Còn có lên bờ được không?

Từng nghĩ thị trường là cái máy rút tiền, ôm đầy kỳ vọng lao vào thị trường giao dịch. Ban đầu kiếm được một vài khoản nhỏ, sự tự tin phình lên nhanh chóng. Vị thế mở càng lúc càng lớn, lòng tham thúc đẩy không ngừng đuổi giá cao, gồng lệnh.

Thị trường sẽ không mãi đi theo đúng kỳ vọng. Một lần sụt giảm đảo chiều bất ngờ ập đến; không kịp dừng lỗ, khoản lỗ cứ như quả cầu tuyết, càng chồng càng cao. Đêm hôm bị cháy tài khoản, nhìn số lỗ gần 50.000 U trên tài khoản, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Biết bao đêm mất ngủ, lặp đi lặp lại rà soát từng lệnh đã làm sai, sự hối hận, tự trách, và nghi ngờ bản thân lần lượt tràn tới. Một thời gian, tôi tưởng mình không thể đứng dậy nổi nữa, hai chữ “lên bờ” trở nên xa vời đến không thể với tới.

Sau khi bình tĩnh lại, tôi bừng tỉnh. Lỗ không phải là kết cục, mà là một hồi chuông cảnh tỉnh nặng nề. Trước đó tôi thua vì không có quản trị rủi ro, bị cảm xúc điều khiển. Lỗ đã thành kết quả, vậy thì thay vì đắm chìm trong cơn hao mòn tinh thần, chi bằng dừng lại những giao dịch mù quáng. Thu hẹp quy mô vị thế, mài giũa hệ thống giao dịch, cai bỏ thói quen mở lệnh liên tục và gồng lệnh.

Thị trường luôn có cơ hội. Điều thật sự trói người từ trước đến nay không phải là khoản lỗ trên sổ sách, mà là tâm thái đánh mất khả năng đảo chiều. Chỉ cần còn ngọn lửa của vốn, giữ vững kỷ luật, vững vàng từng bước thì đi chậm một chút không sao. Hãy lắng xuống, tích lũy bản thân, vượt qua giai đoạn đáy, rồi chắc chắn sẽ có ngày quay lại lên bờ.