#NeverForget
Dù đã trôi qua 25 năm, ký ức về đúng khoảnh khắc ấy vẫn còn sống động một cách đáng kinh ngạc. Tôi thấy mình ngồi ở ghế bên trái trên một chuyến bay của hãng United lúc 8:47 sáng, bay đến LAX, khi tàu bay dừng lại trên đường băng ở Newark. Từ vị trí đó, tôi đã chứng kiến điều không thể tưởng tượng nổi khi chiếc máy bay đầu tiên đâm vào tòa tháp, rồi ngay sau đó là chiếc thứ hai. Tâm trí tôi đơn giản là không thể nào hiểu nổi những gì đang diễn ra ngay ngoài khung cửa sổ của mình.
Sự hoảng loạn thực sự chỉ ập đến sau đó, khi tôi hiểu rõ được thực tế của tình huống và những nỗ lực gọi điện cho gia đình tôi hoàn toàn thất bại. Trong suốt vài giờ liền, việc liên lạc bị gián đoạn hoàn toàn khiến những người thân của tôi không biết liệu tôi có từng ở trên một trong những chuyến bay định mệnh xấu số đó hay không. Cảm giác bất lực tuyệt đối trong khoảng thời gian ấy là điều tôi sẽ không bao giờ quên.
Sau những sự kiện đó, hành khách được đưa vào chế độ phong tỏa bên trong sân bay. Đứng trước một cửa sổ ở khu lounge, chúng tôi chứng kiến hai tòa tháp sụp đổ và nhìn thấy đất nước mình tan vỡ ngay trước mắt. Lúc bấy giờ, quê nhà của tôi ở Darien, CT—một cộng đồng đã chịu những tổn thất vô cùng nặng nề trong ngày hôm đó. Chúng tôi đã mất đi vô số người hàng xóm và những người bạn thân thiết, những cá nhân đã để lại phía sau gia đình và cả những tương lai đang bị cắt ngang một cách bi thảm.
Chúng tôi vẫn tiếp tục mang nặng gánh nặng của ngày hôm ấy, chịu đựng cả nỗi sợ và mất mát. Tuy nhiên, bên cạnh những cảm xúc đó, tôi lại trân trọng một lòng biết ơn sâu sắc rằng chuyến bay của tôi đã được an toàn ở lại trên đường băng, thay vì bay lên bầu trời.
Dù đã trôi qua 25 năm, ký ức về đúng khoảnh khắc ấy vẫn còn sống động một cách đáng kinh ngạc. Tôi thấy mình ngồi ở ghế bên trái trên một chuyến bay của hãng United lúc 8:47 sáng, bay đến LAX, khi tàu bay dừng lại trên đường băng ở Newark. Từ vị trí đó, tôi đã chứng kiến điều không thể tưởng tượng nổi khi chiếc máy bay đầu tiên đâm vào tòa tháp, rồi ngay sau đó là chiếc thứ hai. Tâm trí tôi đơn giản là không thể nào hiểu nổi những gì đang diễn ra ngay ngoài khung cửa sổ của mình.
Sự hoảng loạn thực sự chỉ ập đến sau đó, khi tôi hiểu rõ được thực tế của tình huống và những nỗ lực gọi điện cho gia đình tôi hoàn toàn thất bại. Trong suốt vài giờ liền, việc liên lạc bị gián đoạn hoàn toàn khiến những người thân của tôi không biết liệu tôi có từng ở trên một trong những chuyến bay định mệnh xấu số đó hay không. Cảm giác bất lực tuyệt đối trong khoảng thời gian ấy là điều tôi sẽ không bao giờ quên.
Sau những sự kiện đó, hành khách được đưa vào chế độ phong tỏa bên trong sân bay. Đứng trước một cửa sổ ở khu lounge, chúng tôi chứng kiến hai tòa tháp sụp đổ và nhìn thấy đất nước mình tan vỡ ngay trước mắt. Lúc bấy giờ, quê nhà của tôi ở Darien, CT—một cộng đồng đã chịu những tổn thất vô cùng nặng nề trong ngày hôm đó. Chúng tôi đã mất đi vô số người hàng xóm và những người bạn thân thiết, những cá nhân đã để lại phía sau gia đình và cả những tương lai đang bị cắt ngang một cách bi thảm.
Chúng tôi vẫn tiếp tục mang nặng gánh nặng của ngày hôm ấy, chịu đựng cả nỗi sợ và mất mát. Tuy nhiên, bên cạnh những cảm xúc đó, tôi lại trân trọng một lòng biết ơn sâu sắc rằng chuyến bay của tôi đã được an toàn ở lại trên đường băng, thay vì bay lên bầu trời.