Mỗi lần gặp phải mấy thứ “xấu xa” là tôi lại đặc biệt may mắn vì mình chưa kết hôn, chưa sinh con. Quay đầu nghĩ lại, nếu mà gả cho cái thứ đó, chắc chắn sẽ tức đến mức ói máu. Tôi vẫn là người có phúc. Nó còn nói mất tôi là tổn thất của nó ấy chứ. Thôi đi, cái miệng heo kia thì cứ lắp bắp, khiến cho cái miệng heo nói liên hồi nửa ngày trời mà vẫn không mọc nổi cái “của heo” ra được. Làm cái này làm cái kia, cứng không nổi. Ai tới cũng phải cúi xuống liếm cho nó. Suốt ngày tưởng tượng mình mười tám tuổi, còn trẻ, còn “trai” chưa già.
Nếp nhăn trên mặt còn nhiều hơn cả vảy chân ghẻ ở chân ông cụ chín mươi tuổi của tôi. Ngày nào cũng mơ mộng rằng mình vẫn còn tầm vươn lên, cứ tưởng mình là thiếu niên đồ long, cả ngày anh hùng cứu mỹ nhân, kéo người phụ nữ lương thiện xuống nước, khuyên gà quay đầu làm lương thiện. Ngày nào cũng treo mình thật cao, sắp treo lên gia phả luôn rồi.
Ma nhiều thì tự cho là mình đang làm từ thiện, gắn mác mỹ miều là “giải cứu các cô gái nghèo khổ”, tự nói mình có lòng trắc ẩn. Xong xuôi thì quay ngoắt, làm như chuyện chẳng liên quan, “huhu huhu huhu… lúc đó lẽ ra nên buông cái tâm giúp người đi”. Vừa kéo khóa quần lên là không nhận ai, không nhận bất cứ điều gì. Ngoài việc nhận ra cái “thứ không đứng đắn” của mình không nổi, thì cũng sợ rằng ngay cả vợ của mình cũng không nhận luôn. Thế là tinh của anh ta đem đi hiến tặng kiểu làm từ thiện đó à? Thật là dễ thương thật.
Lúc nào cũng tự xây dựng mình dựa trên hình tượng “tình sâu nghĩa nặng”, diễn suốt ngày. Máy ảnh triệu chiếc không chụp anh thì đúng là đáng tiếc. Cứ hễ “một phát” là cuối cùng lại giả vờ sâu sắc. Tôi thấy rõ ngay từ ngày tôi đi làm “gà” cho anh rồi. Anh diễn đến lúc cưới vợ sinh con mà vẫn tự lừa mình. Anh còn cố gắng lừa tôi. Cái đầu nhỏ của anh chỉ dừng lại ở cái “thứ” của anh. Anh căn bản chẳng hiểu mình đang diễn.
Nếp nhăn trên mặt còn nhiều hơn cả vảy chân ghẻ ở chân ông cụ chín mươi tuổi của tôi. Ngày nào cũng mơ mộng rằng mình vẫn còn tầm vươn lên, cứ tưởng mình là thiếu niên đồ long, cả ngày anh hùng cứu mỹ nhân, kéo người phụ nữ lương thiện xuống nước, khuyên gà quay đầu làm lương thiện. Ngày nào cũng treo mình thật cao, sắp treo lên gia phả luôn rồi.
Ma nhiều thì tự cho là mình đang làm từ thiện, gắn mác mỹ miều là “giải cứu các cô gái nghèo khổ”, tự nói mình có lòng trắc ẩn. Xong xuôi thì quay ngoắt, làm như chuyện chẳng liên quan, “huhu huhu huhu… lúc đó lẽ ra nên buông cái tâm giúp người đi”. Vừa kéo khóa quần lên là không nhận ai, không nhận bất cứ điều gì. Ngoài việc nhận ra cái “thứ không đứng đắn” của mình không nổi, thì cũng sợ rằng ngay cả vợ của mình cũng không nhận luôn. Thế là tinh của anh ta đem đi hiến tặng kiểu làm từ thiện đó à? Thật là dễ thương thật.
Lúc nào cũng tự xây dựng mình dựa trên hình tượng “tình sâu nghĩa nặng”, diễn suốt ngày. Máy ảnh triệu chiếc không chụp anh thì đúng là đáng tiếc. Cứ hễ “một phát” là cuối cùng lại giả vờ sâu sắc. Tôi thấy rõ ngay từ ngày tôi đi làm “gà” cho anh rồi. Anh diễn đến lúc cưới vợ sinh con mà vẫn tự lừa mình. Anh còn cố gắng lừa tôi. Cái đầu nhỏ của anh chỉ dừng lại ở cái “thứ” của anh. Anh căn bản chẳng hiểu mình đang diễn.