Nhiều người coi “lấy hòa làm quý” như chuẩn mực, xem việc nhẫn nhịn uốn mình như sự độ lượng. Rồi cứ thế, bị người khác xúc phạm thì cười nói “không sao”, bị họ lấn tới thì khuyên bản thân “đừng để ý”. Rõ ràng trong lòng đã tức đến không chịu nổi nhưng vẫn gượng nén, tưởng rằng như vậy chính là “lòng bao dung như bể lớn”, là “rộng lượng”. Nhưng không biết rằng: mỗi lần bạn nhẫn nhịn quá mức, không có nguyên tắc, chính là bạn đang gây tổn thương cho tâm hồn và thể chất của mình. Đừng nghĩ rằng nhịn một lúc thì sẽ yên ả, lùi một bước thì trời sẽ quang mây tạnh. Trên đời này có những người sẽ không vì sự nhẫn nhịn của bạn mà biết dừng lại. Bạn càng liên tục thỏa hiệp và chịu đựng, thứ họ nhận được chỉ là sự đắc ý hơn, coi thường hơn và được thể làm càn hơn. Bạn càng nhường nhịn, người khác càng cho rằng bạn là “miếng bơ mềm”, rồi càng dễ bước quá giới hạn và ngày càng gia tăng sự khống chế. Đừng xem việc nuốt giận như sức mạnh nội tâm, cũng đừng xem sự lui bước không giới hạn như lòng thương thiên hạ. Như cuốn sách <《“忍”的思考》> đã nói: “Kẻ làm việc cần nhẫn thì nhẫn; nhẫn thì có ích. Không phải người nên nhẫn thì đừng nhẫn; nhẫn thì có hại.” Lần họ vượt ranh giới: nhắc nhở bằng thiện ý. Lần thứ hai xúc phạm: có thể tha thứ. Lần thứ ba giẫm đạp: thì không cần phải nể nang nữa. Cơ hội đã trao qua rồi thì không cần trao thêm; sự bao dung đã đủ rồi thì không cần phải tiếp tục nhịn.