Nói một câu mà có khả năng sẽ chạm đúng quan điểm của không ít người: Rất nhiều người bị lỗ không phải vì chọn sai mã, mà vì cầm chính số vốn ít ỏi của mình, cố ngồi vào một “bàn cược” không thuộc về mình.
Nếu nguồn tiền có thể đầu tư chưa đến 100.000 USD, đi chơi hợp đồng nhái, coin Meme bậc một—ở một mức độ nào đó tôi còn có thể thông cảm.
Với quy mô như vậy, thứ quyết định cốt lõi chính là tỷ lệ kèo (odds). Kiếm được 10% thì cuộc sống sẽ không thay đổi gì đáng kể; chỉ khi nắm bắt được một đợt tăng vài chục lần thì mới có cơ hội nâng số vốn lên một nấc. Nhưng điều kiện bắt buộc là: không dùng đòn bẩy đi vay, không đụng đến tiền sinh hoạt; lỗ thì chấp nhận, thua là thua—thực sự “vào cược thì chịu cuộc.”
Khi vốn nằm trong khoảng từ 100.000 đến 1.000.000 USD, thực ra sẽ phù hợp với hợp đồng cổ phiếu hơn.
Đến giai đoạn này, đã không chịu nổi việc để vốn bị “đánh về số không” trực tiếp; nhưng nếu chỉ làm hiện (spot) thì lợi nhuận lại khó đạt kỳ vọng. Những mã như Samsung, SK Hynix (海力士), Micron, SanDisk—khi làn sóng đi vào, độ biến động không hề thua kém coin nhái.
Quan trọng hơn, phía sau là thành tích thật, định giá và chu kỳ ngành nâng đỡ, nên diễn biến tương đối “sạch”, rất ít khi xuất hiện những cú “chọc kim” không báo trước hay phá vỡ giả, và các chỉ báo cũng không tự nhiên bị mất hiệu lực. Bạn vẫn có thể dùng hợp đồng để khuếch đại lợi nhuận, nhưng ít nhất không cần giao phó cả sự nghiệp/tiền bạc cho một dự án mà bất cứ lúc nào cũng có thể bỏ chạy.
Khi quy mô vốn đạt tới vài triệu USD trở lên, thì hoàn toàn không cần dựa vào đòn bẩy cao để chứng minh bản thân nữa. Khi vốn đủ lớn, lợi nhuận đến từ một chu kỳ dao động bình thường của thị trường cũng đã vượt quá thu nhập của đa số người trong cả một năm. Ở giai đoạn này, ưu tiên hàng đầu là thanh khoản và an toàn vốn; việc có thể tiếp tục ở lại thị trường mới là cốt lõi, và phù hợp hơn để phân bổ vào cổ phiếu Mỹ dạng hiện (spot).
Hai kiểu người vừa mâu thuẫn nhất, vừa buồn cười nhất: một là cầm vài triệu USD rồi đi đánh cược Meme coin; hai là chỉ có vài nghìn USD vốn, ngày nào cũng mơ mộng dựa vào mức lợi nhuận 8%/năm để đạt tự do tài chính.
Nếu nguồn tiền có thể đầu tư chưa đến 100.000 USD, đi chơi hợp đồng nhái, coin Meme bậc một—ở một mức độ nào đó tôi còn có thể thông cảm.
Với quy mô như vậy, thứ quyết định cốt lõi chính là tỷ lệ kèo (odds). Kiếm được 10% thì cuộc sống sẽ không thay đổi gì đáng kể; chỉ khi nắm bắt được một đợt tăng vài chục lần thì mới có cơ hội nâng số vốn lên một nấc. Nhưng điều kiện bắt buộc là: không dùng đòn bẩy đi vay, không đụng đến tiền sinh hoạt; lỗ thì chấp nhận, thua là thua—thực sự “vào cược thì chịu cuộc.”
Khi vốn nằm trong khoảng từ 100.000 đến 1.000.000 USD, thực ra sẽ phù hợp với hợp đồng cổ phiếu hơn.
Đến giai đoạn này, đã không chịu nổi việc để vốn bị “đánh về số không” trực tiếp; nhưng nếu chỉ làm hiện (spot) thì lợi nhuận lại khó đạt kỳ vọng. Những mã như Samsung, SK Hynix (海力士), Micron, SanDisk—khi làn sóng đi vào, độ biến động không hề thua kém coin nhái.
Quan trọng hơn, phía sau là thành tích thật, định giá và chu kỳ ngành nâng đỡ, nên diễn biến tương đối “sạch”, rất ít khi xuất hiện những cú “chọc kim” không báo trước hay phá vỡ giả, và các chỉ báo cũng không tự nhiên bị mất hiệu lực. Bạn vẫn có thể dùng hợp đồng để khuếch đại lợi nhuận, nhưng ít nhất không cần giao phó cả sự nghiệp/tiền bạc cho một dự án mà bất cứ lúc nào cũng có thể bỏ chạy.
Khi quy mô vốn đạt tới vài triệu USD trở lên, thì hoàn toàn không cần dựa vào đòn bẩy cao để chứng minh bản thân nữa. Khi vốn đủ lớn, lợi nhuận đến từ một chu kỳ dao động bình thường của thị trường cũng đã vượt quá thu nhập của đa số người trong cả một năm. Ở giai đoạn này, ưu tiên hàng đầu là thanh khoản và an toàn vốn; việc có thể tiếp tục ở lại thị trường mới là cốt lõi, và phù hợp hơn để phân bổ vào cổ phiếu Mỹ dạng hiện (spot).
Hai kiểu người vừa mâu thuẫn nhất, vừa buồn cười nhất: một là cầm vài triệu USD rồi đi đánh cược Meme coin; hai là chỉ có vài nghìn USD vốn, ngày nào cũng mơ mộng dựa vào mức lợi nhuận 8%/năm để đạt tự do tài chính.