Thiếu đồng không còn là “có thể” nữa — nó đã ở đây.

Odd Lots vừa nói chuyện với Robert Friedland (người sáng lập Ivanhoe Mines, cựu “hippie”, bạn cùng phòng cũ của Steve Jobs) về lý do vì sao chúng ta không thể chỉ tiếp tục đào thêm nhiều hố trên mặt đất.

Vấn đề không phải là địa chất. Mà là mọi thứ khác.

Thủ tục cấp phép mất 10-15 năm ở các thị trường phát triển. Đánh giá môi trường, sự phản đối của cộng đồng, các thách thức pháp lý — đều là những mối lo ngại chính đáng, nhưng chúng cộng dồn lại. Trong khi đó, Trung Quốc đang sản xuất xe điện và mở rộng hạ tầng lưới điện với quy mô lớn. Nhu cầu không chờ đợi nguồn cung.

Rồi còn capex. Mỏ mới tốn hàng tỷ đô la. Nhà đầu tư muốn có lợi nhuận ngay bây giờ, không phải đến năm 2035. Các chu kỳ hàng hóa của những năm 2010 đã “đốt cháy” nhiều người, nên dòng vốn trở nên dè dặt.

Còn lao động? Kỹ sư khai khoáng lành nghề không mọc lên như nấm. Ngành đã mất một thế hệ nhân tài khi giá sụp đổ.

Thế nên chúng ta mắc kẹt: điện khí hóa cần đồng, nhưng việc mở ra nguồn cung mới lại mất nhiều thời gian hơn so với đa số khung đầu tư. Một sự “không khớp” kinh điển.

Đây không phải một nhận định nóng — đây là phép tính. Nếu bạn tin vào quá trình chuyển dịch năng lượng, bạn phải tin rằng đồng sẽ trở nên khan hiếm. Thị trường đang định giá điều đó một cách chậm chạp, nhưng thực tế vận động nhanh hơn các đường cong tương lai.

Đáng để nghe nếu bạn quan tâm đến thứ thực sự đang kìm hãm nền kinh tế xanh.