Tại sao một blockchain lại cần hai cách khác nhau để chuyển giá trị?

Thành thật mà nói, lúc đầu tôi không nghĩ nhiều về câu hỏi đó.

Nhưng khi tôi bắt đầu tìm hiểu sâu hơn về DuskDS, tôi nhận thấy một điều khá thú vị.
Có hai cách “native” (thuần bản) để xử lý giao dịch.

Moonlight là mô hình công khai, dựa trên tài khoản. Người gửi, người nhận và số tiền giao dịch có thể hiển thị trên onchain.
Sau đó còn có Phoenix.

Phoenix hoạt động với các ghi chú được che chắn (shielded notes) và bằng chứng không kiến thức (zero-knowledge proofs). Nói đơn giản, một giao dịch có thể được xác minh mà không cần công khai các chi tiết tài chính giống nhau cho tất cả mọi người.

Và cả hai mô hình đều được đối chiếu/thiết lập trên cùng một chuỗi DuskDS.
Điều đó khiến tôi phải dừng lại một chút.
Vì tôi không nghĩ rằng mọi giao dịch tài chính đều cần cùng mức độ hiển thị.

Đôi khi bạn muốn hoạt động dễ dàng được kiểm chứng.

Nhưng có những lúc việc phơi bày số tiền hay tình hình tài chính cho toàn bộ mạng lưới đơn giản là không hợp lý.
Điều tôi thấy thú vị là Dusk dường như không ép buộc chỉ có một đáp án cho mọi tình huống. Nó cũng có các “viewing keys” (khóa xem) cho những trường hợp cần phải cung cấp thông tin cho một bên được ủy quyền.
Có thể tôi đang nhìn nó hơi đơn giản, nhưng điều này đã thay đổi cách tôi suy nghĩ về quyền riêng tư của blockchain.

Quyền riêng tư tài chính tốt không phải là che giấu mọi thứ. Nó là việc biết cái gì cần được nhìn thấy, và bởi ai.
Nghe có vẻ gần hơn nhiều với cách mà các hệ thống tài chính ngoài đời thực vận hành.
Vậy nên tôi tò mò:

Một blockchain tài chính có nên quyết định mức độ hiển thị cho từng giao dịch hay chính bản thân giao dịch mới là thứ quyết định cần phải được nhìn thấy điều gì?
#dusk $DUSK @Dusk