BIỂN ĐEN VỪA TRỞ THÀNH MỘT CHIẾN TRƯỜNG ĐẢM BẢO AN NINH LƯƠNG THỰC.
Ukraine đã tấn công Novorossiysk — một trong những trung tâm xuất khẩu quan trọng bậc nhất của Nga ở Biển Đen — bằng máy bay không người lái và tên lửa, nhắm vào các tài sản hải quân và cơ sở hạ tầng xuất khẩu ngũ cốc.
Theo báo cáo, hai bến đầu mối ngũ cốc lớn đã buộc phải tạm dừng hoạt động. Một trong số đó có công suất hằng năm khoảng 8,5 triệu tấn, trong khi bến còn lại xử lý khoảng 7,1 triệu tấn. Cùng lại, các cơ sở này đại diện cho một phần cực lớn trong “đường ống” xuất khẩu ngũ cốc của Nga.
Và đây là lúc mọi thứ trở nên KHÔNG ĐÙA NỮA.
Nga là nước xuất khẩu lúa mì lớn nhất thế giới. Novorossiysk không phải là một cảng ngẫu nhiên. Đây là một “mạch máu” chiến lược nối hạt ngũ cốc của Nga với các thị trường toàn cầu.
Đánh trúng bến → gián đoạn bốc xếp → làm chậm tàu thuyền → siết chặt nguồn cung → tăng rủi ro vận tải → gây áp lực lên giá lúa mì.
Đó là cách chiến tranh chuyển từ chiến trường vào siêu thị, hoá đơn tiền ăn và nền kinh tế toàn cầu.
Nga cho rằng các cuộc tấn công có thể làm trầm trọng hơn tình trạng thiếu ngũ cốc toàn cầu và lạm phát thực phẩm. Moscow hiện đang cân nhắc các tuyến đường thay thế qua Baltic, Caspi và các hành lang đường bộ.
Trong khi đó, xuất khẩu lúa mì của Nga đã đang chạy thấp hơn mức thông thường theo mùa. SovEcon ước tính xuất khẩu tháng 8 chỉ vào khoảng 3–3,4 triệu tấn, so với mức trung bình tháng 8 trong 5 năm qua là chừng 5 triệu tấn.
Ukraine cũng đang bị phơi bày mạnh mẽ.
Trước khi cuộc xâm lược toàn diện diễn ra, các nước châu Á và châu Phi đã hấp thụ 92% lượng xuất khẩu lúa mì của Ukraine trong giai đoạn 2016–2021.
Vậy hãy hiểu “chiến trường thật”:
Đây không còn chỉ là Nga vs. Ukraine.
Đây là chuyện của các cảng.
Tàu thuyền.
Ngũ cốc.
Phân bón.
Bảo hiểm.
Các tuyến đường vận chuyển.
Giá thực phẩm.
Và cuối cùng là hàng triệu người mà chưa từng bắn trúng bất kỳ một viên đạn nào.
Biển Đen đang trở thành điểm nghẽn gây áp lực lên hệ thống lương thực toàn cầu.
Không cần một tên lửa phá huỷ toàn bộ vụ mùa của một quốc gia.
Nó chỉ cần khiến thế giới tin rằng vụ mùa không thể đến được thị trường một cách an toàn.
Chỉ riêng nỗi sợ đó cũng có thể dịch chuyển hàng hoá.
Chiến tranh không ở lại chiến trường.
Nó len tới cái bàn ăn — chết tiệt.
Ukraine đã tấn công Novorossiysk — một trong những trung tâm xuất khẩu quan trọng bậc nhất của Nga ở Biển Đen — bằng máy bay không người lái và tên lửa, nhắm vào các tài sản hải quân và cơ sở hạ tầng xuất khẩu ngũ cốc.
Theo báo cáo, hai bến đầu mối ngũ cốc lớn đã buộc phải tạm dừng hoạt động. Một trong số đó có công suất hằng năm khoảng 8,5 triệu tấn, trong khi bến còn lại xử lý khoảng 7,1 triệu tấn. Cùng lại, các cơ sở này đại diện cho một phần cực lớn trong “đường ống” xuất khẩu ngũ cốc của Nga.
Và đây là lúc mọi thứ trở nên KHÔNG ĐÙA NỮA.
Nga là nước xuất khẩu lúa mì lớn nhất thế giới. Novorossiysk không phải là một cảng ngẫu nhiên. Đây là một “mạch máu” chiến lược nối hạt ngũ cốc của Nga với các thị trường toàn cầu.
Đánh trúng bến → gián đoạn bốc xếp → làm chậm tàu thuyền → siết chặt nguồn cung → tăng rủi ro vận tải → gây áp lực lên giá lúa mì.
Đó là cách chiến tranh chuyển từ chiến trường vào siêu thị, hoá đơn tiền ăn và nền kinh tế toàn cầu.
Nga cho rằng các cuộc tấn công có thể làm trầm trọng hơn tình trạng thiếu ngũ cốc toàn cầu và lạm phát thực phẩm. Moscow hiện đang cân nhắc các tuyến đường thay thế qua Baltic, Caspi và các hành lang đường bộ.
Trong khi đó, xuất khẩu lúa mì của Nga đã đang chạy thấp hơn mức thông thường theo mùa. SovEcon ước tính xuất khẩu tháng 8 chỉ vào khoảng 3–3,4 triệu tấn, so với mức trung bình tháng 8 trong 5 năm qua là chừng 5 triệu tấn.
Ukraine cũng đang bị phơi bày mạnh mẽ.
Trước khi cuộc xâm lược toàn diện diễn ra, các nước châu Á và châu Phi đã hấp thụ 92% lượng xuất khẩu lúa mì của Ukraine trong giai đoạn 2016–2021.
Vậy hãy hiểu “chiến trường thật”:
Đây không còn chỉ là Nga vs. Ukraine.
Đây là chuyện của các cảng.
Tàu thuyền.
Ngũ cốc.
Phân bón.
Bảo hiểm.
Các tuyến đường vận chuyển.
Giá thực phẩm.
Và cuối cùng là hàng triệu người mà chưa từng bắn trúng bất kỳ một viên đạn nào.
Biển Đen đang trở thành điểm nghẽn gây áp lực lên hệ thống lương thực toàn cầu.
Không cần một tên lửa phá huỷ toàn bộ vụ mùa của một quốc gia.
Nó chỉ cần khiến thế giới tin rằng vụ mùa không thể đến được thị trường một cách an toàn.
Chỉ riêng nỗi sợ đó cũng có thể dịch chuyển hàng hoá.
Chiến tranh không ở lại chiến trường.
Nó len tới cái bàn ăn — chết tiệt.