Tại sao mọi người luôn dám mua bổ sung cho vị thế đang lỗ, nhưng lại không dám cộng thêm cho vị thế đang lãi?
Làm giao dịch lâu rồi, tôi nhận ra bản chất con người tự nhiên thích “mua rẻ”, nhưng lại không thích “mua đúng”.
Một đồng mua vào rồi giảm 30%, chúng ta sẽ thấy giá trị tốt hơn: mua thêm một chút, chi phí sẽ hạ xuống.
Nhưng một đồng tăng 30%, xu hướng, khối lượng giao dịch và dòng tiền bắt đầu được xác nhận, thì ngược lại, chúng ta lại thấy mắc: sợ mua trúng đỉnh.
Trước đây tôi cũng như vậy.
Vị thế lỗ càng rơi càng mua thêm, vì mỗi lần bổ sung đều giúp đường giá vốn tiến gần với giá hiện tại, nhìn bằng mắt thì giống như đang sửa sai.
Trong khi đó, vị thế lãi lại bị bán sớm, vì việc chốt lời có thể chứng minh ngay rằng phán đoán của mình là đúng.
Kết quả thường là: kẻ yếu mua càng nhiều, người mạnh lại bán càng ít, và đến cuối cùng tài khoản chỉ còn lại toàn bộ những vị thế kém cỏi nhất.
Bổ sung vị thế không hề sai, nhưng điều kiện là giá phải giảm và logic không bị hỏng.
Nếu nền tảng xấu đi, lượng cổ phần liên tục bị giải phóng, dòng tiền không ngừng chảy ra, thì cái gọi là “hạ giá vốn” chỉ là đang khuếch đại cùng một sai lầm.
Tương tự, việc cộng thêm cho vị thế đang lãi cũng không phải là mù quáng chạy theo giá cao, mà là sau khi xu hướng được xác nhận, sử dụng điểm dừng lỗ mới và quản lý quy mô vị thế để tiếp tục tham gia.
Giao dịch không phải là đi thu gom cổ phiếu/khối lượng giá rẻ, mà là dành nhiều vốn hơn cho hướng đang tự chứng minh mình.
Hãy nhớ: hạ giá vốn không có nghĩa là rủi ro giảm đi; điều thật sự nguy hiểm không phải là mua đắt, mà là vì muốn gỡ vốn, lại để phần vốn lớn nhất cho phán đoán sai lầm nhất.
Làm giao dịch lâu rồi, tôi nhận ra bản chất con người tự nhiên thích “mua rẻ”, nhưng lại không thích “mua đúng”.
Một đồng mua vào rồi giảm 30%, chúng ta sẽ thấy giá trị tốt hơn: mua thêm một chút, chi phí sẽ hạ xuống.
Nhưng một đồng tăng 30%, xu hướng, khối lượng giao dịch và dòng tiền bắt đầu được xác nhận, thì ngược lại, chúng ta lại thấy mắc: sợ mua trúng đỉnh.
Trước đây tôi cũng như vậy.
Vị thế lỗ càng rơi càng mua thêm, vì mỗi lần bổ sung đều giúp đường giá vốn tiến gần với giá hiện tại, nhìn bằng mắt thì giống như đang sửa sai.
Trong khi đó, vị thế lãi lại bị bán sớm, vì việc chốt lời có thể chứng minh ngay rằng phán đoán của mình là đúng.
Kết quả thường là: kẻ yếu mua càng nhiều, người mạnh lại bán càng ít, và đến cuối cùng tài khoản chỉ còn lại toàn bộ những vị thế kém cỏi nhất.
Bổ sung vị thế không hề sai, nhưng điều kiện là giá phải giảm và logic không bị hỏng.
Nếu nền tảng xấu đi, lượng cổ phần liên tục bị giải phóng, dòng tiền không ngừng chảy ra, thì cái gọi là “hạ giá vốn” chỉ là đang khuếch đại cùng một sai lầm.
Tương tự, việc cộng thêm cho vị thế đang lãi cũng không phải là mù quáng chạy theo giá cao, mà là sau khi xu hướng được xác nhận, sử dụng điểm dừng lỗ mới và quản lý quy mô vị thế để tiếp tục tham gia.
Giao dịch không phải là đi thu gom cổ phiếu/khối lượng giá rẻ, mà là dành nhiều vốn hơn cho hướng đang tự chứng minh mình.
Hãy nhớ: hạ giá vốn không có nghĩa là rủi ro giảm đi; điều thật sự nguy hiểm không phải là mua đắt, mà là vì muốn gỡ vốn, lại để phần vốn lớn nhất cho phán đoán sai lầm nhất.
