Kẻ tâm tà hay nghi ngờ, người lượng nhỏ dễ nóng giận, kẻ tài kém lại thích tranh biện, người chí ngắn thường oán trách, phẩm chất kém lại hay đố kỵ, lòng hư thì lời nói cao giọng, chí nông thì cố chấp, phúc mỏng thì tham nhiều, hạnh hèn thì nịnh cấp trên, kẻ nhát yếu thì sợ khó. Ngược lại, người biết soi xét phản tỉnh bản thân thì có thể làm sáng tâm tính, giữ chính trực và sự tĩnh lặng, để nuôi dưỡng đức hạnh.
