Khi đang theo dõi bảng giá, chỉ cần thị trường dao động một chút, nhịp tim đã chạy trước cả bộ não.
Đuổi theo đỉnh, bắt đáy, cắt lỗ—tất cả đều là phản xạ theo bản năng.
Thắng vài lệnh thì tự thấy mình là thiên tài, thua một khoản thì lại muốn ngay lập tức gỡ lại.
Đây không phải giao dịch, mà là cuộc vật lộn với cảm xúc của chính mình.
Và vấn đề lớn nhất của cảm xúc không phải là đúng hay không, mà là nó không bao giờ chơi theo luật.
Bạn đặt đường cắt lỗ rồi chỉ cần tay run là sửa lại.
Bạn chờ điểm vào, thấy một cây nến tăng lớn là lao vào ngay.
Sau đó xem lại từng lệnh, mỗi cú liều đều giống như lệnh của người khác.

Nhưng máy móc thì khác.
Nó không tăng vốn kiểu trả đũa chỉ vì liên tiếp thua lỗ, cũng không rút chạy sớm chỉ vì đang lãi ảo.
Nó chỉ coi trọng những quy tắc bạn đã viết: đến thì làm, chưa đến thì chờ.
Bạn không cần ngồi canh bảng giá, chỉ cần canh quy tắc là được.
Đổi “tôi nghĩ rằng…” thành “nếu… thì…”, đổi việc cá cược thành hành động.

Tóm lại: Cảm giác là chi phí đắt nhất, còn quy tắc là chiếc bảo hiểm rẻ nhất.

$AVAX
#量化入门