Tôi đã xem xét TermMax và có một chi tiết khiến tôi băn khoăn: người đi vay và người cho vay có thể có lựa chọn bị giới hạn vì lãi suất họ nhận được thực chất được quyết định bởi AMM.
Ban đầu điều đó nghe có vẻ là một sự đánh đổi DeFi thông thường. Thanh khoản được gộp chung, giá được hình thành từ thị trường, và người dùng chấp nhận mức lãi suất hiện có.
Nhưng khi nhìn từ phía người dùng thì bức tranh lại khác.
Người đi vay có thể không thực sự muốn mức lãi suất mà quỹ đang chào. Người cho vay cũng có thể nhắm đến một mức lợi suất khác. Thế nhưng nếu lựa chọn thực tế duy nhất là tương tác với đường cong AMM hiện có thì cả hai bên đều bị ràng buộc bởi cùng một cơ chế.
Điều này thách thức câu chuyện DeFi quen thuộc rằng thị trường mở tự động đồng nghĩa với thị trường linh hoạt.
Truy cập không cần xin phép không nhất thiết đồng nghĩa với việc người dùng có lựa chọn giá mang ý nghĩa.
Vì vậy, phần thú vị của TermMax không chỉ đơn giản là nó tạo ra thêm một thị trường cho vay. Câu hỏi quan trọng hơn là liệu hệ thống có thể trao cho người đi vay và người cho vay nhiều quyền kiểm soát hơn đối với các điều khoản thay vì khiến họ trở thành bên nhận động theo định giá AMM hay không.
Ví dụ, nếu một AMM đang cung cấp lãi suất vay không khớp với điều mà người đi vay cho là hợp lý, thì vấn đề không chỉ là khả năng tiếp cận thanh khoản. Vấn đề nằm ở chính cơ chế định giá—nó trở thành ràng buộc.
Điều đó khiến tôi nghĩ rằng cạnh tranh sâu hơn trong cho vay trên chuỗi có thể không xoay quanh chuyện ai có nhiều thanh khoản nhất.
Có thể đó là chuyện ai mang lại cho người dùng quyền kiểm soát có ý nghĩa nhất đối với các điều khoản của thanh khoản đó.
Nếu DeFi tiếp tục cải thiện thanh khoản nhưng người dùng vẫn phải chấp nhận bất cứ mức lãi suất nào mà đường cong tạo ra, thì chúng ta thực sự đã tạo ra bao nhiêu tự do tài chính...
#termmax @TermMax