕红绿,键盘冷,惜今夜月轮 cao。 甲辰风起,不甘人生长啸。 有黑马、磨蹄欲跃,踏火焚烧。 小股东志,他日贯云霄。 看币安人生,小目标破,K线嘲。 K线就是对韭菜最大的嘲笑! 与君共勉 评论区见👿$BNB $人生K线
#加密市场观察 赋词一篇 与君共赏
币海浮槎,暗夜听潮。
K线几浮落、止损折竟腰。
咸鱼欲翻身,默叹盐渍难消。
忍屏幕红绿,键盘冷,惜今夜月轮 cao。
甲辰风起,不甘人生长啸。
有黑马、磨蹄欲跃,踏火焚烧。
小股东志,他日贯云霄。
看币安人生,小目标破,K线嘲。

K线就是对韭菜最大的嘲笑!
与君共勉 评论区见👿$BNB $人生K线
#ALPHA🔥 Tôi đã từng nuôi ngựa đen, ngựa đen đã lên Alpha, đã nuôi đường đời K, lên Alpha, con tiếp theo sẽ là gì? Có phải là cổ đông nhỏ? Cá khô? Thực ra tôi thích mục tiêu nhỏ hơn, tại sao không ai làm một dự án gọi là mục tiêu nhỏ? Khẩu hiệu là, trước tiên kiếm được một tỷ!🤑 #加密市场观察 #咸鱼 #小股东 #小目标
#ALPHA🔥 Tôi đã từng nuôi ngựa đen, ngựa đen đã lên Alpha, đã nuôi đường đời K, lên Alpha, con tiếp theo sẽ là gì? Có phải là cổ đông nhỏ? Cá khô? Thực ra tôi thích mục tiêu nhỏ hơn, tại sao không ai làm một dự án gọi là mục tiêu nhỏ? Khẩu hiệu là, trước tiên kiếm được một tỷ!🤑
#加密市场观察 #咸鱼 #小股东 #小目标
Đăng nhập để khám phá thêm nội dung
Tham gia cùng người dùng tiền mã hóa toàn cầu trên Binance Square
⚡️ Nhận thông tin mới nhất và hữu ích về tiền mã hóa.
💬 Được tin cậy bởi sàn giao dịch tiền mã hóa lớn nhất thế giới.
👍 Khám phá những thông tin chuyên sâu thực tế từ những nhà sáng tạo đã xác minh.
Email / Số điện thoại
Sơ đồ trang web
Tùy chọn Cookie
Điều khoản & Điều kiện