Bạn bảo tôi là bạn khiến người ta kinh ngạc đến mức không thể tin được, bạn nói trí thông minh của bạn nằm trong top một phần trăm, tức là phần trăm chín mươi chín không bằng bạn. Nhưng rốt cuộc bạn đã làm gì? Bạn bắt tôi làm chó một tháng, rồi đối xử với tôi như thế nào tốt đẹp? Làm chó một tháng thì bạn chi cho tôi năm trăm tệ, còn là tôi tự tính hết cả tiền đồ ăn vặt vào rồi. Bạn nói bạn hết lòng hết dạ, bạn không phải là muốn PUA tôi để tôi mãi làm “người thứ ba” cho bạn sao? Thực ra là định lừa tôi hết lòng hết dạ. Tôi sớm nhìn thấu anh là loại người gì rồi, phía sau cũng không muốn để ý tới anh nữa, chỉ cần làm bạn bình thường thôi. Anh không được, anh cứ bắt tôi mãi làm “người thứ ba” cho anh. Anh xa cách anh chính là phụ lòng “chân tâm” của anh.

Tôi thật sự say rồi. Cuối cùng anh còn nói để tôi quyên hai trăm tệ cho quỹ từ thiện Tencent, bảo rằng nếu tôi không chịu làm “người thứ ba” tử tế thì không đi cùng anh. Tôi là kẻ xấu, không xứng với điều tốt của anh. Bắt tôi quyên tiền làm việc thiện để chuộc lại tội lỗi của tôi. Anh nói vài trăm tệ mà lại khiến tôi ghét anh đến thế sao? Rõ ràng là có nguyên nhân.

Anh nói với tôi là tài sản của anh từ một triệu đến mười triệu cấp độ. Những đoạn chat nhiều lần đã chứng minh. Mỗi ngày anh đều vẽ bánh, nói anh quan tâm tôi đau tôi như thế nào, thực tế thì một tháng đồ ăn vặt cộng thêm tiền bạc tính lại được khoảng năm trăm tệ, còn nữa thì cứ bắt tôi liếm anh. Anh không được liếm thì anh lại bắt đầu buộc tội tôi. Khi nào anh được lời khen thì anh lại vui. Tôi xa cách anh thì anh lại tiếp tục buộc tội. Anh có thật sự có “chân tâm” không? Anh là đại gia ngàn vạn mà anh tự nói đó. Kết quả cứ mỗi lần cãi nhau với tôi thì anh lại nói anh đã chi cho tôi bao nhiêu, tổng cộng một tháng hơn năm trăm tệ, đã bao nhiêu lần, còn ngại nói con số, trực tiếp dùng “ngon miệng ngon lành” và “ăn uống tốt” để diễn tả. Đoạn chat thì bắt đúng chuẩn những thành ngữ bốn chữ: “ăn ngon uống sướng”. Anh cho tôi ăn gì? Anh cho tôi uống gì? Điều quan trọng nhất là anh cũng đã bốn mươi mấy tuổi, có gia đình có con rồi mà không biết giữ chừng mực, làm mấy chuyện này, anh không tệ bạc à?

Anh không có tiền thì đừng có nói bừa tài sản ngàn vạn, ngàn vạn đại gia mà lúc nào cũng nổi cáu. Cứ nổi cáu là mắng người ta con gái không có lương tâm, không yêu anh. Anh nói người ta chỉ lo ăn ngon uống sướng mà không để tâm đến anh. Thế rốt cuộc anh được ăn uống ngon sướng chỗ nào? Anh bắt tôi làm “con chó” cho anh. Anh làm từ thiện miễn phí cho tôi à? Anh thật sự lớn tuổi rồi mà. Nghĩ lại, tôi cũng bực mình không biết sao lại vớ được người như anh.

Cuối cùng còn giả nhân giả nghĩa bắt tôi quyên tiền, để tôi làm một người tốt… Tôi đã quyên, vì tôi thật sự phiền anh đến mức muốn yên tĩnh. Anh thấy tôi quyên rồi thì ngại làm phiền tôi nữa, cuối cùng tôi cũng được thanh tịnh.