Dưới tấm bảng vàng của Nam Xuyên Các, mồ hôi ướt đẫm đầu mũi của Tân Hương đồ A Nguyên, chăm chú nhìn "Long Não Hương Sơn" trên bàn hương đang tan chảy nhanh chóng——đó là phần hương đã được cắt theo quy tắc "mười lấy một" của hương hành. (Phí giao dịch) Cô ta giã hương, sàng bột, (giao dịch) mười ngón tay nhuốm đầy hương vị của trăm loại thảo mộc, nhưng chuỗi công tiền trong hộp gỗ trầm dưới quầy lại mỏng manh như cánh ve.
Đầu bếp hương, lão Đỗ, bàn tay khô cằn nâng một tấm thẻ hương Canaan cũ kỹ với cạnh tròn trịa, đột nhiên đặt lên lòng bàn tay A Nguyên. Thẻ hương chạm vào tay ấm áp và mát lạnh, bên trong lại tỏa ra những vân mật độc đáo của hương chìm năm xưa. "Đứa ngốc," giọng lão Đỗ như tro hương rơi rớt, "chỉ chăm chăm nhìn ngọn lửa xanh và khói trước bàn, dù có xông cả nghìn lò cũng không thể tích góp được một đồng hương chìm. Mũi của người thợ hương lão luyện, cần phải biết ngửi thời điểm ‘ngưng sương’.”
Ông dẫn A Nguyên vòng qua xưởng hương mờ ảo, dừng lại trước một cái "Tĩnh Thủy Đồ Vĩnh" phủ bụi ở sân sau. Bên trong vách bình, đầy những vết nứt băng mỏng như tơ nhện. Lão Đỗ lấy viên chày ngọc xanh mà A Nguyên dùng để giã hương, đầu chày vẫn còn dính vụn long não mới. Ông không rửa sạch, chỉ đơn giản lộn đầu chày ngược lại, nhẹ nhàng thọc vào miệng bình ba tấc. Một cảnh tượng kỳ diệu xuất hiện: trong bụng bình tối tăm, lại có những viên ngọc lấp lánh như sương lạnh, lặng lẽ leo lên theo những đường nét lạnh lùng của chày ngọc, không hề phát ra âm thanh, tụ lại ở rãnh cổ chày, hình thành một lớp mỡ trong suốt như băng mỏng, hương thơm sâu lắng như bóng trăng cổ tích.
"Ngọn lửa sáng là để cho người ngửi hương," lão Đỗ chỉ vào lớp mỡ mát lạnh trong rãnh, ánh mắt phản chiếu ánh sáng mờ ảo của vách bình, "mùi hương ‘ngưng’ từ đáy bình này, (miễn phí giao dịch) mới thực sự là cái mà có thể giữ lại và hòa tan."
A Nguyên nín thở, đầu ngón tay chạm vào lớp mỡ lạnh lẽo và nặng nề, như đang cầm một giọt ánh sáng mặt trăng đông cứng. Cô quay lại nhìn làn khói xanh lượn lờ trên bàn hương, chày ngọc trên cổ tay bỗng nhiên nặng trĩu——lần này, những gì bị giã nát không chỉ là hình hài của cỏ cây, mà còn là sự tích tụ thầm lặng từ sâu trong bình đất. Đáy bình với vết băng, dòng chảy ẩn mình tự sinh hương thơm u tĩnh. Chiếc ống tre nhỏ rỗng tuếch trong tay áo của cô, cuối cùng cũng cảm nhận được một chút cảm giác lạnh nặng nề.