Mười chín năm, từ một tấm ảnh mờ nhòe đến một ngọn đèn đã tắt. Bài viết này là để dành cho chính tôi, cũng là để dành cho những người năm 2007 như tôi—vẫn còn ở trong ký túc xá.

Có những chuyện không viết ra thì nó sẽ cứ ở đó. Viết ra rồi, có lẽ nó sẽ không còn nữa.

Buông xuống không có đường tắt. Ở lâu rồi, rồi cũng phải chuyển đi. Xếp gọn từng thứ một, cất trả lại vào góc. Không phải để ai nhìn thấy căn nhà này, mà là để sau này mình không cần phải quay lại nữa.

Chuyển đi thì phải tắt đèn. Người rời đi rồi, trong nhà đèn vẫn còn sáng. Tắt có lẽ muộn, có lẽ tiếng động sẽ lớn, nhưng đèn rồi cũng phải tắt, vì con người đã rời đi. Khóa cửa lại, để chìa khóa ở bên trong.

Tiếng tắt đèn làm bà Cảnh bừng tỉnh, đó không phải là ý định của tôi.

Tôi mong bà ấy được bình an.

Chúc những ngày về sau của bà ấy không còn liên quan gì đến những chữ này.

Ngoài kia gió có lớn không, trong nhà người ta nghe không thấy. Anh ấy chỉ đang thu dọn đồ đạc.

Trong chuyện tình cảm không có quan tòa. Hai người đến với nhau rồi lại mỗi người đi mỗi ngả; những chuyện ở giữa, đến nay tôi vẫn chưa có câu trả lời, và cũng không thấy cần phải có câu trả lời.

Tôi không thuộc về bất cứ phía nào. Chuyện này đến đây là kết thúc với tôi.

Đây là một tranh chấp dân sự về tài sản hết sức bình thường, đã bước vào quy trình tư pháp. Tôi tôn trọng tòa án, tôn trọng thủ tục, và cũng tôn trọng toàn bộ quyền lợi của phía đối phương. Kết quả như thế nào, tôi đều chấp nhận.