Mấy bạn, thực sự nghĩ rằng mọi thứ chỉ là do ý chí yếu kém à?
Kiểu như, không thể giảm cân vì mình là đồ yếu đuối, hoặc thua lỗ vì chưa đọc đủ sách về candlestick. Thật ra không phải vậy đâu. Mọi thứ đơn giản hơn nhiều.
Hiểu một điều này: ăn uống không phải chỉ là để no. Ăn là để cảm thấy an toàn.
Chúng ta luôn đấu tranh với chính mình: tính calo, đặt ra giới hạn, rồi bất ngờ — BÙM! — và lại thất bại. Tại sao? Vì não bộ dùng thức ăn để dập tắt lo âu. Ăn xong — và trong 10 phút, bạn cảm thấy như đang ở trong một cái tổ, mọi thứ đều ổn. Rồi sau đó, cảm giác xấu hổ ập đến. Bạn tự trách bản thân, ghét bỏ chính mình... và đến một lúc nào đó, trong lòng chỉ đơn giản là có một cái gì đó “tắt” cảm xúc. Trở nên thờ ơ với mọi thứ. Và rồi bạn đi ăn tất cả mọi thứ, chỉ để không cảm thấy cơn đau đó. Nghe quen không?