Cuộc sống của coin thủ nhục nhã đến từng chi tiết, như một cuốn phim bi hài không hồi kết. Ngày ngày, họ dán mắt vào màn hình, mồ hôi túa ra khi giá coin lao dốc, tim thắt lại mỗi lần "đu đỉnh" rồi "đạp đáy". Tiền trong ví điện tử cứ vơi dần, có hôm lỗ nặng đến mức không dám nhìn hóa đơn điện nước, phải ăn mì gói qua ngày để gỡ gạc. Ra đường, đầu cúi gằm vì xấu hổ, nghe hàng xóm xì xầm "thằng đó bán cả xe máy để đổ vào coin, giờ đi bộ cho đáng đời". Về nhà, vợ mặt lạnh như tiền, buông lời cay đắng "đàn ông gì mà chỉ biết mơ hão, để mẹ con tao đói rã họng". Đứa con nhỏ thì ngây thơ hỏi "ba ơi, sao bạn con có giày mới mà con không có?", làm coin thủ chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Đêm xuống, nằm co ro trên ghế sofa – vì vợ đuổi khỏi giường – họ lẩm bẩm tự an ủi: "Ráng đi, ngày moon rồi lambo sẽ đến", dù trong thâm tâm cũng chẳng biết ngày "phục thù" ấy có thật hay chỉ là giấc mộng giữa cơn ác mộng dài.
