Tháng 4 năm 1999. Fannie Mae phát hành cổ phiếu ưu đãi với lãi suất 5,10% — *thấp hơn 40 điểm cơ bản* so với trái phiếu Kho bạc kỳ hạn 30 năm.

Hãy ngẫm điều đó.

Nhà đầu tư đã chấp nhận:
• Rủi ro tín dụng tối đa (cổ phiếu ưu đãi đã về 0 vào năm '08)
• Cổ tức không cộng dồn (có thể ngừng trả, không có quyền đòi bồi thường)
• Không có ngày đáo hạn (rủi ro kỳ hạn vô hạn)
• Có thể bị mua lại sau 5 năm (lợi nhuận bị giới hạn, thua lỗ toàn phần)
• Thanh khoản rất kém

Và họ chấp nhận mức lợi suất *thấp hơn* cả trái phiếu Kho bạc không rủi ro.

Cũng chẳng có lợi thế thuế nào — cổ tức khi đó bị đánh thuế như thu nhập thông thường.

Đây không phải là một góc thị trường ít ai biết đến. Đây là Fannie Mae. Một cái tên quen thuộc trong mọi gia đình. Được coi như chắc chắn không thể đổ vỡ.

Người ta thích nói về "thị trường hiệu quả." Nhưng thị trường chỉ là con người. Và con người thì say sưa với một sự an toàn không hề tồn tại.

Bài học không phải là thị trường ngu ngốc. Mà là sự an toàn được cho là có thật chính là thứ đắt đỏ nhất bạn có thể mua.

Và vào năm 1999, nó được rao bán với giá rẻ hơn 40 điểm cơ bản so với sự an toàn thực sự.