Dữ liệu nợ hộ gia đình Mỹ Quý 2/2026 đã được công bố: tổng quy mô đạt 18,8 nghìn tỷ USD, giảm nhẹ 0,1% so với quý trước. Bề ngoài có vẻ khá ổn, nhưng trong các chi tiết lại ẩn chứa sự phân hóa.

Số dư khoản vay mua nhà và vay học giảm, trong khi thẻ tín dụng và vay mua ô tô lại tăng — đó là một kiểu điều chỉnh cấu trúc trong môi trường lãi suất cao. Tỷ lệ vỡ nợ nhìn chung giảm xuống còn 4,7%; mảng vỡ nợ của khoản vay học cải thiện rõ rệt, nhưng vỡ nợ của vay mua ô tô và thẻ tín dụng vẫn ở mức cao. Đặc biệt, tỷ lệ vỡ nợ của các khoản vay mua nhà mới còn lập kỷ lục cao nhất kể từ năm 2015.

Đây chính là thực tế của lãi suất cao: người có tài sản thì đang giảm đòn bẩy, còn người không có tài sản thì đang gồng chênh lệch lãi suất. Tỷ lệ vỡ nợ khoản vay mua nhà tăng lên cho thấy những người mua nhà ở biên đã bắt đầu không chịu nổi, trong khi vỡ nợ thẻ tín dụng và vay mua ô tô ở mức cao phản ánh sức bền của phía tiêu dùng đang suy yếu.

Trong lịch sử, kịch bản sau các giai đoạn tăng lãi suất thường lặp lại: trước hết là vấn đề ở nhóm đi vay “biên”, sau đó dần lan sang tài sản cốt lõi. Hiện tại vẫn đang ở giai đoạn đầu, nhưng hướng đi đã rất rõ ràng.

Đừng bị sự “ổn” trong dữ liệu tổng lượng làm cho lầm tưởng; áp lực mang tính cấu trúc mới là rủi ro thực sự.