Chúng ta đang sống trong một thời đại khá kỳ lạ.
Có mọi câu trả lời,
nhưng lại không biết nên hỏi gì.
Có đủ mọi công cụ,
nhưng chẳng thật sự dùng được mấy thứ.
Có cả vũ trụ tri thức trong túi,
nhưng trong đầu lại vẫn luôn lạc lõng.
Về lý thuyết,
tôi có thể học mọi thứ trên đời.
Nhưng trong thực tế,
tôi thấy mình chẳng học được điều gì.
Tôi từng nghĩ mình đang bơi giữa đại dương kiến thức —
cho đến khi nhận ra
mình chỉ đang vùng vẫy để khỏi bị chìm.
Không phải vì tôi dốt.
Mà vì tôi biết quá nhiều thứ,
nhưng chưa từng thực sự sống đúng với chúng.
Internet giống như một bữa buffet siêu khổng lồ.
Bạn ăn gì cũng được.
Nhưng bạn no rất nhanh.
Và rồi bạn hoàn toàn quên mất
mình đến đây để làm gì.
Điều buồn cười nhất là:
Tôi có thể giảng giải rất rõ về cách tập trung,
nhưng chính tôi không thể ngồi yên nổi 10 phút.
Tôi đọc rất nhiều sách về việc “chấp nhận cảm xúc”,
trong khi đang dùng chính những cuốn sách đó
để né tránh cảm xúc của mình.
Tôi xem hàng giờ video về “trí tuệ cảm xúc”
như một kiểu trì hoãn
việc phải đối diện thật với bản thân.
Rồi một ngày,
tôi tự hỏi mình một câu rất đau:
“Liệu có phải mình không thiếu tri thức,
mà thiếu một lý do đủ mạnh để thực sự sống khác đi?”
Tri thức thật sự không phải là thứ dễ chịu.
Nó không phải là nội dung để bạn nói
“thú vị đấy” rồi lại lướt qua.
Tri thức đúng thường làm bạn thấy khó chịu.
Vì nó là chiếc gương không hề trang điểm:
Nó phản chiếu sự trì hoãn.
Sự tự lừa dối.
Sự tê liệt trước những hành động thật sự.
Và nỗi sợ khi bước vào một vùng sống
bạn chưa bao giờ thực sự đặt chân tới.
Tôi nghĩ…
Học thực sự bắt đầu
không phải từ việc biết thêm điều gì mới,
mà từ can đảm sống đúng một điều
mình đã biết từ rất lâu — nhưng chưa từng làm.
Câu hỏi lớn không phải là:
“Bạn đã học được gì mới?”
Mà là:
“Có điều gì bạn đã biết rất rõ —
nhưng vẫn chưa dám sống không?”
Nếu câu trả lời là có,
hãy chọn lấy một điều thôi.
Viết ra.
Và thử sống thật với nó,
dù chỉ trong một ngày.
Vì sự trưởng thành
không nằm ở việc bạn sở hữu bao nhiêu công cụ.
Mà ở chỗ
bạn dám dùng chúng
để sửa lại chính mình — từ bên trong.
#0xdungbui