Ban đâu tôi cho rằng đưa một RWA( tài sản được token hóa) lên blockchain thì nó cũng giống USDC: có thể đem thế chấp, vay vốn với lãi suất cố định, rồi khi cần thì bán để trả nợ.

Nhưng khi tìm hiểu TermMax, tôi nhận ra có một khác biệt quan trọng. Với USDC, giao thức có thể dựa nhiều hơn vào thanh khoản thị trường khi cần xử lý tài sản thế chấp. Còn với RWA, thanh khoản không phải lúc nào cũng có sẵn chỉ vì tài sản đã được token hóa.

Điều này khiến tôi chú ý đến Physical Delivery. Nếu hết thời gian thanh lý mà khoản vay vẫn chưa được trả hoặc chỉ được xử lý một phần, FT holder có thể đổi quyền sở hữu để nhận phần tài sản gốc và tài sản thế chấp tương ứng với tỷ lệ sở hữu.

Lúc này tôi mới hiểu vấn đề không chỉ nằm ở việc RWA có thể trở thành tài sản thế chấp hay không. Khi thanh khoản thị trường không thể được mặc định, giao thức cũng phải tính đến một cách xử lý tài sản thế chấp khác khi thanh lý không hoàn tất.

Điều này làm tôi nhìn TermMax-RWA khác đi. Họ không chỉ đưa thêm một loại tài sản vào lending market, mà đang phải thiết kế hạ tầng tín dụng cho những tài sản thế chấp có đặc tính khác crypto-native assets.

Điều tôi muốn theo dõi tiếp là khi RWA đi vào sử dụng thực tế, TermMax sẽ xử lý thế nào giữa thanh khoản của tài sản, quyền sở hữu và tính minh bạch on-chain. @TermMax #termmax #TermMax $BNB #TermMaxV2