Tháng 8, CPI của Trung Quốc tăng 0,8% so với cùng kỳ năm ngoái, cao hơn mức 0,5% của tháng 7; theo tháng, mức -0,1% chuyển sang +0,4%, đều phù hợp hoặc nhỉnh hơn một chút so với kỳ vọng. Tuy nhiên, điều đáng chú ý hơn trong cùng một bộ dữ liệu là một con số khác: PPI tăng 3,8% so với cùng kỳ, cao hơn dự báo 3,7% và cũng nhanh hơn mức 3,5% của tháng 7.
Tách riêng ra thì đợt hồi phục này được thúc đẩy bởi ba việc. Thứ nhất là thực phẩm và năng lượng: giá nhiên liệu tăng trực tiếp đi vào “rổ” CPI. Thứ hai là hiệu ứng cơ số: cơ số của tháng 8 năm ngoái thấp, làm khuếch đại mức tăng theo cùng kỳ. Thứ ba là sự truyền dẫn chi phí: giá xuất xưởng đi từ chi phí hàng hóa đầu vào ở thượng nguồn đến nhu cầu đối với chip và các sản phẩm điện tử liên tục tăng, cho thấy việc giá ở thượng nguồn đang chuyển xuống hạ nguồn, chỉ là vẫn chưa đến được phía tiêu dùng.
Vì sao quan trọng? Trong hai năm qua, mối lo lớn nhất của thị trường về Trung Quốc là “vòng xoáy giảm phát”: hàng hóa bán càng rẻ, doanh nghiệp càng không dám đầu tư, người dân càng không dám chi tiêu. CPI từ 0,5% quay về 0,8% và PPI tiếp tục đi lên, ít nhất cho thấy áp lực này đang được giảm bớt một cách ôn hòa.
Nhưng mặt khác cũng phải nói rõ: xuất khẩu tăng 25% so với cùng kỳ trong tháng 8, nhập khẩu tăng 28,2%, trong khi nhu cầu nội địa vẫn còn yếu. Đợt hồi phục này giống với “đẩy chi phí kiểu đến từ bên ngoài cùng với nhu cầu nhập khẩu” hơn là việc nhu cầu nội địa tự phát mạnh lên. GDP quý II chỉ tăng 4,3%, mục tiêu cả năm là 4,5% đến 5%.
Hàm ý chính sách ở đây: lạm phát tăng trở lại giúp giảm áp lực để ngân hàng trung ương “phải nới lỏng mạnh”. Trọng tâm có thể chuyển từ “tăng cường kích thích” sang “quan sát hiệu quả truyền dẫn của các chính sách đã ban hành”. Đối với tài sản, giao dịch giảm lãi suất (liên quan đến trái phiếu) có thể suy yếu ở biên; còn các nhóm tài nguyên theo chu kỳ, nhạy hơn với PPI, tương đối có lợi.
Điểm bất đồng cũng rất rõ ràng. Bên lạc quan nói rằng rủi ro giảm phát cơ bản đã được loại bỏ; bên thận trọng cho rằng đây là do hiệu ứng cơ số và chi phí kiểu đầu vào, chưa phải là kiểm chứng sức mạnh nhu cầu. Cửa sổ kiểm chứng nằm ở CPI lõi tháng 9—sau khi loại trừ thực phẩm và năng lượng—mới là “nhiệt độ thật” của nhu cầu nội địa.
Tiếp theo cần theo dõi bốn việc: CPI lõi, bất động sản và tiêu dùng, liệu có thêm gói kích thích nào hay không, và giá dầu. Giá dầu là biến số lớn nhất của lạm phát kiểu đầu vào, và cũng là mắt xích ít nằm trong tầm kiểm soát nhất trong quá trình phục hồi này.
#Trung Quốc, CPI tháng 8 tăng 0,8% so với cùng kỳ năm ngoái
Tách riêng ra thì đợt hồi phục này được thúc đẩy bởi ba việc. Thứ nhất là thực phẩm và năng lượng: giá nhiên liệu tăng trực tiếp đi vào “rổ” CPI. Thứ hai là hiệu ứng cơ số: cơ số của tháng 8 năm ngoái thấp, làm khuếch đại mức tăng theo cùng kỳ. Thứ ba là sự truyền dẫn chi phí: giá xuất xưởng đi từ chi phí hàng hóa đầu vào ở thượng nguồn đến nhu cầu đối với chip và các sản phẩm điện tử liên tục tăng, cho thấy việc giá ở thượng nguồn đang chuyển xuống hạ nguồn, chỉ là vẫn chưa đến được phía tiêu dùng.
Vì sao quan trọng? Trong hai năm qua, mối lo lớn nhất của thị trường về Trung Quốc là “vòng xoáy giảm phát”: hàng hóa bán càng rẻ, doanh nghiệp càng không dám đầu tư, người dân càng không dám chi tiêu. CPI từ 0,5% quay về 0,8% và PPI tiếp tục đi lên, ít nhất cho thấy áp lực này đang được giảm bớt một cách ôn hòa.
Nhưng mặt khác cũng phải nói rõ: xuất khẩu tăng 25% so với cùng kỳ trong tháng 8, nhập khẩu tăng 28,2%, trong khi nhu cầu nội địa vẫn còn yếu. Đợt hồi phục này giống với “đẩy chi phí kiểu đến từ bên ngoài cùng với nhu cầu nhập khẩu” hơn là việc nhu cầu nội địa tự phát mạnh lên. GDP quý II chỉ tăng 4,3%, mục tiêu cả năm là 4,5% đến 5%.
Hàm ý chính sách ở đây: lạm phát tăng trở lại giúp giảm áp lực để ngân hàng trung ương “phải nới lỏng mạnh”. Trọng tâm có thể chuyển từ “tăng cường kích thích” sang “quan sát hiệu quả truyền dẫn của các chính sách đã ban hành”. Đối với tài sản, giao dịch giảm lãi suất (liên quan đến trái phiếu) có thể suy yếu ở biên; còn các nhóm tài nguyên theo chu kỳ, nhạy hơn với PPI, tương đối có lợi.
Điểm bất đồng cũng rất rõ ràng. Bên lạc quan nói rằng rủi ro giảm phát cơ bản đã được loại bỏ; bên thận trọng cho rằng đây là do hiệu ứng cơ số và chi phí kiểu đầu vào, chưa phải là kiểm chứng sức mạnh nhu cầu. Cửa sổ kiểm chứng nằm ở CPI lõi tháng 9—sau khi loại trừ thực phẩm và năng lượng—mới là “nhiệt độ thật” của nhu cầu nội địa.
Tiếp theo cần theo dõi bốn việc: CPI lõi, bất động sản và tiêu dùng, liệu có thêm gói kích thích nào hay không, và giá dầu. Giá dầu là biến số lớn nhất của lạm phát kiểu đầu vào, và cũng là mắt xích ít nằm trong tầm kiểm soát nhất trong quá trình phục hồi này.
#Trung Quốc, CPI tháng 8 tăng 0,8% so với cùng kỳ năm ngoái