Anh ấy không biết cách nắm bắt bản chất của con người.

Anh ấy không hiểu vì sao có người cấp dưới thì chửi, người thì nịnh, có người thì được chia cổ phần, có người thì được cho nghỉ phép, và cũng có người thì phải để anh ấy phạm sai lầm rồi lại cứu một lần nữa, để anh ấy hoàn toàn từ bỏ và quyết tâm chết lòng vì bạn.

Ở bàn ăn, anh ấy sẽ không giở trò đấu trí.

Người khác hỏi lương bao nhiêu, anh ấy thành thật trả lời; người khác hỏi số liệu cốt lõi của công ty, anh ấy nói hết; người khác đưa rượu cho anh ấy, anh ấy uống một hơi; người khác bắt đầu nói chuyện làm ăn, anh ấy cúi đầu gắp đồ ăn.

Điều quan trọng nhất là anh ấy không có năng lực điều phối khống chế cuộc chơi.

Một bàn người trò chuyện, anh ấy luôn là người bị hỏi gì đáp nấy.

Anh ấy không biết bắt đầu chủ đề, không biết làm thế nào để nói chuyện cho thân với người chưa quen, không biết lúc nào nên hóa giải sự ngượng ngùng bằng một câu tròn vai, cũng không biết khi nào nên dừng lại đúng lúc và khi nào nên buông ra đúng chỗ.

Những thứ đó không phải là thiên phú.

Mà là chỉ khi ở đúng vị trí ấy, nhiều lần bị đánh cho te tua, người ta mới học được bằng trí nhớ cơ bắp.

Vì thế, câu nổi tiếng của Lâm Tắc Xuân phải nói sớm—ý nghĩa thật sự là: hãy chèn mình vào bàn bài càng sớm càng tốt, khi bạn còn trẻ, còn có thể phạm sai lầm và vẫn còn được tha thứ.

Dù trình độ bạn chưa đủ, dù sản phẩm của bạn tệ, dù đội ngũ bạn rối loạn tệ hại—cứ ngồi lên trước rồi tính sau.

Người trên bàn sẽ dạy bạn cách đánh, cách đổi bài, cách bluff như thế nào, cách đọc vị đối phương, và làm sao khi cầm bài tệ vẫn không thua thảm quá.

Còn những kẻ cả đời chỉ ngồi bên cạnh xem cuộc chơi, vĩnh viễn chỉ thấy dáng vẻ của bàn bài, không nhìn thấy logic của bàn bài.

Cuối cùng nói một câu cho các anh em trong <c-1/> X còn trên 30 tuổi mà vẫn đang đi làm thuê: bây giờ không lên bàn, sau này sẽ không bao giờ lên được nữa.

Không phải vì bạn kém năng lực, mà vì khi bước qua tuổi 35, người khác gần như bằng không kỳ vọng bạn sẽ cho phép sai sót.

Khởi nghiệp thất bại lúc 22 tuổi gọi là còn trẻ bốc đồng. 28 tuổi thất bại gọi là vẫn còn cơ hội. 35 tuổi thất bại gọi là mắt cao tay thấp. 40 tuổi thất bại gọi là người này không được.

Cửa sổ mà xã hội dành cho bạn, còn hẹp hơn nhiều so với những gì bạn tưởng.

Nổi tiếng thì nên sớm.

Lên bàn cũng nên sớm.

Khi bàn không còn chỗ, bạn chỉ có thể đứng.