Mọi người dường như đã hiểu nhầm một điều: một đồng tăng giá thì bắt đầu FOMO, thị trường bò đến rồi—nhanh lên mua vào đi. Một đồng giảm giá thì bắt đầu hoảng loạn đến cùng cực, không chịu nổi nữa—nhanh bán thôi, nhanh chạy đi.

Có phải mọi người đang làm như vậy không? Thật ra mọi người đang làm ngược lại.

Lẽ nào không phải là: thị trường gấu thì mua coin, thị trường bò thì bán coin sao?

Đây chính là sự khác biệt giữa người giàu và người nghèo. Người giàu thì suy nghĩ như sau: thị trường gấu đến, giá coin bắt đầu đạp sàn, điên cuồng tung tin xấu, tin tức bất lợi ngập tràn, tâm lý hoảng sợ lan rộng—ai cũng không chịu nổi nữa. Sau đó ông ta dụ mọi người “rơi khỏi xe”, rồi ông ta xây dựng vị thế, mua lấy lượng hàng (quy mô vị thế). Thị trường bò đến, ông ta điên cuồng phát tin tốt, tạo tâm lý FOMO, dụ mọi người mua vào với giá cao để hoàn tất việc phân phối hàng (phát xả vị thế).

Tư duy của người nghèo thì ngược lại hoàn toàn: trong thị trường bò, tâm lý FOMO dâng cao, điên cuồng mua rồi leo lên xe—sau đó treo luôn trên cây. Còn trong thị trường gấu, tâm lý hoảng loạn kéo dài, không chịu nổi nên đi cắt lỗ để mong lấy phần bù—nhưng cuối cùng lại đổi lấy những đồng ít giá hơn nữa. Kết quả là lượng hàng lại bị cắt lỗ bán cho bên “ông lớn” (bên thao túng).

Giao dịch luôn có đối tác. Trong thị trường bò, người mua nhiều thì số lượng mua vào nhiều cũng sẽ tương ứng với số lượng bán ra. Vậy ai đang bán ra? Trong thị trường gấu, người bán nhiều thì số lượng bán ra tương ứng với số lượng mua vào. Vậy ai đang mua vào?

Trước khi làm giao dịch, hãy làm rõ logic. Đây là lý do vì sao người bình thường cứ mua là giá rơi, cứ bán là giá tăng. Tăng nhiều thì chắc chắn phải rơi, giảm nhiều thì đồng sẽ tăng.

Một câu thôi: thị trường gấu mua vào, thị trường bò bán ra. Lỗ nhẹ thì mua nhẹ, giảm sâu thì mua mạnh; không giảm thì không mua; tăng nhẹ thì bán nhẹ, tăng mạnh thì bán mạnh.