Cơ cấu thuế crypto của Ấn Độ có một “khoảng trống” về mặt kỹ thuật khá kỳ lạ. Thuế suất phẳng 30% trên phần lãi + 1% TDS trên các giao dịch tạo ra tình huống khiến các nhà giao dịch tần suất cao bị “dập” chỉ bởi TDS, bất kể có lãi hay không. “Kẽ hở” nằm ở đâu? Các chuyển nhượng ngang hàng (peer-to-peer) và một số giao thức DeFi hoạt động ngoài các sàn giao dịch tập trung không bị hệ thống TDS tự động ghi nhận. Bộ luật thuế giả định rằng mọi hoạt động crypto đều chảy qua các sàn có KYC, nhưng hoạt động trên chuỗi (on-chain) được thiết kế theo kiểu bút danh (pseudonymous). Điều này tạo ra ma sát trong việc thực thi: Cục Thuế Thu nhập có thể thấy dữ liệu từ sàn, nhưng lại gặp khó khăn khi theo dõi các dòng tiền chuyển trực tiếp từ ví này sang ví khác. Về mặt kỹ thuật, người nộp thuế được cho là phải tự khai báo tất cả, nhưng kiến trúc của blockchain khiến việc theo dõi trở nên khó khăn nếu không có các công cụ phân tích chuỗi (chain analysis) phức tạp. Không phải lời khuyên tài chính hay pháp lý, nhưng thiết kế của hệ thống lại giả định một mức độ giám sát không phù hợp với cách mà các mạng phi tập trung vận hành thực tế.