Đừng có mà làm lỗ hết tiền, bỏ lỡ tôi ấy. Tôi thường xuyên thấy nhiều người vừa động là lỗ vài vạn, mười mấy vạn. Có ngần ấy tiền thì lấy về nuôi tôi luôn cho tôi làm vợ, rồi sinh con đẻ cái, nấu cơm cho bạn. Nói không thì ít nhất cũng xem mấy thứ đó ăn được bao nhiêu “em gái” chứ. Chỉ riêng kiểu tôi thôi cũng có thể ăn cô ấy vài năm. Tôi đôi khi thật sự gấp lắm. Nói xem, chủ (nhà cái) có thật lòng không? Bạn cho chó ăn đồ, chó còn biết vẫy đuôi nữa.

Rất nhiều đàn ông cứ động một cái là chứng khoán, vòng coin lỗ to, bạn có hiểu tỷ suất lợi nhuận và độ “xứng đáng” của đầu tư không? Bạn đầu tư cho một người phụ nữ thì đó là giá trị cảm xúc, giá trị sinh sản, giá trị của người giúp việc… đủ kiểu “đáp lại”. Còn việc chơi coin, chơi chứng khoán thì chỉ có lợi nhuận thuần tiền, rủi ro còn rất lớn. Giá trị cảm xúc đều là giả. Hôm nay kiếm một vạn, ngày mai lỗ hai vạn—kiểu kiếm được một vạn thì vẫn phải lo âu run rẩy, lỗ hai vạn thì tâm trạng xuống dốc. Lỗ kéo dài đến mức đau đến không muốn sống. Một mực cứ lãi thì lại hưng phấn vui vẻ; nhưng đột nhiên lỗ to thì đau như chết đi sống lại. Đi tìm người phụ nữ—hôm nay đi cùng bạn hoa tiền nguyệt hạ, ngày mai đi cùng bạn chậm rãi bền lâu, cuộc sống cứ yên ổn từng ngày. Còn trong lòng thì dao động là biết đủ, bình yên.

Chơi chứng khoán, chơi coin thì trong lòng sẽ dao động kiểu “vách đá”: đột nhiên tăng mạnh thì vui điên cuồng, đột nhiên giảm sâu thì khó chịu cực độ. Tim của bạn, bạn không đau thì ai đau thay? Tôi đi câu được hai năm rồi, vẫn chưa tìm được anh em “đại ca” nào. Không thể nhìn tôi một ánh tử tế sao?