#美加关税战升级 Mỹ và Canada trong đợt nâng cấp thuế quan này đã vượt ra ngoài phạm vi của tranh chấp thương mại.
Nguyên nhân cốt lõi khiến đàm phán đổ vỡ là việc Mỹ ở giai đoạn cuối đưa ra những yêu cầu vượt xa lĩnh vực thương mại—làm suy yếu việc bảo vệ văn hóa tiếng Pháp của Canada, hạn chế sự tự do của Canada trong việc ký các hiệp định thương mại với các nước khác, thậm chí còn tìm cách giành quyền tiếp cận độc quyền đối với các khoáng sản quan trọng của Canada. Nói thẳng ra, Mỹ không phải đang đàm phán thương mại, mà đang đàm phán về “thuộc về”.
Trump đã đăng một bức tranh biếm họa trên nền tảng mạng xã hội: Thủ tướng Canada Canney ngã trên mặt băng, còn Trump đứng bên cạnh nói “Dậy đi, thống đốc”. Đây chính là bức tranh chân thực của cuộc giằng co lần này.
Quy mô Canada đáp trả bằng thuế quan là 27,6 tỷ đô la Canada, chỉ chiếm khoảng 6% trong tổng kim ngạch xuất khẩu của Mỹ sang Mỹ. Tác động trực tiếp về kinh tế đối với Mỹ là có giới hạn, nhưng tác động chính trị còn lớn hơn nhiều so với dự kiến. Đặc biệt không thể đánh giá thấp “hiệu ứng khuếch đại” của cuộc bầu cử giữa kỳ của Mỹ—những bang như Michigan, Ohio, nơi có quan hệ thương mại chặt chẽ với Canada, đang phải đối mặt với cạnh tranh gay gắt, và chiến tranh thương mại ở các bang này rất khó được lòng dân.
Một cựu cố vấn thương mại của Canada đã nói một câu rất thỏa đáng: “Canada áp dụng những mức thuế quan này không phải vì muốn đánh một cuộc chiến thương mại, mà vì mong muốn cuộc chiến thương mại này kết thúc.”
Nhưng logic của Trump là: lý trí kinh tế nhường chỗ cho sự kiểm soát địa chính trị. Trong ngắn hạn, những cơn đau do chuỗi cung ứng bị chấn động còn lâu mới quan trọng bằng lợi ích dài hạn ở chỗ khóa Canada vào vị thế phụ thuộc kinh tế.
Điểm kết của cuộc giằng co này không phải là ai thắng ai thua, mà là tái cấu trúc bản đồ địa kinh tế ở Bắc Mỹ.
Nguyên nhân cốt lõi khiến đàm phán đổ vỡ là việc Mỹ ở giai đoạn cuối đưa ra những yêu cầu vượt xa lĩnh vực thương mại—làm suy yếu việc bảo vệ văn hóa tiếng Pháp của Canada, hạn chế sự tự do của Canada trong việc ký các hiệp định thương mại với các nước khác, thậm chí còn tìm cách giành quyền tiếp cận độc quyền đối với các khoáng sản quan trọng của Canada. Nói thẳng ra, Mỹ không phải đang đàm phán thương mại, mà đang đàm phán về “thuộc về”.
Trump đã đăng một bức tranh biếm họa trên nền tảng mạng xã hội: Thủ tướng Canada Canney ngã trên mặt băng, còn Trump đứng bên cạnh nói “Dậy đi, thống đốc”. Đây chính là bức tranh chân thực của cuộc giằng co lần này.
Quy mô Canada đáp trả bằng thuế quan là 27,6 tỷ đô la Canada, chỉ chiếm khoảng 6% trong tổng kim ngạch xuất khẩu của Mỹ sang Mỹ. Tác động trực tiếp về kinh tế đối với Mỹ là có giới hạn, nhưng tác động chính trị còn lớn hơn nhiều so với dự kiến. Đặc biệt không thể đánh giá thấp “hiệu ứng khuếch đại” của cuộc bầu cử giữa kỳ của Mỹ—những bang như Michigan, Ohio, nơi có quan hệ thương mại chặt chẽ với Canada, đang phải đối mặt với cạnh tranh gay gắt, và chiến tranh thương mại ở các bang này rất khó được lòng dân.
Một cựu cố vấn thương mại của Canada đã nói một câu rất thỏa đáng: “Canada áp dụng những mức thuế quan này không phải vì muốn đánh một cuộc chiến thương mại, mà vì mong muốn cuộc chiến thương mại này kết thúc.”
Nhưng logic của Trump là: lý trí kinh tế nhường chỗ cho sự kiểm soát địa chính trị. Trong ngắn hạn, những cơn đau do chuỗi cung ứng bị chấn động còn lâu mới quan trọng bằng lợi ích dài hạn ở chỗ khóa Canada vào vị thế phụ thuộc kinh tế.
Điểm kết của cuộc giằng co này không phải là ai thắng ai thua, mà là tái cấu trúc bản đồ địa kinh tế ở Bắc Mỹ.