Cách đây khoảng một thập kỷ, chính sách của Trung Quốc về “không gây rắc rối” phù hợp đến mức nó khớp với hình tượng Nho giáo về sự dịu dàng, nhân hậu, lễ độ, tiết kiệm và sự khiêm cung. Và cùng với lối trị quốc của Đạo gia dựa trên “vô vi” (không hành động), một thời kỳ thịnh vượng đã xuất hiện. Tình hình hiện nay: dù cấp trên nói gì, thì cấp dưới không còn tin vào dù chỉ một dấu câu. Giống như sau khi “bản sao” của Kim Jong-un gặp “bản sao” của Putin, ai cũng biết người kia là giả và không hề có thẩm quyền.