Đèn cột sơn đỏ của Trường Minh Phố đứng sừng sững, cậu bé thợ đèn Ngọc Thạch chăm chú nhìn vào chiếc đĩa đồng đang bị ăn mòn bởi "nước mắt người cá" - đó là "phí ánh sáng" (phí dịch vụ) mà các thợ đèn lấy đi. Cậu ta chọn bấc và đổ sáp, áo tay đầy nhựa màu hổ phách (giao dịch), nhưng chiếc đèn ống tre đựng tiền công ở thắt lưng vẫn nhẹ bẫng như chiếc đèn giấy chưa được thắp sáng.
Bà đèn Ngô Lão, với hai viên ngọc trai phát sáng ở dái tai, bỗng dưng lắc lư trước mắt cậu bé. "Đứa ngốc," bà chỉ tay vào chiếc đèn đồng bằng đồng tím bị cháy cong một nửa, "chỉ chăm chăm nhìn nước mắt trên đĩa đồng, đun khô hàng ngàn bình sáp cũng không thể thắp sáng được nửa viên ngọc của bà đèn. Cảm giác của đèn lão, phải sờ được 'nhiệt độ của da đèn nứt nẻ'."
Bà dẫn Ngọc Thạch đi vào ngõ sau của tháp đèn. Ở góc tường gạch xanh có một chiếc "khung đèn cũ thử gió" chỉ có một lỗ hổng, lớp vỏ thủy tinh đầy những vết nứt như mạng nhện. Ngô Lão lấy chiếc đũa đồng đầy bụi nến của cậu bé, không lau chùi, mà xoay ngược đầu đũa, nhẹ nhàng đặt vào một vết nứt sâu trên cổ đèn. Chỉ trong chốc lát, từ sâu trong vết nứt, một loại nhựa màu mật bắt đầu chảy ra, leo lên theo rãnh xoắn của chiếc đũa đồng, như tơ của silkworm mùa xuân, lặng lẽ tụ lại giữa các khe của đầu đũa, đông đặc thành một vũng nhựa hổ phách mềm mại, nặng nề và ấm áp như mật mới vừa cắt từ tổ ong.
"Lửa sáng lên ánh sáng mà hàng triệu người ngưỡng mộ," Ngô Lão dùng móng tay gẩy một chút nhựa đông ở đầu đũa, ánh mắt phản chiếu ánh vàng trong những vết nứt của lớp thủy tinh, "nhựa 'huyết' (miễn phí dịch vụ) từ chiếc đèn này mới là dầu đèn của người thắp đèn đêm."
Ngọc Thạch nín thở, đầu ngón tay cảm nhận được độ ấm mượt mà và nặng nề của nhựa, như nắm một mảnh hoàng hôn đã đặc lại. Ngoài ngõ, biển đèn ồn ào, chiếc đũa đồng trong tay cậu bỗng dưng nặng xuống - lần này, không chỉ có bấc đèn mới sáng lên, mà còn có nhựa thầm lặng đang lớn lên từ sâu thẳm lớp thủy tinh. Đáy của ống đèn tre ở thắt lưng, lặng lẽ tỏa ra sự ấm áp nặng nề.