Nhà thuốc Nhân Tâm với tủ thuốc gỗ hương cao chọc trời, thảo dược tươi mà Trinh Giới đang nhìn chằm chằm vào cái đĩa cân đang bị gạt đi một ít “bột sừng tê” — đó là “Minh Nhận” (phí dịch vụ) mà nhà thuốc trừ đi theo toa. Ông nghiền thuốc, cắt nhân, mười đầu ngón tay nứt nẻ như vỏ cây thông già, nhưng cái túi hương thảo ở thắt lưng chứa tiền công (vốn), vẫn nhẹ nhàng như bông liễu đầu xuân.
Thầy thuốc phụ trách thuốc, bà Tần, chiếc vòng bạc cũ trên cổ tay gầy gò của bà bỗng va vào mép cối xanh ngọc, âm thanh vang lên khiến Trinh Giới ngẩng đầu. “Đứa trẻ ngốc nghếch,” bà đặt một nửa miếng nhựa cứng bóng bẩy của nhân sâm cổ lên lòng bàn tay Trinh Giới, “chỉ chăm chăm nhìn vào trước tủ thuốc, dù có nghiền nát ngàn toa thuốc cũng không thể nào nấu ra một chén hương thuốc. Đôi mắt sáng suốt của lão dược sĩ, phải nhìn thấy ‘mầm sống giữa bã thuốc’. (Miễn phí dịch vụ)
Bà dẫn Trinh Giới đến sân phơi thuốc ở phía sau. Ở góc sân, trên nền đá xanh, có một cái “cối thuốc sứ cổ” bị bụi phủ, úp ngược, hình dạng như con rùa nằm. Bà Tần lấy chiếc thìa đồng đầy bột thuốc của Trinh Giới, không lau chùi gì cả, chỉ đảo ngược cán thìa, nhẹ nhàng ấn vào một khe đá nhỏ ở đáy cối. Chỉ trong chớp mắt, trong khe đá ấy lại có những hạt vàng nhỏ như cát theo đường xoáy của cán thìa leo lên, như sương mai bám vào thân cỏ, không tiếng động, tụ lại giữa cổ thìa có hoa văn rồng, ngưng tụ thành một lớp vàng mềm mại, hương thơm nặng nề như dòng khí nóng bốc lên.
“Cân vàng đo trọng lượng cứu nhân độ thế,” bà Tần nhẹ nhàng gãi vào vết vàng ấm áp trong họa tiết thìa, ánh mắt phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ khe đá, “chính cái ‘tinh chất đất’ từ đáy cối này, mới là gốc rễ của sự sống và sinh khí.”
Trinh Giới nín thở, đầu ngón tay chạm vào độ trơn láng và nặng nề của lớp vàng, như đang nắm giữ một đoạn ánh sáng mặt trời đông cứng. Anh quay lại nhìn cái cân bạc chớp chớp trước tủ thuốc, chiếc thìa thuốc trong tay đột nhiên chìm xuống — lần này, múc lên không chỉ là tinh hoa của trăm loại thảo dược, mà còn có dòng ấm áp vô hình từ sâu trong khe đá. Tinh chất ở đáy cối, âm thầm tích trữ vũ trụ. Chiếc túi hương thảo nhẹ nhàng ở thắt lưng anh, lặng lẽ hạ xuống một đường cong ấm áp.