Hôm qua tôi thấy một bài đăng của Chainbase và nảy ra một ý tưởng cứ lẩn quẩn trong đầu.
Một tác nhân AI không thể hành động tốt nếu trước tiên nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nó cần dữ liệu.
Nó cần ngữ cảnh.
Nó cần những tín hiệu onchain được sắp xếp theo thứ tự.
Vậy thì Chainbase xuất hiện như một dạng “đôi mắt” cho AI: biến thông tin blockchain thành dữ liệu mà các tác nhân, nhà phát triển và ứng dụng có thể dùng.
Nhưng rồi lại nảy ra một câu hỏi khác.
Nếu một tác nhân đã có thể nhìn thấy thế giới onchain, thì ai sẽ là người xác định nó được phép làm gì?
Đó là lúc Newton xuất hiện.
Vì một chuyện là cung cấp dữ liệu cho một AI.
Chuyện hoàn toàn khác là để nó hành động với tiền, quyền truy cập và những giới hạn có thể kiểm chứng.
Có lẽ tương lai không được xây bởi chỉ một dự án.
Có lẽ nó được xây bởi một hệ sinh thái:
Chainbase để hiểu.
Newton để ủy quyền.
Các giao thức khác để xác minh, thực thi và phối hợp.
Và từ đó, một điều gì đó lớn hơn bắt đầu hình thành:
Một thế giới nơi các tác nhân không chỉ nhìn thấy thông tin, mà còn có thể hành động theo các quy tắc.
Câu hỏi sẽ không chỉ là AI thông minh đến mức nào.
Mà sẽ là:
Nó có thể thấy gì, có thể làm gì và ai là người đặt ra giới hạn cho nó?
#Chainbase #Newt $NEWT #Nomadacripto @NewtonProtocol