Và trong giai đoạn đó, y vẫn tiếp tục thực hiện các hành vi tấn công tình dục. Y nói rằng sau bốn mươi ngày thì đứa trẻ sẽ hoàn toàn khỏi bệnh.

Nhà sư đã bị bắt giữ. Y bị tịch thu từ quận Jhang, bị buộc mang giày; chiếc giày không chỉ vừa vặn với y mà còn có “món” ở ngay đúng vị trí, nơi giày bị rách. Nghi phạm đã được đưa ra nhận diện theo đợt, trong đó cha của nạn nhân đã nhận ra rằng chính Nhà sư mới là kẻ đứng sau mọi việc. Dù theo như y nói thì kẻ đứng sau là người có râu và đội khăn xếp, nhưng Nhà sư lại có râu lơ thơ và đầu trần. Dù vậy, mẹ của nạn nhân trong hình dạng mới vẫn không thể nhận ra y.

Tại Tòa án Phiên họp Lahore, vụ án liên quan đến cướp đồ trang sức, bắt cóc cô gái và giết người đã được xét xử. Nghi phạm phủ nhận việc phạm tội. Theo phán quyết của tòa án sơ thẩm, từ việc cha nạn nhân nhận dạng, giày đi vừa vặn, và sự tương đồng trong phương thức gây án—tức là mồi chài để nhốt phụ nữ vào “bẫy” của mình và dựng màn kịch về bùa phép cùng chữa trị mang màu sắc tâm linh—tất cả đều cho thấy rõ ràng rằng nghi phạm có tội. Nghi phạm bị tuyên án tử hình.

Nghi phạm kháng cáo lên Tòa án Tối cao Lahore, được xét trên băng ghế của người con trai của nhà thơ Allama Iqbal, Thẩm phán Javed Iqbal (đã mất). Ông viết:

"Trong vụ án này, không có nhân chứng trực tiếp nào cho hành vi giết người; toàn bộ vụ án dựa trên các chứng cứ tình tiết. Đến hôm nay, vụ việc này vẫn làm tôi khó chịu.