Vì sao bạn càng không nỡ cắt lỗ ở những vị thế mình nắm, cuối cùng thường lại lỗ càng nhiều?

Khi mới bước vào thị trường, tôi luôn nghĩ rằng bán ra chẳng khác nào thừa nhận thất bại.
Giá giảm 10% thì chờ bật lại, giảm 30% bắt đầu nghiên cứu các yếu tố cơ bản, giảm 50% thì thản nhiên tự nhủ “nắm giữ dài hạn”.

Sau này tôi mới hiểu ra rằng, phần lớn cái gọi là “niềm tin” chỉ là không muốn thừa nhận mình đã phán đoán sai.

Bản năng con người sẽ lấy giá mua làm mốc neo: cao hơn giá vốn thì gọi là tăng giá, thấp hơn giá vốn thì gọi là bị định giá thấp. Nhưng thị trường vốn chẳng biết bạn đã mua ở đâu, cũng chẳng vì bạn sốt ruột sớm lấy lại vốn mà kéo giá quay lại.

Cái bẫy sâu nhất tôi từng dẫm không phải là nhìn sai một dự án. Mà là để chứng minh rằng mình không sai, tôi liên tục bổ sung thêm vị thế—khiến quy mô ngày càng nặng, lựa chọn ngày càng ít. Đến lúc cơ hội thật sự xuất hiện thì nguồn vốn lại bị mắc kẹt hết trong câu chuyện “cứ chờ thêm chút nữa là nó sẽ quay lại”.

Cắt lỗ không phải là cứ giảm là chém ngay.
Trước khi mua, hãy viết rõ logic: mua vì lý do gì, và trong tình huống nào thì chứng minh rằng phán đoán đã không còn đúng. Biến động giá có thể chịu được, nhưng logic bị phá vỡ thì phải rời đi.

Chi phí đắt giá nhất của giao dịch, chưa từng đến từ một lần lỗ nhỏ. Mà là việc dùng thời gian, tiền bạc và cảm xúc để duy trì lâu dài một quyết định vốn đã sai.

Hãy nhớ: thừa nhận sai thì chỉ mất một khoản tiền. Còn từ chối thừa nhận sai thì có thể bỏ lỡ cả một chu kỳ.