Càng muốn gỡ lại, càng dễ thua nhanh hơn🔥
Làm giao dịch lâu rồi, tôi phát hiện ra một quy luật khá chua chát:
Những người dễ khiến tài khoản lỗ “toang” nhất, thường không phải là lần thua đầu tiên, mà là sau đó—giao dịch với suy nghĩ “phải kiếm lại tiền đã mất”.
Cắt lỗ liên tiếp vài lần thì tài khoản có thể chỉ lỗ vài phần trăm thôi. Nhưng con người lại rất dễ bị cảm xúc dẫn dắt, bắt đầu thấy không cam lòng. Thế là lần cơ hội tiếp theo vừa xuất hiện, chưa kịp chờ đúng vị trí lý tưởng thì đã lao vào, đồng thời khối lượng cũng bắt đầu tăng lên.
Trong đầu chỉ có một ý nghĩ: trước đã lỗ nhiều vậy rồi, lần này nhất định phải kiếm lại. Kết quả là thị trường chỉ điều chỉnh bình thường cũng có thể khiến bao nhiêu khoản lỗ—nhanh chóng phình to.
Rất nhiều khi, sau khi thua, thứ thực sự gây vấn đề không phải là kỹ thuật, mà là tâm lý trở nên gấp gáp: trước kia có thể chờ vài ngày cho cơ hội, giờ lại muốn trong vài giờ phải về vốn; trước kia thử sai với khối lượng nhỏ cũng chấp nhận được, giờ lại cảm thấy kiếm được quá chậm.
Thị trường vẫn là thị trường đó, thứ thay đổi chính là nhịp độ của chính mình. Nơi nguy hiểm nhất nằm ở đây,
bắt đầu đặt lệnh tiếp theo, mang trách nhiệm cho khoản lỗ của lệnh trước. Nhưng thị trường chưa bao giờ quan tâm lần trước bạn lời hay lỗ. Lần trước bị thua không làm tăng tỷ lệ thắng cho lần sau;
lần trước kiếm lời cũng không đảm bảo rằng lần sau vẫn tiếp tục kiếm được.
Vì vậy, khi tài khoản xuất hiện chuỗi rút lui (back-to-back drawdown), thứ thực sự cần làm không phải là tăng rủi ro, mà là giảm khối lượng, giảm số lần giao dịch, rồi tìm lại nhịp.
Càng muốn gỡ lại, càng dễ mất kiên nhẫn. Càng muốn kiếm lại trong một lần, càng dễ biến một khoản lỗ nhỏ thành khoản lỗ lớn. Lỗ không phải là điều đáng sợ; đáng sợ là mang cảm xúc đi gỡ lại. Thị trường không nợ bạn số tiền đã mất, và mỗi lệnh bạn đặt cũng không có nghĩa vụ “báo thù” thay bạn.#CPIWatch
Làm giao dịch lâu rồi, tôi phát hiện ra một quy luật khá chua chát:
Những người dễ khiến tài khoản lỗ “toang” nhất, thường không phải là lần thua đầu tiên, mà là sau đó—giao dịch với suy nghĩ “phải kiếm lại tiền đã mất”.
Cắt lỗ liên tiếp vài lần thì tài khoản có thể chỉ lỗ vài phần trăm thôi. Nhưng con người lại rất dễ bị cảm xúc dẫn dắt, bắt đầu thấy không cam lòng. Thế là lần cơ hội tiếp theo vừa xuất hiện, chưa kịp chờ đúng vị trí lý tưởng thì đã lao vào, đồng thời khối lượng cũng bắt đầu tăng lên.
Trong đầu chỉ có một ý nghĩ: trước đã lỗ nhiều vậy rồi, lần này nhất định phải kiếm lại. Kết quả là thị trường chỉ điều chỉnh bình thường cũng có thể khiến bao nhiêu khoản lỗ—nhanh chóng phình to.
Rất nhiều khi, sau khi thua, thứ thực sự gây vấn đề không phải là kỹ thuật, mà là tâm lý trở nên gấp gáp: trước kia có thể chờ vài ngày cho cơ hội, giờ lại muốn trong vài giờ phải về vốn; trước kia thử sai với khối lượng nhỏ cũng chấp nhận được, giờ lại cảm thấy kiếm được quá chậm.
Thị trường vẫn là thị trường đó, thứ thay đổi chính là nhịp độ của chính mình. Nơi nguy hiểm nhất nằm ở đây,
bắt đầu đặt lệnh tiếp theo, mang trách nhiệm cho khoản lỗ của lệnh trước. Nhưng thị trường chưa bao giờ quan tâm lần trước bạn lời hay lỗ. Lần trước bị thua không làm tăng tỷ lệ thắng cho lần sau;
lần trước kiếm lời cũng không đảm bảo rằng lần sau vẫn tiếp tục kiếm được.
Vì vậy, khi tài khoản xuất hiện chuỗi rút lui (back-to-back drawdown), thứ thực sự cần làm không phải là tăng rủi ro, mà là giảm khối lượng, giảm số lần giao dịch, rồi tìm lại nhịp.
Càng muốn gỡ lại, càng dễ mất kiên nhẫn. Càng muốn kiếm lại trong một lần, càng dễ biến một khoản lỗ nhỏ thành khoản lỗ lớn. Lỗ không phải là điều đáng sợ; đáng sợ là mang cảm xúc đi gỡ lại. Thị trường không nợ bạn số tiền đã mất, và mỗi lệnh bạn đặt cũng không có nghĩa vụ “báo thù” thay bạn.#CPIWatch
