Trái phiếu gấu trúc đã trở nên “hot” trong năm nay. Đến tận sau bốn tháng của năm 2026, tổng giá trị phát hành đã vượt 200 tỷ nhân dân tệ, tăng vọt 73% so với cùng kỳ năm ngoái—dễ dàng vượt quy mô của cả năm ngoái.

Logics đằng sau điều này rất rõ ràng: cơ quan quản lý đang đơn giản hóa quy trình, đồng thời giảm chi phí gia nhập đối với chủ thể ở nước ngoài; bên cạnh đó, lãi suất đồng nhân dân tệ thấp hơn so với đa số nền kinh tế phát triển. Tất nhiên, các tổ chức nước ngoài sẽ sẵn sàng đến đây để phát hành trái phiếu và huy động vốn, vì chi phí đã “đặt sẵn” như vậy.

Thực chất đây là một “cửa sổ” điển hình của chênh lệch lợi suất (arbitrage). Chỉ cần đồng nhân dân tệ tương đối ổn định, kiểm soát vốn không siết chặt lại và lợi thế về lãi suất còn duy trì, thì xu hướng này trong ngắn hạn sẽ không dừng. Tuy nhiên cũng cần xem chu kỳ thanh khoản toàn cầu—nếu Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) chuyển hướng hoặc biến động của nhân dân tệ tăng mạnh, “cửa sổ” này có thể sẽ đóng lại nhanh chóng.

Lịch sử cho thấy, mỗi lần bùng nổ làn sóng huy động vốn xuyên biên giới đều đi kèm với việc tái cân bằng thanh khoản ở giai đoạn sau. Bây giờ là lúc thuận gió, nhưng đừng quên hướng gió có thể đổi bất cứ lúc nào.