Trước đây tôi thường nghĩ consensus là câu chuyện nhiều validator cùng xác nhận một block. Tôi mặc định rằng càng nhiều node tham gia mạng càng đáng tin.
Khi đọc sâu hơn về Dusk Network, một chi tiết trong Succinct Attestation khiến tôi phải dừng lại. Dusk không thiết kế consensus theo hướng mọi provisioner cùng xử lý mọi quyết định.
Ban đầu tôi hiểu SA khá đơn giản: những người stake DUSK sẽ cùng nhau đề xuất và bỏ phiếu nhưng cách hiểu đó bỏ sót phần quan trọng. SA là cơ chế Proof-of-Stake dựa trên committee, nơi provisioner được chọn cho những vai trò khác nhau.
Đọc kỹ hơn, tôi mới thấy mỗi round đi qua ba bước: Proposal, Validation và Ratification. Một provisioner đề xuất block, một committee kiểm tra sau đó một committee khác xác nhận kết quả và hoàn tất block.
Theo góc nhìn hiện tại, tôi không còn xem SA đơn thuần là một cách bỏ phiếu. Tôi nhìn nó như cách phân chia trách nhiệm trong consensus. Hệ thống không yêu cầu mọi provisioner xác nhận mọi thứ. Nó chọn nhóm cho từng nhiệm vụ rồi đặt điều kiện để block đạt finality.
Điều này làm tôi thay đổi cách nhìn về trust model. Niềm tin không chỉ nằm ở số lượng node mà còn nằm ở quy tắc chọn committee và stake.
Tôi vẫn băn khoăn: khi consensus dựa vào những nhóm được chọn, giới hạn thực sự của niềm tin nằm ở đâu?
#dusk $DUSK @Dusk
Khi đọc sâu hơn về Dusk Network, một chi tiết trong Succinct Attestation khiến tôi phải dừng lại. Dusk không thiết kế consensus theo hướng mọi provisioner cùng xử lý mọi quyết định.
Ban đầu tôi hiểu SA khá đơn giản: những người stake DUSK sẽ cùng nhau đề xuất và bỏ phiếu nhưng cách hiểu đó bỏ sót phần quan trọng. SA là cơ chế Proof-of-Stake dựa trên committee, nơi provisioner được chọn cho những vai trò khác nhau.
Đọc kỹ hơn, tôi mới thấy mỗi round đi qua ba bước: Proposal, Validation và Ratification. Một provisioner đề xuất block, một committee kiểm tra sau đó một committee khác xác nhận kết quả và hoàn tất block.
Theo góc nhìn hiện tại, tôi không còn xem SA đơn thuần là một cách bỏ phiếu. Tôi nhìn nó như cách phân chia trách nhiệm trong consensus. Hệ thống không yêu cầu mọi provisioner xác nhận mọi thứ. Nó chọn nhóm cho từng nhiệm vụ rồi đặt điều kiện để block đạt finality.
Điều này làm tôi thay đổi cách nhìn về trust model. Niềm tin không chỉ nằm ở số lượng node mà còn nằm ở quy tắc chọn committee và stake.
Tôi vẫn băn khoăn: khi consensus dựa vào những nhóm được chọn, giới hạn thực sự của niềm tin nằm ở đâu?
#dusk $DUSK @Dusk