Bà ngoại tôi có một vườn rau, nửa mảnh đất.
Trồng rau không phun thuốc, không bón phân; lá bị côn trùng cắn thành đầy những lỗ. Hàng xóm nói bà ấy không biết trồng rau.
Nhưng bà vẫn gieo hạt vào mùa xuân, làm cỏ vào mùa hè. Rau thu về một nửa bà tự ăn, một nửa mang biếu hàng xóm.
Tôi hỏi bà muốn gì, bà cứ ngồi xổm dưới đất nhổ cỏ, không ngẩng đầu lên: Cỏ thì phải nhổ, rau thì phải mọc, chim đến thì xua đi. Việc là việc, chẳng có nhiều chuyện “muốn được gì” đến vậy.

Khi ấy tôi không hiểu, cho rằng đó là lời nói bâng quơ của người già. Mãi về sau tôi bước vào thế giới mà mọi thứ đều phải “tính xem để được gì” — công việc phải vẽ đường thăng tiến, xã giao phải lo nguồn lực, ngay cả nghỉ ngơi cũng phải tính để hiệu quả hơn.
Tôi sống thành một người lúc nào cũng đang cân đo, mà lại càng ngày càng không hạnh phúc.
Sau đó tôi xem một đoạn video: chú chó Mar🐶vin của nhà Mã Tư Cơ — cậu ấy đã từng dẫn nó đến căn cứ phóng tên lửa, và khi ông ấy kể về nó, ông cười như một đứa trẻ.
Một trong những gia đình tinh ranh nhất thế giới, vây quanh một con chó chẳng làm “chuyện chính” gì cả, mà xem say sưa không rời.
Khoảnh khắc đó, tôi bỗng nhớ lại vườn rau của bà ngoại — hóa ra bà con của họ sống trong cùng một múi giờ. Múi giờ ấy tên là “Không vội”.

Sau đó, chú chó nhỏ này trở thành một biểu tượng cộng đồng nho nhỏ. Nó không hứa hẹn điều gì, chỉ có một nhóm người tin rằng có một số việc không cần phải tính xem để được gì.
Giống như vườn rau của bà ngoại, giống như chú chó Havanese trong hoàng hôn nhà Mã Tư Cơ — sự hiện hữu của nó, chính là ý nghĩa.
$龙虾 $ZEC $牛来