Đến cửa hàng của Lão Du, ông ấy đang ngồi cùng một người quen xem xe. Xe là của người quen, muốn bán thì chìa khóa lại nằm trong tay mình. Quay xe hai vòng cũng không đưa cho Lão Du.
Trước hết nói xem năm đó lúc mua xe phải chờ bao lâu, rồi nói màu nội thất là lựa chọn riêng. Nói tới dàn âm thanh, anh ấy đưa lên xe rồi cho bật một bài, bảo chúng tôi nghe thử. Tôi không rành xe, nghe bass thì thấy dày thật, nhưng Lão Du lại quỳ xuống sát bên bánh xe.
Anh ấy làm xe cũ, khác với chỗ tôi xem. Tôi đang xem xe để biết năm đó xe đó được nhiều người thích thế nào, còn anh ấy thì đã tính xem sau khi mua về thì những chỗ nào vẫn phải tốn tiền.
Sau khi người quen đi rồi, Lão Du tắt nhạc, nói: Hôm nay chắc không thành.
Tôi hỏi: “Chênh lệch giá nhiều vậy à?”
Anh ấy nói: “Chưa tới chuyện giá.” Hôm nay người ta tới để nghe anh khen xe thôi. Khi thật sự muốn bán thì tính tiếp.
Tôi nói: “Vậy sao anh vừa rồi không khen thêm vài câu?” Anh ấy nói: “Anh khen càng hay thì lát nữa càng không thể báo giá. Anh muốn tôi mua theo mức anh thích, thì tôi phải thu theo số tiền một người sẵn sàng bỏ ra.”
Trên bàn có hai hộp chìa khóa, một cái dán chữ “Đừng động vào”. Tôi tưởng đó là xe đắt, anh ấy nói: “Là xe của một khách cũ. Người ta nói sẵn rồi sẽ bán, hôm sau lại gọi điện, bảo để con trai về lái thêm một vòng nữa.”
Tôi hiểu khá. Xe để trong nhà thì chật chội. Thật có người muốn lái đi, lại nhớ ra là nó chưa từng bị mình bỏ lại trên đường. Ngay cả vết nứt ở cạnh ghế ngồi đó, cũng nhận ra được là do xử lý thế nào.
Lão Du nói, với kiểu khách như các anh/chị, thường tôi khuyên mở thêm một năm nữa.
Tôi hỏi: “Sang năm chẳng phải bán càng khó hơn sao?”
Anh ấy nói: “Có thể. Nhưng đừng vì làm ăn chút đỉnh này mà về sau mỗi lần gặp anh ấy đều nghĩ rằng chính anh đã làm cho xe tốt của người ta rẻ đi.”
Lúc này chị Lan gọi điện, hỏi chúng tôi đang ở đâu. Chị ấy tiện đi ngang qua khu vực đó, xe dừng lại, trước hết bảo Lão Du giúp chị nghe thử, lúc rẽ cua ở tốc độ thấp thì có hơi kêu.
Lão Du đưa cô ấy ra ngoài chạy thử một vòng, về cũng không nói chỗ nào hỏng, chỉ bảo rảnh thì lái tới xưởng sửa để kiểm tra lắp ráp. Ở chỗ anh ấy có sẵn một hàng xe chờ bán. Chị Lan không xem chiếc nào cả, vào cửa lại cứ nhìn chằm chằm vào khay trà trong quầy kính.
Lão Du nói: “Người ta tặng thôi. Xem có uống được không?”
Cô ấy lấy ra một hộp, lật mặt sau lên xem rồi lại đặt về. Tôi hỏi, sao vậy? Cô ấy nói, cái này phải hỏi anh ấy xem: định uống hay định cứ để đó.
Lão Du nói: “Giữ lại làm gì?”
Cô ấy nói: “Thế thì tháo ra đi.”
Trước đây cửa hàng của chị Lan cũng có vài thứ mà chị không nỡ tháo. Giữ lại để tiếp đãi khách quan trọng, giữ lại ngày lễ, giữ lại chờ một thời điểm thích hợp hơn. Sau đó chị ấy lấy ra một bộ ly để dùng hằng ngày, nói rằng thu tiếp nữa thì nhân viên mới chẳng biết trong cửa hàng còn có cái đó.
Tôi hỏi cô ấy: “Khách quan trọng đến thì dùng cái gì?”
Cô ấy nói: “Cứ dùng cái này thôi. Rửa sạch không là được à?”
Trong lúc pha trà, Lão Du hỏi cô ấy xem hệ thống thành viên đó dùng có ổn không. Anh ấy cũng muốn làm một cái: ghi lại xem khách đã mua loại xe nào, lúc nào thì liên hệ, để lưu hết vào.
Chị Lan nói, khi trình diễn thì dùng cực kỳ tiện. Người ta chỉ cần chạm vài cái lên màn hình, tôi còn tưởng là có thể quản luôn cả sổ sách của cửa hàng bên cạnh. Nhưng tới lúc tự dùng thật, trả lại một kiện hàng, tôi và nhân viên cửa hàng phải tìm nửa ngày.
Lão Du nói, đi tìm người dạy bán phần mềm ấy.
Cô ấy nói: “Dạy rồi, gửi cho một video.” Xem video thì rất rõ. Nhưng tới lượt mình chạm, lại không ra đúng cái trang đó. Bây giờ cứ hễ anh ấy nói “cực kỳ đơn giản”, tôi lại gọi nhân viên cửa hàng qua luôn, đừng để tôi nghe một mình.
Tôi nhớ tới mấy hôm trước cô ấy gửi một tấm ảnh cửa hàng: quầy thu ngân lại có cả máy tính, cả sổ sách. Lúc đó tôi còn tưởng cô ấy thích kiểu ghi sổ tay. Cô ấy nói: “Cuốn sổ đó chuyên dùng để ghi nợ. Khách quen vào lấy đồ, nói là ghi vào sổ của tôi. Không thể cứ chặn người ta rồi hỏi số điện thoại trước được.”
Nghe tới đây, Lão Du đi rút trong ngăn kéo ra cuốn sổ của mình. Bìa sánh dầu mỡ, lật ra thì rất ngăn nắp, mỗi trang một người. Anh ấy nói: “Cái này vợ tôi cũng hiểu được. Mà đổi hệ thống rồi thì cô ấy lại phải hỏi tôi.”
Hai người đặt sổ lên cạnh nhau, bắt đầu trò chuyện xem những khách nào cần gọi điện, khách nào nhắn tin là được. Tôi bèn ngồi dịch sang phía bên kia bàn, viết xong phần việc của mình, rồi cũng đưa luôn phần sắp xếp $ETH cho lần này lên.
**Loại tiền: ETH · Mua lên
**Tham khảo vào lệnh: 2410—2420
**Cắt lỗ: 2385
**Chốt lời: 2470—2495—2520
Lời nhắc thân mật: Mọi mức dao động lên xuống đều 1—5 USD, quan điểm cá nhân, chỉ để tham khảo.
Ở cửa hàng của Lão Du không có bàn pha trà đàng hoàng. Nước sôi thì để cạnh bên, bàn không phẳng, và dưới đáy ly lại lót một tờ giấy quảng cáo gấp lại. Chị Lan nói: “Trà này thì được đó. Có từ đâu vậy?”
Anh ấy nghĩ một lúc nhưng không ra được, bèn cầm gói hàng qua rồi lại xem thêm lần nữa.
Ở cổng có người tới lấy xe. Lão Du ra ngoài đổi vị trí, bảo chúng tôi ngồi yên. Chị Lan lấy điện thoại chụp hộp trà, rồi trả lời nhắn tin cho nhân viên cửa hàng. Tôi rót thêm nước vào ly, nhường chỗ về phía sát cửa sổ, nhìn anh ấy từ từ lùi chiếc xe nằm trong cùng ra.
