Tôi đã chơi trên mạng mấy năm rồi, thật đấy. Nếu không phải anh làm quá mức ghê tởm, thì tôi chẳng cần phải lật tung ra đâu, vì tôi cũng thấy xấu hổ lắm. Rốt cuộc bị một người đàn ông bốn lăm chục tuổi làm cho buồn nôn như vậy, người ta đã dỗ dành anh để anh được vui chơi, xong lại còn đòi lại cả trà sữa và trứng Kinder niềm vui kia nữa. Anh không nghĩ đến sĩ diện của tôi sao?

Bà cô ngoài năm mươi tuổi còn chẳng gặp được anh như một kẻ như vậy. Người ta ly hôn rồi còn có con cũng sẽ không gặp kiểu người đòi mang đồ ăn về như anh. Anh quả là hiếm có trên đời. Không thì tôi có thể nghĩ đến anh trong mấy ngày là thấy như cả đời bị sỉ nhục nặng nề. Tôi coi anh là loại vậy, gặp là gặp. Còn đồ ăn vặt giữa anh và tôi đã coi như thanh toán xong rồi. Tôi còn quyên tiền cho Quỹ Tencent vì mục đích thiện nguyện nữa. Đời này tôi không muốn gặp lại thứ ghê tởm như anh nữa. Không ngờ anh lại không nỡ, thật là tôi hết nói nổi.

Bây giờ tôi mở điện thoại thấy anh vẫn đứng đó, tôi lại thấy buồn nôn. Thật đấy. Anh chắc rất vui, nghĩ rằng làm tôi khó chịu mà anh đạt được thành công đúng không? Anh có hiểu không, anh sẽ bị tôi đăng bài mắng anh rất lâu. Còn những tin nhắn chat của anh với tôi trong một tháng, chúng ta cứ từ từ đăng, từ từ đã. Đừng nghĩ rằng làm tôi ghê tởm thì anh là thành công. Thành công của tôi là phải mắng anh cả một năm.

Cơ hội cuối cùng của anh là cắt đứt hoàn toàn với tôi. Đừng giở mấy trò nhập nhằng như dây dưa kéo dài. Nếu không, tôi thật sự sẽ đăng bài mắng anh rất lâu, lâu đến mức tôi thấy mắng cho chán thì thôi. Còn khi đó thì anh cứ chờ tôi chơi chán rồi hãy tính sau.