Tôi đã giao dịch “đánh coin” bao nhiêu năm rồi, thay đổi lớn nhất của tôi không phải là số tiền trong tài khoản thêm vài con số 0, mà là càng ngày càng dám bỏ lỡ. Trước đây thấy giảm gấp là muốn bắt đáy. Còn bây giờ, không có khối lượng, không có lực đỡ, không có bằng chứng—tôi thà không kiếm một xu còn hơn. #币圈生存法则
Khi còn trẻ tôi đặc biệt thích nghiên cứu “đáy ở đâu”. Giảm 30% thì thấy rẻ, giảm 50% thì cho rằng cơ hội đã đến. Giảm tiếp nữa lại tự an ủi: đã như vậy rồi thì chẳng lẽ cứ tiếp tục lao xuống nữa chứ.
Mãi sau này bị thị trường dạy vài lần, tôi mới thật sự sửa được tật đó. Giảm nhiều không có nghĩa là đã giảm đúng chỗ.
Giờ khi thấy giảm mạnh, phản ứng đầu tiên của tôi là nhìn khối lượng. Sau khi bán tháo bằng khối lượng lớn xong, giá có giữ được ổn định liên tục vài ngày không? Ở vùng thấp có lực đỡ duy trì không? Trọng tâm giá có dần được kéo lên không? Những thứ này chưa xuất hiện, tôi sẽ không vì hai chữ “rẻ” mà lao vào.
Ngược lại, nếu một đồng coin đột nhiên kéo rất mạnh, tôi cũng không vội đuổi theo.
Giá nhìn có vẻ rất mạnh, nhưng nếu khối lượng cứ teo dần rồi đỉnh cũ lại mãi không vượt qua được, tôi lại càng cảnh giác. Chỉ vì một ngày ở vùng cao bùng nổ khối lượng mà đã kết luận là đỉnh thì chưa đủ; điều tôi quan tâm hơn là phía sau có còn dòng tiền liên tục “tiếp sức” hay không.
Vì vậy bây giờ khi dẫn người đi xem thị trường, tôi rất ít khi đoán tăng hay giảm ngày mai. Tôi hỏi trước tiên: thị trường rốt cuộc có đưa ra bằng chứng chưa?
Trước đây tôi sợ bỏ lỡ, luôn muốn nhanh hơn thị trường một bước. Còn bây giờ tôi thà chậm nửa nhịp—chờ cấu trúc tự hình thành.
Không hiểu thì đi qua, không có bằng chứng thì đứng ngoài. Đây không phải là nhát—mà là kỷ luật mà sau ngần ấy năm tôi tiếc nhất nếu đánh mất. Người tôi dẫn cũng luyện đúng năng lực đó: “Thà bỏ lỡ còn hơn làm sai.” Muốn học cho hiểu rõ thì đến tìm tôi #币圈暴富
Khi còn trẻ tôi đặc biệt thích nghiên cứu “đáy ở đâu”. Giảm 30% thì thấy rẻ, giảm 50% thì cho rằng cơ hội đã đến. Giảm tiếp nữa lại tự an ủi: đã như vậy rồi thì chẳng lẽ cứ tiếp tục lao xuống nữa chứ.
Mãi sau này bị thị trường dạy vài lần, tôi mới thật sự sửa được tật đó. Giảm nhiều không có nghĩa là đã giảm đúng chỗ.
Giờ khi thấy giảm mạnh, phản ứng đầu tiên của tôi là nhìn khối lượng. Sau khi bán tháo bằng khối lượng lớn xong, giá có giữ được ổn định liên tục vài ngày không? Ở vùng thấp có lực đỡ duy trì không? Trọng tâm giá có dần được kéo lên không? Những thứ này chưa xuất hiện, tôi sẽ không vì hai chữ “rẻ” mà lao vào.
Ngược lại, nếu một đồng coin đột nhiên kéo rất mạnh, tôi cũng không vội đuổi theo.
Giá nhìn có vẻ rất mạnh, nhưng nếu khối lượng cứ teo dần rồi đỉnh cũ lại mãi không vượt qua được, tôi lại càng cảnh giác. Chỉ vì một ngày ở vùng cao bùng nổ khối lượng mà đã kết luận là đỉnh thì chưa đủ; điều tôi quan tâm hơn là phía sau có còn dòng tiền liên tục “tiếp sức” hay không.
Vì vậy bây giờ khi dẫn người đi xem thị trường, tôi rất ít khi đoán tăng hay giảm ngày mai. Tôi hỏi trước tiên: thị trường rốt cuộc có đưa ra bằng chứng chưa?
Trước đây tôi sợ bỏ lỡ, luôn muốn nhanh hơn thị trường một bước. Còn bây giờ tôi thà chậm nửa nhịp—chờ cấu trúc tự hình thành.
Không hiểu thì đi qua, không có bằng chứng thì đứng ngoài. Đây không phải là nhát—mà là kỷ luật mà sau ngần ấy năm tôi tiếc nhất nếu đánh mất. Người tôi dẫn cũng luyện đúng năng lực đó: “Thà bỏ lỡ còn hơn làm sai.” Muốn học cho hiểu rõ thì đến tìm tôi #币圈暴富
