📈 Điều gì ngăn chuyến tàu này? Biểu đồ nói: không có gì, thế nhưng.
Đây là chi tiêu lãi suất theo lợi ích liên bang tính trên cơ sở hằng năm, và nó vừa vượt qua 1,25 nghìn tỷ USD. Không phải dự báo. Tốc độ hiện tại.
Nhìn hình dạng của đường đó đi. Bong bóng dot-com năm 2000, chỉ như một chấm nhỏ. Khủng hoảng tài chính năm 2008, một cú nhảy lớn hơn nhưng vẫn được kiềm chế. Đại dịch năm 2020, một bước nhảy thực sự. Và rồi đây: một bức tường dựng đứng bắt đầu từ năm 2022 và kể từ đó vẫn tiếp tục leo lên.
Các con số của CBO cũng cho thấy vì sao lại như vậy. Lãi ròng trên nợ đạt khoảng 963 tỷ USD cho năm tài khóa tính đến hết tháng Bảy, tương đương gần 3,2 tỷ USD mỗi ngày. Con số này đã vượt quá mức chính phủ chi cho quốc phòng quốc gia.
Đây là điểm bẻ ngoặt mà ai cũng nên theo dõi: CBO dự báo chi phí lãi vay sẽ vượt chi Medicare vào năm 2028. Khi chi phí phục vụ nợ tăng cao hơn cả y tế của hàng chục triệu người cao tuổi, thì đó không phải là một sai số làm tròn trong ngân sách. Đó là một sự thay đổi mang tính cơ cấu trong những gì chính phủ liên bang thực sự đang là.
Cơ chế vận hành rất tàn nhẫn và tự củng cố. Tổng nợ khoảng 39,9 nghìn tỷ USD, được tái cấp vốn liên tục với lãi suất cao hơn hiện nay thay vì mức gần như bằng 0 của vài năm trước. Mỗi lần đảo kỳ hạn đều khóa chặt một khoản hóa đơn lãi lớn hơn. Chi phí lãi vay, tính như một phần của GDP, đã phá kỷ lục trước đó được thiết lập vào năm 1991.
Kho bạc có thể xoay xở tài trợ ngắn hạn, dựa vào người mua nước ngoài, hoặc nhờ Fed hỗ trợ. Không cái nào trong số đó thay đổi quỹ đạo. Chỉ là đẩy lùi mốc thời gian.
Khi việc phục vụ khoản nợ của ngày hôm qua bắt đầu lấn át các ưu tiên của ngày mai, câu hỏi không phải là liệu điều này có trở thành cuộc trò chuyện hay không. Mà là Washington còn kéo dài chuyện đó bao lâu nữa trước khi nó vượt sang nhiệm kỳ của người khác.
#Debt #Economy #Interest #Bonds #Treasury