Thành kiến của thế giới đối với việc thủ dâm quá lớn rồi.
Tôi hy vọng, bằng chút năng lực khiêm tốn của mình, có thể giúp mọi người nhìn nhận nghiêm túc hành vi thủ dâm này. Tôi không hề cổ xúy việc thủ dâm; tôi chỉ mong mọi người có thể nhìn thẳng vào nó, gạt bỏ những định kiến truyền thống, và dùng đúng hệ giá trị để đánh giá hành vi này.
Chúng ta đều biết con người có năm ham muốn lớn: tiền, sắc, danh, ăn, ngủ.
Khi chúng ta dựa vào năng lực của bản thân để đáp ứng nhu cầu về «tiền, danh, ăn, ngủ», thì xã hội sẽ gọi đó là người độc lập, có năng lực. Nhưng chỉ khi chúng ta dựa vào năng lực của bản thân để giải quyết nhu cầu về «sắc»—tức là thủ dâm hoặc tự thỏa mãn—thì xã hội lại gắn cho ta nhãn Loser, kẻ thất bại, kẻ lép vế.
Đó là một quan niệm rất truyền thống, thậm chí đã lỗi thời từ lâu.
Trước đây, xã hội con người theo đuổi việc tụ bầy, hợp tác, sống quây quần.
Còn bây giờ, xã hội bắt đầu hướng con người đến sự độc lập, tính chủ thể, tự cung tự cấp, và năng lực chủ động.
Sự xuất hiện của AI càng đẩy cụm từ «siêu cá thể» ra trước sân khấu. Thực ra, đó là nhu cầu của con người đối với sự chủ động và năng lực tự định đoạt của bản thân, đang tăng trưởng với tốc độ theo cấp số nhân, đạt đến mức đỉnh cao chưa từng có.
Trong thời đại này, con người bắt đầu sống vì chính mình.
Muốn trở thành một «siêu cá thể» đúng nghĩa, tiền đề lớn nhất không phải là bạn giỏi dùng AI đến mức nào, không phải là bạn có bao nhiêu nhân viên Agent, không phải là bạn có bao nhiêu công ty một người—mà là bạn có thể độc lập giải quyết nhu cầu tình dục của bản thân hay không.
Thủ dâm cho “ra hồn” chính là đáp án tối thượng của phiên bản này.
Thủ dâm cho tốt thì không cần đưa 3000 vạn sính lễ. Cũng không cần luyện cơ mỏng.
Hãy dành toàn bộ thời gian và tinh lực của đời mình để tập trung vào việc tự hiện thực hóa bản thân.
Tôi hy vọng, bằng chút năng lực khiêm tốn của mình, có thể giúp mọi người nhìn nhận nghiêm túc hành vi thủ dâm này. Tôi không hề cổ xúy việc thủ dâm; tôi chỉ mong mọi người có thể nhìn thẳng vào nó, gạt bỏ những định kiến truyền thống, và dùng đúng hệ giá trị để đánh giá hành vi này.
Chúng ta đều biết con người có năm ham muốn lớn: tiền, sắc, danh, ăn, ngủ.
Khi chúng ta dựa vào năng lực của bản thân để đáp ứng nhu cầu về «tiền, danh, ăn, ngủ», thì xã hội sẽ gọi đó là người độc lập, có năng lực. Nhưng chỉ khi chúng ta dựa vào năng lực của bản thân để giải quyết nhu cầu về «sắc»—tức là thủ dâm hoặc tự thỏa mãn—thì xã hội lại gắn cho ta nhãn Loser, kẻ thất bại, kẻ lép vế.
Đó là một quan niệm rất truyền thống, thậm chí đã lỗi thời từ lâu.
Trước đây, xã hội con người theo đuổi việc tụ bầy, hợp tác, sống quây quần.
Còn bây giờ, xã hội bắt đầu hướng con người đến sự độc lập, tính chủ thể, tự cung tự cấp, và năng lực chủ động.
Sự xuất hiện của AI càng đẩy cụm từ «siêu cá thể» ra trước sân khấu. Thực ra, đó là nhu cầu của con người đối với sự chủ động và năng lực tự định đoạt của bản thân, đang tăng trưởng với tốc độ theo cấp số nhân, đạt đến mức đỉnh cao chưa từng có.
Trong thời đại này, con người bắt đầu sống vì chính mình.
Muốn trở thành một «siêu cá thể» đúng nghĩa, tiền đề lớn nhất không phải là bạn giỏi dùng AI đến mức nào, không phải là bạn có bao nhiêu nhân viên Agent, không phải là bạn có bao nhiêu công ty một người—mà là bạn có thể độc lập giải quyết nhu cầu tình dục của bản thân hay không.
Thủ dâm cho “ra hồn” chính là đáp án tối thượng của phiên bản này.
Thủ dâm cho tốt thì không cần đưa 3000 vạn sính lễ. Cũng không cần luyện cơ mỏng.
Hãy dành toàn bộ thời gian và tinh lực của đời mình để tập trung vào việc tự hiện thực hóa bản thân.

